Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 802: Giấy Chứng Nhận Nhà Đất

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:33

Hứa Trán Phóng chớp chớp mắt: “Em đang nói là, anh trai thật sự rất đẹp trai.”

Người đàn ông hài lòng nhướng mày: “Ừ.”

Trong lòng anh đang sướng rơn...

Bàn tay người đàn ông nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng tiểu nha đầu, anh dùng giọng điệu lười biếng lên tiếng: “Bây giờ mới hơn bảy giờ, nằm thêm lát nữa đi, ngủ dậy rồi chúng ta đi Cục Quản lý nhà đất.”

Hứa Trán Phóng gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ nướng thêm một giấc. Đợi khi tỉnh dậy, cái gì cần có đều sẽ có cả thôi.

Hì hì.

……

Cục Quản lý nhà đất.

Hứa Trán Phóng mặc một chiếc váy liền màu đỏ, trong tay cầm tờ giấy chứng nhận nhà đất mới ra lò.

Sau lưng cô, Lý Anh Thái khẽ nhếch khóe môi: “Thích không?”

Hứa Trán Phóng gật đầu lia lịa: “Anh trai, em thích lắm ạ!”

Giấy chứng nhận nhà đất chỉ viết tên một mình cô, sao có thể không thích cho được? Quả thực là thích muốn c.h.ế.t đi được!

Cô muốn cất nó cùng với tờ giấy chứng nhận nhà đất trước đó.

“Anh trai, hộp gỗ của em đầy rồi, em muốn đến trạm thu mua phế liệu lục xem có hộp gỗ nào mới không!”

Tiền cô kiếm được từ việc thêu khăn tay mỗi tuần cộng với tiền tiêu vặt anh cho đã sắp nhét đầy hộp rồi!

Lý Anh Thái nhíu mày: “Để anh tìm Tào sư phụ đóng cho em cái mới, không cần nhặt đồ người khác bỏ đi.”

Có thể nhân tiện lúc đi trạm thu mua phế liệu mà tìm được hộp gỗ ưng ý, nhưng không thể cố tình đến đó chỉ để nhặt đồ cũ. Lý Anh Thái bây giờ đâu có thiếu tiền, anh cũng chẳng nỡ để tiểu nha đầu của mình phải chịu thiệt. Anh không muốn cô gả cho anh rồi mà vẫn phải tính toán chi li từng chút một để qua ngày.

“Ngày mai anh... À không, hôm nay anh sẽ đi tìm Tào Đại Giang đóng cho em một cái hộp gỗ mới.”

Hứa Trán Phóng mím môi: “Nhưng mà đồ ở trạm thu mua phế liệu không tốn tiền mà... Hơn nữa còn tỏa ra mùi thơm nữa!”

Lý Anh Thái nắn nắn lòng bàn tay cô: “Vậy thì bảo Tào Đại Giang đóng cho em một cái tỏa ra mùi thơm.”

Hứa Trán Phóng im lặng một chút rồi nói: “Vậy cũng được, nhưng phải là hương thơm tự nhiên nha~ Ví dụ như gỗ đàn hương ấy!”

Người đàn ông véo má cô: “Biết cũng nhiều phết nhỉ.”

Hứa Trán Phóng cười tủm tỉm, hai cái hộp gỗ ở nhà đều có mùi thơm, đương nhiên là cô biết rồi.

……

Phòng ngủ chính.

Hứa Trán Phóng đang rúc trong lòng người đàn ông ngủ trưa, đột nhiên cảm thấy sự bao bọc c.h.ặ.t chẽ trên người biến mất. Cô không mở mắt, miệng lầm bầm mơ màng: “Anh trai, anh đi đâu đấy?”

Lý Anh Thái vỗ vỗ lưng cô, dỗ dành: “Anh đi đến trạm thu mua phế liệu một chuyến.”

Mặc dù anh không cho Hứa Trán Phóng đến đó nhặt rác, nhưng chiều nay anh vẫn phải đi. Lưu Lãng sắp chuyển đến làm việc ở Bộ Điện lực Thủy lợi của chính phủ rồi, căn phòng làm việc nhỏ ở trạm thu mua phế liệu kia cần phải dọn dẹp lại. Căn phòng đó là tâm huyết bao năm nay của Lý Anh Thái, có một số thứ anh cần phải mang về nhà.

Hứa Trán Phóng nghe tin anh muốn đi trạm thu mua phế liệu, hai mắt đột nhiên mở bừng: “Anh trai, em đi cùng anh!”

Nhìn tiểu nha đầu vừa nãy còn đang ngủ nửa tỉnh nửa mê mà giờ đã tỉnh táo hẳn, Lý Anh Thái nhìn một cái là biết cô đang tính toán gì. Tiểu nha đầu này vẫn chưa dập tắt ý định "nhặt rác" đây mà.

Anh biết rõ còn cố hỏi: “Em đi làm gì?”

Tay Hứa Trán Phóng thò ra khỏi chăn, bàn tay thon thả trắng trẻo vươn thẳng về phía anh: “Em đi cùng anh mà~ Em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi~”

Cô vươn tay như vậy chính là muốn anh bế. Lý Anh Thái ôm cô vào lòng: “Không buồn ngủ nữa à?”

Hứa Trán Phóng cọ đầu vào hõm cổ anh: “Em không buồn ngủ nữa.”

Nhân lúc Lưu Lãng vẫn còn làm việc ở đó, cô phải đi dạo một vòng. Lý Anh Thái có tiền thật, nhưng cũng không thể lãng phí được! Rõ ràng trạm thu mua phế liệu có sẵn, mắc mớ gì phải bỏ tiền ra mua. Suy nghĩ của cô rất đơn giản: cái gì đáng tiêu thì tiêu, cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm.

Hơn nữa Lưu Lãng đã nói, trạm thu mua phế liệu có một số thứ là đồ tịch thu của những gia đình bị hạ phóng, đó toàn là bảo bối cả. Những gia đình bị tổ chức hạ phóng chắc chắn không giàu thì cũng sang. Giống như cái hộp trang điểm có gương lần trước cô mang về, càng dùng càng thấy thích. Đương nhiên, cô cũng mang tâm lý thử vận may là chính.

Thấy cô như vậy, Lý Anh Thái đành phải bế cô dậy, mặc quần áo cho cô: “Anh đi dọn dẹp phòng làm việc. Lưu Lãng cũng phải dọn dẹp chỗ của cậu ấy, đến lúc đó em không được chạy lung tung, nghe thấy chưa?”

Hứa Trán Phóng gật đầu lia lịa.

Lý Anh Thái tiếp tục dặn dò: “Trạm thu mua phế liệu tuy có người dọn dẹp nhưng vẫn rất bẩn, em không được chạm lung tung.”

Hứa Trán Phóng lại gật đầu, nhưng trong lòng thầm lầm bầm: không chạm thì sao mà lục hộp gỗ được.

Người đàn ông nhận ra sự không phục qua biểu cảm nhỏ của cô, liền lạnh giọng: “Không nghe lời thì không được đi.”

Hứa Trán Phóng bĩu môi: “Biết rồi mà.”

Vậy cô đành đi lượn một vòng thôi. Nếu trên bề mặt đống phế liệu có hộp gỗ cô muốn thì tốt biết mấy. Lần này cô đúng là đi thử vận may thật rồi.

Dặn dò xong, Lý Anh Thái buông tiểu nha đầu đã ăn mặc chỉnh tề ra, đứng dậy lấy một cái túi vải đựng đồ ăn vặt. Nào là bánh hạch đào, bánh trứng gà, kẹo sữa Thỏ Trắng, đồ hộp hoa quả, bánh Sachima... Mỗi thứ anh đều lấy một ít bỏ vào túi.

Hứa Trán Phóng ngồi trên giường, đung đưa đôi chân thon dài: “Anh trai, không cần mang nhiều thế đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.