Vừa Khéo - Chương 34
Cập nhật lúc: 16/01/2026 14:22
Nghĩ đến kết cục mỹ mãn đó, Khương Xa Mộ không kìm được mà khẽ nhếch môi.
“Anh có thể... mang nó đến công ty nuôi không?”
Ngay khi Khương Xa Mộ ngỡ rằng mọi chuyện đã an bài, Mạc Lâm đột nhiên dội một gáo nước lạnh. Anh sững sờ. Anh đã tính đến việc con ch.ó sẽ rời đi sau vài ngày, nhưng không ngờ nó lại bị "đuổi" ngay trong hôm nay. Xưa nay, đối với công việc của anh, Mạc Lâm luôn ủng hộ — tất nhiên là dựa trên các điều khoản hợp đồng.
“Em ghét ch.ó lắm sao?” Khương Xa Mộ hỏi, “Trước đây chưa từng nghe em nhắc đến.”
“Không ghét.”
“Anh cũng có thể để chuồng của nó trong phòng ngủ.”
“Không, chỉ là em không muốn nuôi thôi.”
Khương Xa Mộ nhướng mày: “Tại sao lại kiên quyết thế?”
Giống như chuyện nhất định phải sinh con vậy...
Mạc Lâm nhìn chú ch.ó, im lặng hồi lâu rồi ngồi xuống, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào đầu nó. Cô ngước nhìn Khương Xa Mộ, ánh đèn trong nhà khiến đôi mắt cô trở nên sáng lấp lánh:
“Em sợ đến lúc đó mình sẽ luyến tiếc nó.”
Khoảnh khắc ấy, như có một sợi dây thần kinh mỏng manh trong lòng Khương Xa Mộ bị lay động bởi ánh mắt của cô. Anh thoáng ngẩn ngơ. Anh cảm nhận được nỗi lòng ẩn sau vẻ bình thản kia — cô thích chú ch.ó này, và vì thích nên cô đã dự cảm được nỗi đau chia ly trong tương lai. Cô đang sợ hãi cảm giác phải rời xa.
“Em sợ mình sẽ luyến tiếc sao?”
Mạc Lâm thừa nhận: “Vâng, em sợ.”
Luyến tiếc một con ch.ó, nhưng lại nhất định phải ly hôn với anh. Ở cạnh một con ch.ó ba tháng thì sợ chia ly, ở cạnh một người đàn ông năm năm thì lại đuổi đi dứt khoát hơn cả đuổi ch.ó. Nói thế nào nhỉ, thật là một sự mâu thuẫn khó lòng đong đếm.
Sau một lúc im lặng, Khương Xa Mộ lên tiếng thuyết phục: “Chẳng phải trước đây em nói muốn có con sao? Anh nghe nói nuôi thú cưng cũng giống như nuôi trẻ con vậy, em có thể thử trước xem sao.”
Bàn tay đang vuốt ve đầu chú ch.ó của Mạc Lâm khựng lại. Cô vẫn ngước nhìn anh, nhưng lúc này, cô nhìn thấy rất rõ bốn chữ hiện lên trên mặt anh: “Lộ rõ ý đồ”.
Hóa ra, anh thực sự có mục đích riêng.
Mạc Lâm đứng dậy: “Anh muốn dùng con ch.ó này để dập tắt ý định sinh con của em?”
Bị nhìn thấu, nhưng Khương Xa Mộ không hề bối rối, dù sao Mạc Lâm cũng chẳng ngốc. Anh thẳng thắn thừa nhận: “Cứ thử đi, em cũng chẳng mất gì mà.”
Mạc Lâm lắc đầu: “Dù thế nào, em vẫn sẽ muốn có con.”
“Anh biết, nhưng đó mới chỉ là ý nghĩ của em thôi đúng không? Em cũng hiểu rõ mà, con người trước khi thực sự chạm tay vào một điều gì đó — nhất là điều mình cực kỳ khao khát — thường chỉ nghĩ về nó một cách đơn giản và tốt đẹp. Nhưng thực tế luôn khách quan. Nếu không thực sự nếm trải một lần, làm sao em biết bản thân có thực sự cần nó hay không?”
Rất có lý. Mạc Lâm bắt đầu bị thuyết phục.
“Thử đi, để xem em có thể chấp nhận một cách sống khác hay không. Điều này tốt cho em và cũng là trách nhiệm với tương lai. Nếu em thực sự thích nó, sau này anh có thể để nó lại cho em.”
Mạc Lâm nhìn chú ch.ó Border Collie nhỏ, như đang suy nghĩ, cũng như đang hỏi ý kiến của nó. Cho đến khi chú ch.ó xoay người, đặt cái m.ô.n.g ấm sực lên mu bàn chân cô, nó ngước đôi mắt đen láy ướt át nhìn cô như muốn nói: Vuốt ve tôi đi, tôi mềm mại lắm.
Trái tim Mạc Lâm bỗng mềm nhũn.
Cô vốn thích ch.ó, chỉ là hồi nhỏ điều kiện gia đình không cho phép, lớn lên thì bận rộn đến mức quên mất sở thích ấy. Suy cho cùng, nuôi sống bản thân đã tốn hết sức lực, cô lấy đâu ra tự tin để chăm sóc tốt cho một sinh mệnh khác? Nó cần được dắt đi dạo, cần người bầu bạn, cần sự kiên nhẫn để dạy bảo từng chút một.
Nhưng... đúng như Khương Xa Mộ nói, nuôi một đứa trẻ chẳng phải cũng như vậy sao?
“Vậy thì thử xem sao.”
Vừa dứt lời, Mạc Lâm bỗng cảm thấy mu bàn chân nóng lên — chú ch.ó nhỏ đã thản nhiên đi vệ sinh ngay trên chân cô.
Gương mặt Mạc Lâm cứng đờ trong tích tắc. Cô hít một hơi lạnh, lập tức nhấc chân, nhảy lò cò về phía phòng vệ sinh. Chú ch.ó nhỏ hăng hái đuổi theo gót chân cô. Khương Xa Mộ nhanh tay giữ nó lại, tránh để nó làm cô vấp ngã.
Nhưng khi Mạc Lâm đang ở trong phòng vệ sinh cọ rửa giày, Khương Xa Mộ lại ngồi xuống, xoa đầu chú ch.ó. Quả không hổ danh là giống ch.ó thông minh nhất thế giới, có vẻ như chiều nay nó đã nghe hiểu lời anh dặn. Đêm đầu tiên ra quân, chiến tích thật lẫy lừng.
Khương Xa Mộ vừa dọn dẹp "bãi chiến trường", vừa mỉm cười hài lòng, cuối cùng đưa chú ch.ó trở lại chuồng.
Nửa giờ sau, Mạc Lâm xử lý xong xuôi bước ra. Cô nhìn chú ch.ó đã ngủ say trong chuồng, rồi lại nhìn Khương Xa Mộ đang ngồi làm việc bên bàn ăn.
“Vậy nên...” Mạc Lâm mở lời, “Công ty anh thực sự định phát triển mảng influencer thú cưng à?”
“Ừ.” Khương Xa Mộ gật đầu, “Chuyện công việc, anh không cần thiết phải lừa em.”
Mạc Lâm nghĩ thầm, anh quả thực không rảnh rỗi đến mức đó, vì vậy cô chọn tin anh. Còn Khương Xa Mộ thì dự tính ngày mai sẽ mở một cuộc họp để thảo luận về việc ký kết với một influencer mảng thú cưng cho đúng kịch bản.
Ngày hôm sau, Mạc Lâm xuất hiện ở văn phòng với gương mặt mệt mỏi. Chú ch.ó nhỏ mới đến nhà nên còn lạ lẫm, ban đêm cứ thỉnh thoảng lại rên ư ử khiến giấc ngủ của cô bị gián đoạn. Điều an ủi duy nhất là “kẻ thủ ác” Khương Xa Mộ cũng chẳng khá khẩm hơn. Cả hai đều rời nhà với quầng thâm rõ rệt dưới mắt.
Mạc Lâm xoa hai bên thái dương đang đau nhức, ngồi vào bàn làm việc định hoàn thiện bản thiết kế, nhưng cơn buồn ngủ vẫn bủa vây. Thấy trong tiệm không có khách, cô tranh thủ chợp mắt trên sofa một lát.
Nuôi ch.ó có lẽ thực sự không hợp với mình... Có lẽ mình cũng đã nghĩ việc nuôi một đứa trẻ quá đơn giản rồi...
Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Mạc Lâm khiến cô giật mình bừng tỉnh. Mới chỉ có một đêm thôi mà... Cô tiếp tục day thái dương, kiên định với ý định ban đầu: Con cái, cô nhất định phải có.
Nhất định phải có!
Kể từ khi bà nội qua đời, Mạc Lâm luôn cảm thấy một nỗi cô đơn khó tả. Giống như sợi dây liên kết giữa cô và thế giới này đã đứt gãy, và cánh cửa ngăn cách cô với cái c.h.ế.t không còn tồn tại nữa. Trên con đường dẫn đến hư vô ấy, những cơn gió lạnh lẽo cứ không ngừng thổi vào người cô đêm ngày.
