Vừa Mở Mắt Tôi Đã Ở Dưới Gầm Giường Hoa Khôi - Chương 1: Điểm Hồi Sinh Của Tôi Sao Lại Ở Dưới Gầm Giường Hoa Khôi Trúc Mã?
Cập nhật lúc: 02/07/2026 10:01
Trong không gian gầm giường chật chội và bí bách, Giang Hiến nằm im lìm. Bên tai anh vang lên tiếng "tích tắc, tích tắc" của chiếc đồng hồ treo tường... Thanh âm ấy vốn tĩnh lặng, nhưng trong lúc này lại khiến lòng người thêm phần bồn chồn.
Trước khi đôi mắt kịp mở ra, khứu giác của Giang Hiến đã bắt đầu hoạt động.
Quẩn quanh đầu mũi anh là một mùi hương thanh khiết, dịu ngọt - thứ hương thơm mà tuyệt đối không thể tỏa ra từ cơ thể một gã đàn ông. Đó là mùi hương của thiếu nữ, trong trẻo và tự nhiên, lấp đầy cả căn phòng. Nó mang lại cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ, thân thuộc tới mức Giang Hiến ngỡ như mình chỉ cần vén nhẹ làn tóc mây là có thể chạm vào bờ cổ thanh mảnh của đối phương để hít hà.
Rốt cuộc cô ấy là ai nhỉ?
Ngay lúc đó, một đoạn ký ức bỗng hiện về như thước phim cũ. Một cô gái đứng trước mặt anh, khóc nức nở đến xé lòng:
“Giang Hiến, mình xin lỗi!! Là mình đã hại c.h.ế.t chú Giang, cậu đ.á.n.h mình đi... mắng mình đi... từ nay về sau mình sẽ không bao giờ đ.á.n.h trả nữa đâu!”
Kỷ Phồn Tinh!
Giây tiếp theo, Giang Hiến bừng tỉnh, đôi mắt mở trừng trừng.
Anh thở dốc liên hồi, hệt như một kẻ vừa thoát khỏi cửa t.ử dưới làn nước sâu, cố sức ngoi đầu lên mặt đất để tranh thủ từng ngụm khí trời.
Khi ý thức dần tụ lại, anh theo bản năng định ngồi bật dậy, nhưng suýt chút nữa thì u đầu vì va phải một vật cứng ngắc ngay phía trên trong bóng tối.
Giang Hiến ngẩn người hồi lâu.
Hả?
Khoan đã.
Đây là đâu thế này?!
Giữa không gian lờ mờ ánh sáng, anh bắt đầu dáo dác nhìn quanh. Vài giây sau, anh lấy lại bình tĩnh, gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang, đưa tay sờ soạn tấm gỗ ngay sát mặt mình.
Anh thử đẩy mạnh lên trên.
Cái gì đây?
“Ván quan tài à?!”
Không đúng, đây là gầm giường, vì hai bên vẫn có ánh sáng lọt vào.
... Hú hồn, cứ tưởng mình đang nằm trong quan tài chứ.
Khoan đã... gầm giường?!
Thế này lại càng không đúng!
“Cái... mình... cái quái gì thế này...” Giang Hiến luống cuống vò nát tấm t.h.ả.m mềm dưới tay.
Cảnh tượng này quen thuộc đến phát sợ.
Dù đầu óc đang rối như tơ vò, nhưng ký ức từ sâu thẳm nhắc nhở anh rằng: Đây chính là cảnh tượng anh đang trốn dưới gầm giường trong phòng ngủ của Kỷ Phồn Tinh vào năm 2016!
Nhưng tại sao chuyện này lại lặp lại?
Chẳng phải đây là chuyện của mười năm trước rồi sao??
Không đúng, rõ ràng lúc nãy mình vừa bị xe tông bay đi mà... Giang Hiến vò đầu bứt tai suy nghĩ.
Cho nên...
Thì ra là vậy!
“Mình trở thành ‘kpi’ mới của xe tải trọng sinh rồi sao?!”
...
Ba mươi phút trước khi vụ t.a.i n.ạ.n xảy ra.
Ngày 3 tháng 4 năm 2026, buổi lễ vinh danh và ký tặng của tác giả mạng cấp bậc cao nhất - Bạch Kim Điện Đường - chính thức diễn ra tại nhà thi đấu Lô Thành.
Với tư cách là nhân vật chính của buổi lễ, Giang Hiến đang ngồi trên sân khấu trả lời phỏng vấn.
Nữ MC diện bộ vest xanh thanh lịch, dáng vẻ trí thức duyên dáng. Cô nhìn vào kịch bản rồi mỉm cười nhìn Giang Hiến:
“Vậy chúng ta tiếp tục nhé. Thưa tác giả, tôi muốn thay mặt đông đảo độc giả hỏi một câu mà họ vô cùng tò mò, không biết có được không ạ?”
Giang Hiến vốn là kẻ sợ đám đông, anh cảm thấy không thoải mái trước hàng loạt ống kính đang chĩa về phía mình. Anh cố giữ bình tĩnh, mắt chỉ nhìn vào người dẫn chương trình, cầm micro đáp:
“Chị cứ nói đi ạ.”
“Chuyện là thế này.” Nữ MC cười dịu dàng: “Giai đoạn sau này, anh đã rẽ hướng sang viết thể loại thanh xuân vườn trường. Mỗi câu chuyện đều vô cùng đặc sắc, thành tích bùng nổ khiến biết bao người khao khát. Anh cũng trở thành tác giả Bạch Kim trẻ tuổi nhất ở tuổi 26. Chúng tôi rất tò mò, có phải anh đã có một thời thanh xuân vô cùng rực rỡ không?”
Sắc mặt Giang Hiến không đổi, nhưng khóe miệng hơi trĩu xuống.
Ánh mắt anh thoáng chút m.ô.n.g lung, vài giây sau liền tự giễu mà lắc đầu:
“Thật ra là không. Sự thật thì... tôi chẳng hề có một thời thanh xuân đúng nghĩa cho riêng mình.”
Nghe vậy, nữ MC thu lại nụ cười, khẽ nghiêng đầu ra chiều lắng nghe đầy kiên nhẫn.
Giang Hiến cúi đầu cười nhạt:
“Tôi thậm chí còn chẳng có lấy một người bạn. Thời đi học, tôi tự ti lắm, lại còn mắc chứng sợ xã hội, bao nhiêu chuyện mất mặt đều xảy ra trên người tôi cả...”
“Anh có thể chia sẻ một hai chuyện thời đi học được không? Ừm... tốt nhất là chuyện liên quan đến con gái ấy.”
Giang Hiến khựng lại. Trong đầu anh đúng là có một chuyện khắc cốt ghi tâm suốt mười năm, chưa từng kể với ai.
Anh ngập ngừng:
“Ờ thì... ngày trước tôi đúng là có một cô bạn thanh mai trúc mã.”
Nữ MC nghe xong liền phấn khích che miệng, mắt mở to kinh ngạc:
“Ôi, thật sao?!”
“Năm 12 tuổi có một chuyện xảy ra, năm đó vừa vào lớp sáu, chúng tôi tuyệt giao hoàn toàn.”
Nữ MC hít một hơi lạnh, cau mày đầy tiếc nuối:
“Chậc chậc... tiếc quá đi mất...”
Chị gái à, biểu cảm của chị hơi quá đà rồi đấy, trông giả trân lắm... Giang Hiến méo mặt, đôi tay đan c.h.ặ.t vào nhau đặt trên đầu gối, tiếp tục kể:
“Sau này cô ấy trở thành sao nhí, hào quang rạng rỡ. Còn gia đình tôi thì ngày càng sa sút. Năm lớp mười, cô ấy học ở trường cấp ba ngay sát bên cạnh, là hoa khôi, là người nổi tiếng.”
“Một cậu bạn cùng lớp thích cô ấy. Thấy tôi viết lách cũng ổn nên nhờ tôi viết hộ một bức thư tình gửi cho cô bạn thanh mai kia. Lúc đầu tôi định không đồng ý đâu... nhưng cậu ta đưa ra cái giá mà tôi không thể từ chối.”
Nữ MC không nhịn được mà mím môi cười thầm.
“Lúc đó chẳng ai biết tôi và cô ấy từng là bạn nối khố, kể cả cậu bạn kia.”
Giang Hiến kể đến đây thì hơi thẫn thờ:
“Tôi viết nháp một bức thư tình ở nhà, kẹp vào trong bìa một cuốn sách ngoại khóa, định bụng ngày mai mang đến trường cho cậu ta chép lại. Kết quả là hôm đó, chị gái tôi không biết chuyện nên đã lấy cuốn sách đó cho cô bạn kia mượn.”
“Nói thêm một chút, dù tôi và cô ấy tuyệt giao nhưng chị tôi và cô ấy vẫn quan hệ bình thường.”
Nữ MC gật gù, rồi đột nhiên thốt lên:
"Ơ! Vậy là bức thư tình anh viết vẫn còn kẹp trong cuốn sách đó!”
“Đúng vậy.” Giang Hiến gật đầu: “Sách là của tôi, nét chữ trong thư cũng là của tôi, tên người nhận lại là cô ấy. Đúng là một sự hiểu lầm không còn kẽ hở nào để bào chữa.”
“Lúc đó chúng tôi đã cắt đứt liên lạc bốn năm... Tôi có thể để mặc cho cả thế giới hiểu lầm mình thích cô ấy, nhưng duy chỉ có cô ấy là tôi không chấp nhận được việc cô ấy nghĩ tôi còn tình cảm với mình.” Giang Hiến ngẩng đầu, nhấn mạnh điểm này.
Nữ MC im lặng gật đầu. Cô thầm nghĩ, chuyện khiến hai người tuyệt giao chắc chắn là điều gì đó khiến Giang Hiến không thể tha thứ cho cô nàng "sao nhí" kia.
Giang Hiến tiếp tục:
“Tôi từng thề cả đời này sẽ không nói với cô ấy nửa lời, nên chắc chắn không đời nào chủ động đi tìm. Nếu nhờ chị tôi lấy lại sách thì thế nào hai người họ cũng nghi ngờ. Thế là lúc đó, tôi nảy ra một ý định điên rồ.”
“Tự mình lẻn vào chỗ cô ấy ở, âm thầm lấy lại bức thư tình kẹp trong sách, rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Máu tò mò của nữ MC nổi lên, cô rướn người về phía trước:
“Rồi sao nữa? Anh có trộm lại được thư không?”
Chuyện sau đó thì hơi khó nói trước mặt bàn dân thiên hạ rồi... Giang Hiến đến giờ vẫn thấy ngượng, thế là im bặt.
Nữ MC thấy anh không nói tiếp thì vỗ vỗ vào ghế sofa:
“Tác giả à, anh thật là! Viết truyện cắt ngang giữa chừng (đoạn chương) đã đành, giờ kể chuyện cũng làm chúng tôi treo ngược cành cây thế này!”
“Thôi, không nhắc lại thì hơn.” Giang Hiến lắc đầu.
Nữ MC cũng biết ý không gặng hỏi thêm, liền đổi câu hỏi:
“Vậy sau này hai người có liên lạc lại không?”
Giang Hiến: “Chưa từng... cho đến năm ngoái, cô ấy đột ngột qua đời.”
Tự t.ử vì trầm cảm.
Giang Hiến mới biết cô ấy đã mắc bệnh từ năm lớp chín. Dù lúc kể gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c lại nhói lên từng cơn... Có lẽ là ảo giác thôi.
Rõ ràng là hận cô ấy đến xương tủy, sao có thể thấy đau lòng vì cái c.h.ế.t của cô ấy được chứ?
Nữ MC sững người, khẽ gật đầu, không tiếp tục chủ đề này nữa. Cô lật kịch bản, đọc tiếp:
“Câu hỏi tiếp theo, thưa anh, thanh xuân của anh có điều gì hối tiếc không? Nếu cho anh một cơ hội để trọng sinh, anh muốn thay đổi điều gì nhất?”
Giang Hiến nghiêm túc suy nghĩ.
“Hối tiếc thì nhiều lắm...” Anh lẩm bẩm: “Đầu tiên, tôi nhất định phải sửa cái tính nết của mình, không để bản thân tự ti hay sợ giao tiếp như thời đi học nữa. Ngay cả bây giờ cũng vậy, nói chuyện với chị nãy giờ mà tay tôi vẫn còn run đây này.” Giang Hiến cười khổ, đưa bàn tay run rẩy ra minh họa.
Nữ MC mỉm cười, tiến lại vỗ vai an ủi anh đừng căng thẳng.
Giang Hiến lau mồ hôi tay vào quần, tiếp tục ngẩng đầu mộng tưởng:
“Sau đó... tôi sẽ phải thức tỉnh sớm hơn, tìm hiểu thị trường truyện mạng để kiếm tiền. Dù sao tôi cũng chỉ giỏi mỗi việc này. Có tiền rồi tôi sẽ giúp gia đình trả hết nợ nần.”
“Còn nữa, tôi sẽ để chị gái mình được tiếp tục đi học. Chị ấy hiền lành quá, nên sau này còn trẻ mà đã bị gã tồi lừa cưới, cuộc sống hôn nhân chẳng mấy hạnh phúc.”
“Tôi cũng sẽ đưa mẹ đi chữa chân sớm, nhất định không để lỡ mất thời điểm vàng.”
“Về phần mình, tôi muốn thi vào một trường đại học thật tốt, nhưng khi chọn nguyện vọng phải cân nhắc thật kỹ, nhất định phải chọn trường nào gần nhà một chút...”
“Vậy còn... cô bạn thanh mai kia thì sao?” Nữ MC thấy khán giả đang bình luận hỏi han rất nhiều nên ướm lời.
Giang Hiến bỗng khựng lại.
Anh im lặng hồi lâu.
Nói đi cũng phải nói lại, cái người mà anh không thể tha thứ ấy, trên má phải vẫn luôn có một cái lúm đồng tiền sâu hoắm, khiến ai nhìn vào cũng chẳng thể nào nảy sinh lòng thù ghét cho được.
Cái lúm đồng tiền ấy là minh chứng cho việc cô ấy rất hay cười.
Nhưng người đã không còn nữa rồi, mãi mãi ra đi rồi...
“Thôi kệ đi, dù sao tôi cũng chẳng quan tâm.”
Buổi phỏng vấn kết thúc.
Giang Hiến muốn hít thở không khí trong lành, nên tranh thủ lúc rảnh rỗi ra lề đường phía sau nhà thi đấu ngồi xổm xuống.
“Thất bại thật chứ, lúc buồn muốn hút điếu t.h.u.ố.c mà nghĩ lại mình 26 tuổi đầu rồi còn chẳng biết hút t.h.u.ố.c là gì.” Anh nhìn lên bầu trời sao, thở dài một tiếng. Khi cúi đầu xuống, anh thấy một chú ch.ó nhỏ đang nằm giữa đường.
Hai "vị" nhìn nhau trân trân.
Giang Hiến cảm thấy đồng bệnh tương lân nên đi tới bế chú ch.ó lên, xoa xoa đầu nó. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải từ bên phải lao tới với tốc độ bàn thờ. Giang Hiến sững sờ, sợ hãi nhắm tịt mắt lại.
“Bíp--!!!”
Tiếng còi xe ch.ói tai đ.â.m xuyên qua đại não như một mũi d.a.o nhọn, khiến toàn thân anh cứng đờ tại chỗ.
Lần này... mình sắp trọng sinh rồi sao?
Đó lại là phản ứng đầu tiên của anh. Dù sao với tư cách là một tác giả chuyên viết truyện trọng sinh, xe tải chính là "đối tác chiến lược" quen thuộc rồi.
“Còn không mau cút đi, đứng đó tạo dáng cái gì?! Muốn xuyên không à? Coi phim ngắn cho lắm vào!” Tài xế xe tải thò đầu ra cửa sổ hét lớn. Giang Hiến bàng hoàng mở mắt, thấy đối phương đã kịp đạp phanh.
Hóa ra không sao cả.
Hú vía, tự mình dọa mình thôi~
Anh vuốt mồ hôi trên trán, khẽ cười một tiếng rồi đi về phía lề đường.
Kết quả là một chiếc xe con bất ngờ vọt ra từ bên cạnh xe tải. “Rầm!” một tiếng, cú va chạm khiến cả người anh bay bổng lên không trung.
Tài xế xe tải ngớ người nhìn theo.
Đây chính là... tiên thiên xuyên không thánh thể trong truyền thuyết sao?
Xoay người 360 độ trên không trung rồi tiếp đất bằng mặt, đó là nụ hôn nồng cháy cuối cùng mà Giang Hiến dành tặng cho mảnh đất này.
...
Giờ đây, ngay lúc này, hồi ức kết thúc.
Nằm dưới gầm giường với thân xác của năm đó, nhưng linh hồn đã là Giang Hiến 26 tuổi... ánh mắt anh đờ đẫn.
Anh thực sự đã trở lại rồi.
Nhưng tại sao lại là dưới gầm giường thế này…
