Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 1: Tôi Thành Xác Sống Rồi!
Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:45
"Rầm."
Con phố vốn còn đang yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng đồ đạc bị xô đổ.
Trong tích tắc, lũ xác sống gần đó lập tức bị tiếng động thu hút, lảo đảo kéo nhau về phía phát ra âm thanh.
Nhưng khi chỉ còn cách chừng một hai mét, bọn nó đồng loạt... dừng lại.
Nếu như xác sống mà có ý thức, thì chắc giờ trên mặt tụi nó phải hiện rõ chữ: “Ủa?”
Kẻ làm đổ thùng rác không phải là nhân loại mới toe nào để làm mồi, mà lại là… một đồng loại của tụi nó. Nên đến gần rồi, chẳng ngửi thấy tí mùi “đồ ăn” nào cả.
Lý Thu trố mắt bò ra từ trong thùng rác, tay còn nắm khư khư một cái bánh mì được bọc trong túi nilon khá sạch sẽ.
Cô nàng ngượng ngùng tiễn đám xác sống bằng ánh mắt, lòng thở phào nhẹ nhõm.
Phải rồi, Lý Thu bây giờ đúng là một con xác sống chính hiệu. Mà nói ra thì cũng… cười ra nước mắt, khổ tâm dở khóc dở cười.
Mọi chuyện phải kể từ một tháng trước.
Khi ấy, Lý Thu là một sinh viên mới tốt nghiệp, đang lao đầu đi thi công chức khắp nơi, tỉnh bên cạnh cũng không tha.
Hôm đó, cô đến tỉnh kế bên để thi một đợt tuyển dụng cơ quan sự nghiệp. Ngay từ lúc vô phòng thi đã thấy chuyện lạ.
Ban đầu là có một thí sinh bị ngất xỉu ngoài cửa, phải đưa đi cấp cứu. Rồi giữa buổi, giám thị cũng bị gọi đi gấp không thấy quay lại.
Trong lúc thi, đám thí sinh vẫn lờ mờ nghe được bên ngoài có tiếng la hét t.h.ả.m thiết, thỉnh thoảng còn có tiếng gào rú kinh dị chẳng hiểu từ đâu ra.
Cả đám người lo sốt vó, không dám rời đi, chỉ biết ngồi như đóng băng trong phòng chờ đợi số phận.
Kết quả... thứ chờ họ là một bầy đồng bào đã hóa thành xác sống. Cả giám thị cũng trong số đó, mặt mũi méo mó gầm gừ lao vào từ hành lang.
Bọn xác sống tuy chậm, nhưng rõ ràng nhắm trúng mục tiêu.
May có một bạn nhanh trí chốt hết cửa trước lẫn cửa sau, hô cả đám nhảy đại từ cửa sổ phía không giáp hành lang để thoát thân.
Phòng thi ở tầng ba, chỉ cần hên một chút thì nhảy xuống chưa chắc đã c.h.ế.t. Nhưng nếu chần chừ để bọn xác sống phá cửa, thì chắc chắn toi mạng.
Và số trời có vẻ chưa muốn tiễn họ đi ngay. Trừ vài người bị gãy tay hay trặc chân, phần lớn ai cũng đáp đất an toàn.
Mọi người không hẹn mà đều nhìn về phía mấy người bị thương với ánh mắt... tội nghiệp.
Ai cũng hiểu: trong thời buổi này mà không chạy được, tức là chỉ còn nước... ngồi đó chờ bị ăn.
Rất nhanh sau đó, lũ xác sống đã phát hiện đám người còn sống.
Lý Thu từ bé đến lớn chưa từng vượt qua bài kiểm tra chạy 800m một cách thuyết phục. Giờ thì hối hận không để đâu cho hết — ai bảo hồi xưa toàn ru rú ở nhà, không chịu tập thể d.ụ.c chứ!
Đến khi cần chạy để sống, cô đã dốc hết sức bình sinh mà vẫn không bỏ xa lũ xác sống được bao nhiêu.
Lý Thu cắm đầu chạy như điên, trong đầu chỉ có mỗi một câu: Đừng đuổi tôi! Đừng đuổi tôi mà!
Rồi quay đầu lại nhìn thì thấy — cái người bị thương hồi nãy... còn nhảy lò cò chạy nhanh hơn cả cô?
Ủa, đâu phải thi điền kinh đâu trời? Bộ mấy người luyện chạy nước rút từ hồi nào vậy?
Chạy đến nỗi cổ họng khô khốc như cháy khét, Lý Thu chỉ còn biết trợn mắt trân trối nhìn bản thân bị bầy thây ma điên cuồng nuốt chửng vì chạy... lẹt đẹt nhất đoàn.
Răng nanh nhọn hoắt, dính m.á.u cắm phập vào cổ cô, rạch ra một đường dài ngoằng đến rợn người. Ký ức cuối cùng của Lý Thu với tư cách là con người, cũng dừng lại tại khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy.
Ai ai cũng biết, não thây ma ngoài đói thì chỉ còn biết ăn.
Sau khi "lên chức" thành thây ma, Lý Thu bắt đầu những ngày tháng vô định, theo đuôi đại quân xác sống chạy đông chạy tây như một hồn ma lang thang.
Đám xác sống vạm vỡ, chân dài lực lưỡng thì ngày nào cũng được ăn uống no nê, rảnh rỗi đi c.ắ.n người, tăng dân số cho phe thây ma. Còn Lý Thu, sau khi c.h.ế.t đi sống lại vẫn chạy chậm như rùa, chẳng gặm được miếng người sống nào, ngày nào cũng đói tới mức bụng dán vào lưng.
Một tháng trời trôi qua, không được ăn miếng "mồi sống" nào, cảm giác đói dồn nén tới mức cô suýt phát điên. Cuối cùng, thây ma Lý Thu không chịu nổi nữa, vô thức c.ắ.n đại... xác của một đồng bọn.
Đó là một thây ma đã bị dị năng giả của loài người tiêu diệt. Não bị đập nát như đậu hũ, thân thể cũng bị c.h.é.m cho tan nát như thịt xay.
Ngon lắm. Phải nói là ngon cực.
Lý Thu vừa gặm vừa nghĩ, ăn đến đâu, trong đầu lại hiện lên những mảnh ký ức mờ mịt.
Càng ăn, ký ức càng rõ ràng, như có ai đó đang bật tua lại cuốn băng trí nhớ.
Đến khi cảm giác đói trong người dịu xuống, cái xác thây ma bên cạnh cũng chỉ còn trơ lại bộ quần áo rách nát.
Lý Thu ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt, theo phản xạ quẹt miệng một cái.
Cô nhớ ra rồi — mình vốn là con người.
Lý Thu đưa tay lên sờ cổ.
Cô nhớ rõ nơi đó đã bị thây ma c.ắ.n toác ra một lỗ. Quả nhiên, cổ cô bây giờ không chỉ có một vết thương dài ngoằng, mà còn nổi đầy những sợi gân nóng rẫy, trông gớm không tả.
Trên người cô vẫn là bộ đồ đã mặc lúc đi thi: quần jeans và áo sơ mi màu vàng nhạt.
Sau một tháng, áo quần của cô đã dính đầy m.á.u đen khô khốc, mùi hôi thối nồng nặc, may mà làm thây ma thì không có khứu giác bình thường — chứ không thì chắc cô đã tự ngất vì mùi của chính mình.
Cô không còn là người nữa.
Dù không cam lòng, nhưng Lý Thu buộc phải thừa nhận sự thật này.
Giờ thì sao đây? Tiếp tục lang thang theo đám xác sống à? Nhưng cô muốn về nhà. Chỉ là... cô không biết mình còn nhà không, ba mẹ liệu còn sống không...
