Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 10: Mình Chơi Trốn Tìm Với Loài Người

Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:49

Tâm trí cô bắt đầu phiêu du tứ phương tám hướng, thì bỗng nhận ra năm người kia đã dừng lại ngay góc đường.

Người mở lời đầu tiên là cô gái cao ráo trong nhóm, tóc buộc đuôi ngựa cao, mặc áo khoác bò, giọng khàn khàn:

“Cho tôi hớp nước với.”

Cô gái thấp bé, tóc ngắn lườm một cái, giọng đầy bất mãn:

“Chị Kỳ, mình mới ra ngoài có hơn ba tiếng mà chị uống hết năm lần rồi. Mình mang theo đúng ba chai nước, chị uống kiểu đó thì tụi em lấy gì mà uống?”

Có người kéo cô gái tóc ngắn lại:

“Tiểu Mịch, bớt lời đi.”

Một người khác thì nhìn như tức đến bật cười:

“Dọc đường đi chỉ có Anh Triệu với Chị Kỳ g.i.ế.c được zombie, chị Kỳ uống nhiều nước thì có gì sai?”

Người duy nhất từ nãy đến giờ im lặng là Triệu Tư Nguyên — “Anh Triệu”.

Phương Kỳ im lặng trong giây lát, ánh mắt dừng lại trên balo của Trần Mịch, vô thức l.i.ế.m đôi môi khô khốc của mình. Rõ ràng trước khi rời căn cứ, cô ấy đã uống hẳn một cốc nước đun kỹ, suốt dọc đường cũng đã uống vài lần, vậy mà giờ vẫn khát khô cổ.

Cứ như có một ngọn lửa đang âm ỉ trong người, hút cạn mọi giọt nước còn sót lại trong cơ thể cô ấy.

“Thôi, tôi không uống nữa.” Phương Kỳ cất lời, cố nén lại cảm giác khát cháy bỏng đang bào mòn từng dây thần kinh.

Cô ấy chưa bao giờ là kiểu người biết nhún nhường.

“Được rồi được rồi, tụi mình lát nữa kiếm đồ trong khu này, kiểu gì cũng tìm được nước. Tiểu Mịch, em còn hai chai nước mà, đưa cho Chị Kỳ một chai đi.”

Triệu Tư Nguyên vừa đảo mắt quan sát xung quanh, vừa nói. Dù nơi đây có vẻ rộng rãi và yên tĩnh, không thấy zombie nào, anh ấy vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.

Trần Mịch thấy ai nấy đều bênh Phương Kỳ, chỉ đành bặm môi, mặt mày không vui, đưa chai nước qua.

“Không cần.”

Phương Kỳ chẳng thèm nhìn chai nước, xoay người bước đi:

“Khu này hôm qua đội trưởng Chu đã dẫn người đến dọn rồi, tôi đi tìm thêm xem có còn vật tư gì dùng được không.”

“Cô ấy bị sao vậy chứ?! Rõ ràng tôi chỉ muốn tốt cho mọi người mà!”

“Thấy chưa, tại cậu đó. Làm Chị Kỳ giận rồi kìa!”

“Tính chị ấy vẫn thế mà, Tiểu Mịch đừng để bụng.”

Ba người nhao nhao cãi nhau, khiến Triệu Tư Nguyên cau mày:

“Muốn cãi thì về căn cứ mà cãi. Lỡ lát nữa kéo cả bầy zombie tới đây thì tự lo thân đi.”

Anh ấy là phó đội trưởng của nhóm năm người, cũng là dị năng giả mạnh nhất trong cả bọn. Nghe anh ấy nói xong, mấy người kia lập tức im re, ai nấy đều tự giác không hó hé thêm lời nào.

Triệu Tư Nguyên thấy vậy mới dịu mặt, giọng nói cũng hòa hoãn hơn:

“Ra ngoài đã hơn ba tiếng rồi, đừng gây lục đục nội bộ nữa, mau tăng tốc lên. Ngoài này không an toàn, tụi mình phải về trước khi trời tối.”

“Anh Triệu, hay mình lật cái xe rác kia coi thử?” Một người chỉ vào chiếc xe rác cách đó không xa, chính là Tô Chí Hải, người vừa rồi đứng về phía Phương Kỳ.

Nghe tới đây, Lý Thu suýt chút nữa trợn trắng mắt. Trời đất ơi, đến rác mà tụi bây cũng không tha à?! Nhưng giờ đã tới nước này, cô chỉ có thể tiếp tục nín thở, trốn chui rúc trong xe rác chờ xem tình hình.

Nếu tụi kia thực sự mò tới đây, trước khi chúng kịp lôi cô và “anh Tây áo vest” ra ngoài, cô sẽ vung cái mỏ lết trong tay lên trước, đập choáng vài đứa rồi chạy trốn.

Tất nhiên, nếu không còn đường thoát, cô đành phải… bỏ lại anh Tây trắng kia mà tự cứu lấy mình thôi.

Anh sẽ không giận em đâu đúng không, anh Tây? Lý Thu liếc nhìn cái tên vẫn đang ngoan ngoãn l.i.ế.m tay cô.

Ừ, ánh mắt anh ta rất hiểu chuyện. Sẽ không trách đâu.

Triệu Tư Nguyên liếc Tô Chí Hải một cái, môi thì cười mà mắt lại lạnh tanh:

“Chí Hải à, em thấy Chu Tấn Thời lục đồ là tìm được đồ ngon, còn anh thì chỉ xứng đi lật rác thôi à?”

Giọng nói nghe như đùa, nhưng Tô Chí Hải lại lạnh hết cả sống lưng. Cậu ấy mới 17 tuổi, vẫn còn là học sinh cấp ba, nhất thời không biết nói sao cho phải, đành cười trừ như kẻ ngốc.

Ngay cả Trần Mịch và Thẩm Dư Thành cũng chỉ biết nhìn nhau lắc đầu.

Nhưng Triệu Tư Nguyên ngay sau đó lại phá lên cười ha hả:

“Giỡn chút thôi mà! Ai chẳng biết đội trưởng Chu giỏi cỡ nào. Nhưng cái xe rác đó cả tháng không ai đụng rồi, biết đâu bên trong nấm mốc lên cả họ hàng thì khổ. Thôi kệ đi, chậm thêm chút là không thấy bóng Phương Kỳ đâu nữa.”

Cả nhóm lập tức phụ họa rồi nhanh ch.óng bước theo sau Triệu Tư Nguyên.

Chu Tấn Thời… Đội trưởng Chu à?

Lý Thu ló đầu ra khỏi xe rác, lặp lại cái tên đó trong đầu. Hóa ra cái tên "ngon lành" khiến cô nhớ mãi không quên ấy tên là Chu Tấn Thời.

Cô nhìn theo bóng lưng nhóm Triệu Tư Nguyên đã đi xa đến mức không còn thấy rõ nữa.

“Hên xui hôm nay gặp hên, khỏi c.h.ế.t, anh cũng khỏi c.h.ế.t.”

Lý Thu lồm cồm bò ra khỏi xe rác, bộ đồ tạm xem là còn sạch sẽ giờ đã bẩn thêm vài tầng nữa.

Anh Tây trắng ngơ ngác bị cô lôi ra, trên đầu còn đội nguyên cái chậu nhựa màu xanh, có vết nứt rõ ràng — chắc là bị người ta đập rồi vứt.

“Chậu này đẹp ghê. Tịch thu!”

Lý Thu nhanh tay gom chậu nhét ngay vào ba lô, để ở ngăn trên cùng như chiến lợi phẩm.

Tiếp đó, cô nhấc đôi chân ngắn ngủn lên, khó nhọc trèo lên chiếc xe đạp kiểu cũ khung 28. Loại xe này bị đào thải cũng có lý — lên rồi chân không chạm đất nổi luôn?!

“Lên đường thôi!”

Cô bĩu môi làm khẩu hình, bắt đầu đạp xe.

Tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang vọng trên con đường nhựa, một “người” quấn khăn đội mũ lái xe phía trước, còn phía sau là một tên zombie mặc vest, lóc cóc chạy theo như pet nuôi trong nhà.

Lý Thu hít hà làn gió thổi vù qua mặt, hàng cây hai bên đường cứ lùi dần về sau, trong lòng dâng lên một niềm vui sống sót sau t.a.i n.ạ.n thập t.ử nhất sinh.

Rồi cô vô tình… bấm trúng cái chuông xe đạp.

Leng kenggg—.

Tiếng chuông giòn tan vang xa mãi giữa khung cảnh yên tĩnh. Lý Thu giật mình cúi rạp người xuống, mặt cứng đờ.

Ở đằng xa, nơi đã khuất sau mấy tòa nhà, Phương Kỳ — người có thính lực nhạy bén — như vừa nghe thấy tiếng chuông xe.

Cô ấy vừa định lên tiếng thì bỗng khựng lại.

… Từ khi nào, trên cùi chỏ của cô ấy lại xuất hiện một vết thương?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.