Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 109: Cô Chạy – Anh Đuổi

Cập nhật lúc: 16/02/2026 07:01

Thế nên phản ứng thứ hai của Lý Thu là: “Chạy!” Trốn thôi! Tìm chỗ nào nấp, đợi ổng đi rồi quay lại.

Canh thịt gì đó, cứ cho nó cháy thành than cũng được!

Cô quẳng cây thông xuống đất, xoay người chạy thẳng.

Trong tuyết trắng tĩnh lặng như tờ, bất kỳ âm thanh nào cũng bị phóng đại lên rõ mồn một.

Huống chi Chu Tấn Thời là dị năng giả cấp 4, thính giác bén nhạy, có động tĩnh gì là phát hiện ngay.

Quả nhiên, Chu Tấn Thời lập tức đuổi theo.

“Này—.” Anh vừa chạy vừa gọi.

Lý Thu vừa chạy, đầu óc vừa chạy theo hướng... không ai ngờ tới: “Này” cái gì mà “này”, tôi tên Sở Vũ Hiền nha!" — càng lúc càng căng, đầu óc cô lại càng nhiều trò dở hơi, không tài nào ngưng lại được.

May mà chân chạy cũng nhanh như đầu nghĩ, Lý Thu rất nhanh đã đến bên một cây cầu treo cũ kỹ, rồi men theo lối nhỏ bên cầu nhảy xuống dưới trốn.

“Anh ta đâu phải cú mèo gì đâu, chắc không thấy được mình đâu ha…” cô nín thở dán người vào gầm cầu, tự an ủi.

Nhưng — chưa đầy ba giây sau, giọng Chu Tấn Thời vang lên ngay phía chéo trên đầu:

“Tôi không có ác ý.”

Giọng nói trầm thấp ấy mang theo chút mỏi mệt khó nhận ra, nhưng rõ ràng mềm mỏng hơn nhiều so với lần nghe trong phòng điều hành.

Lý Thu hơi sững người, chẳng biết nói gì. Nhưng im lặng thì thấy kỳ quá, cô đành “Ờm” một tiếng cho có lệ.

Nghe thấy cô phản hồi, Chu Tấn Thời lại tiếp lời:

“Bọn tôi thật sự không có ý xấu. Đêm nay lạnh lắm, nửa đêm không biết có tuyết nữa không. Mọi người nhờ tôi mời cô đến trại chung cho đỡ lạnh.”

“Không cần đâu.” Lý Thu từ chối ngay, gọn lỏn.

Giọng cô có phần khàn khàn, lại kèm thêm tiếng loạt xoạt khó hiểu.

Dĩ nhiên Chu Tấn Thời đâu thể biết rằng... cô đang bị mùi thịt thơm của anh dụ phát điên, đành vừa cầm hòn sỏi mài răng để xua cơn thèm ăn, vừa rặn từng chữ mà đáp.

“Xe bọn tôi hiện còn 31 người, già trẻ lớn bé đều có, dị năng giả cũng kha khá. Có xe, có đồ ăn, t.h.u.ố.c men, vật dụng giữ ấm đều đầy đủ. Cô đã hai lần cảnh báo bọn tôi, mọi người đều biết ơn, không hề có ý nghi ngờ cô đâu.” giọng Chu Tấn Thời vẫn trầm tĩnh, ấm áp.

Anh nói vậy là muốn chứng minh: bọn họ không vì tham gì từ cô cả. Họ thật lòng muốn cảm ơn và mời cô gia nhập.

Chỉ tiếc, anh hoàn toàn không biết "mối lo" của cô là thứ hoàn toàn khác...

“Không cần cảm ơn gì hết, tôi đâu có làm gì to tát. Chỉ là đi ké xe thôi. Mấy người đừng thần thánh hóa tôi quá, lỡ tôi là biến thái g.i.ế.c người hàng loạt thì sao?” Lý Thu cúi mắt, cố tình hạ giọng lạnh tanh, cứng nhắc, còn cố tỏ ra nguy hiểm.

Trong lòng thì có một con tiểu quỷ đang gào lên: "Đi đi mà anh trai! Anh thơm quá, tôi chịu không nổi rồi!"

Chu Tấn Thời không coi mấy lời đó là thật, nhưng anh vẫn tôn trọng quyết định của cô:

“Nếu có thay đổi ý định, cứ lái xe nhập đoàn bất cứ lúc nào. Luôn luôn chào đón.”

Lý Thu nhịn không nổi, lầm bầm một câu: “Tôi mà nhập đoàn, mấy người khóc lóc mất.”

“Gì cơ?”

“Không có gì.” Dù anh không nhìn thấy, cô vẫn nguẩy đầu theo phản xạ.

“À, mà từ trước đến giờ bọn tôi chỉ biết cô qua biệt danh ‘Đại Sứ Hòa Bình’, vẫn chưa biết tên thật.” Đây cũng là điều mọi người trong xe nhờ anh hỏi giùm.

Chuyện này cũng không có gì phải giấu, Lý Thu thẳng thắn trả lời:

“Tôi tên Lý Thu. Lý trong Lý Bạch, Thu trong ‘thu thủy cộng trường thiên nhất sắc’, cũng là cái Thu trong ‘trời vừa tạnh mưa, gió thu se lạnh’. Mà chủ yếu là vì ba mẹ tôi quen nhau vào mùa thu, tôi cũng sinh vào mùa thu.”

Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc giải thích ý nghĩa tên mình như vậy.

Trước đây mỗi lần giới thiệu bản thân trong lớp mới, cô toàn cúi đầu, lí nhí như tiếng muỗi: “Tôi tên Lý Thu, thích đọc sách.” Rồi chạy vù về chỗ như bị ch.ó rượt.

Cô chưa từng kể tên mình có gì đặc biệt.

Chu Tấn Thời là người đầu tiên.

Cô vẫn nhớ rõ, hôm ở phòng điều hành, Chu Tấn Thời đã mô tả dáng cô cho Lý Đông, gọi cô là "bạn". Cô sẽ mãi nhớ khoảnh khắc ấy, và cả cảm giác vui sướng lan tỏa trong lòng mình.

Nghĩ vậy, Lý Thu cũng thấy nên lễ phép đáp lễ, bèn hỏi lại:

“Còn anh tên gì?”

Chu Tấn Thời cũng không giấu giếm: “Tôi tên Chu Tấn Thời. Chu như Tây Chu, Tấn như Ngụy Tấn, Thời như thời gian.”

“Tên anh nghe đúng kiểu có bề dày lịch sử luôn á!” Nói chuyện thêm một lúc, Lý Thu bắt đầu bớt đói, đầu óc không còn chỉ nghĩ đến mùi thịt nữa, lời nói cũng rôm rả hơn.

“Là ông nội tôi đặt đó. Ông ấy là giáo sư ngành lịch sử.”

Chu Tấn Thời rất hiếm khi kể chuyện gia đình với người lạ. Anh thậm chí còn chưa biết rõ Lý Thu trông thế nào, chỉ từng thấy vài lần bóng lưng. Ấy thế mà, cô vừa hỏi là anh đã trả lời như theo bản năng.

Anh còn muốn hỏi thêm: “Trước tôi cứ tưởng cô là người bị bắt cóc đến thôn Bách Hương. Nhưng giờ nghe giọng điệu thì có vẻ không giống.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.