Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 111: Tôi Có Một Cái Cây Dị Năng

Cập nhật lúc: 16/02/2026 07:02

Khi con người chìm vào giấc ngủ sâu, họ gần như không còn cảm nhận gì với thế giới bên ngoài, ngay cả những thay đổi trong cơ thể cũng chẳng hề hay biết.

Lúc này, tinh hạch trong bụng Lý Thu đang điên cuồng chạy loạn trong cơ thể cô, như thể một sinh vật sống bị nhét vào lò luyện, chỉ mong có lối thoát để chạy trốn.

Chẳng bao lâu sau, dòng năng lượng ấy hòa tan hoàn toàn vào ngũ tạng lục phủ của Lý Thu.

Và rồi — trong não cô, chầm chậm mọc lên một cây non trong suốt, nhỏ xíu, giống hệt cục băng đọng trên cành cây mùa đông, nhìn qua là biết dễ gãy.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, trên cành cây đó đã trổ ra ba quả trắng muốt, lấp lánh ánh sáng long lanh.

Một quả to nổi bật, tròn trịa như trái măng cụt. Hai quả còn lại bé hơn, cỡ cỡ quả nhãn.

Lý Thu tỉnh dậy vì… đói.

Rõ ràng trước khi ngủ đã ăn no căng bụng, vậy mà vừa hé mắt ra trời sáng đã đói rã ruột?!

Cô giơ tay định đ.ấ.m vào bụng một cái, nhưng nghĩ lại: “Ủa đây là bụng mình mà? Đánh làm gì?”, thế là đổi thành xoa:

“Mày nói coi, mày ăn uống kiểu gì đấy hả? Nhà này có điều kiện gì dư dả đâu, chịu đói tí được không?”

Đang tự dằn mặt bụng mình bằng bài ca kinh điển, Lý Thu đột nhiên thấy có gì đó sai sai.

Bụng phẳng lì đến lạ.

Chắc do chỉ có một mình trong lán, Lý Thu không ngại ngần vén áo lên xem thử — vết sẹo dài, xấu xí trên bụng đã biến mất!

“Không lẽ mình bị cận?” cô dụi dụi mắt, lại đưa tay sờ thử.

Da bụng cô lúc này trơn láng như vừa mới… tân trang xong. Đừng nói sẹo, đến một vết rạn nhỏ cũng không còn.

“Chẳng lẽ mình là truyền thuyết thể chất tự hồi phục trong lời đồn??” cô lầm bầm, rồi lại kéo áo len lên xem n.g.ự.c — cũng lành lặn bóng loáng như chưa từng bị thương.

Ngay lúc cô đang sờ tới sờ lui vì tò mò, một cơn nhức nhối xộc lên đầu, khiến cô phải ôm trán. Và rồi, cô nhận ra — trong đầu mình mọc ra một cái cây.

Chỉ cần nhắm mắt lại, Lý Thu có thể nhìn thấy rõ mồn một — giữa hai bán cầu não, giữa những mạng lưới thần kinh chằng chịt, một cái cây nho nhỏ đang mọc rễ, đ.â.m cành.

Nó ở đó, lặng lẽ và dĩ nhiên như thể não cô sinh ra là để nuôi cây ấy.

Lý Thu choáng váng: “Mình chỉ ngủ một giấc thôi mà? Mơ thấy đang ăn buffet ở resort hẳn hoi, vậy mà tỉnh dậy não bị… người ngoài hành tinh xâm chiếm??”

Ngay lúc ấy, một giọng nói máy móc lạnh tanh vang lên trong đầu cô:

“Thiên phú dị năng đã thức tỉnh: Cây Dị Năng.”

Lý Thu ngơ ngác, theo bản năng đáp lại:

“Cái gì cơ?”

Giọng nói tiếp tục, không gợn cảm xúc:

“Cấp độ của Cây Dị Năng phụ thuộc vào số lượng trái dị năng. Hiện có ba trái, dị năng cấp ba.”

Ba loại dị năng tương ứng là:

1. Thân thể Vương giả (hệ tang thi – dị năng khởi đầu, không thể thăng cấp):

Cơ thể bất hoại, tiêu hóa siêu cấp. Khi ăn no, hấp thu đủ năng lượng sẽ có thể biến hình thành Tang Thi Cự Đại, sức mạnh và phòng ngự tăng theo cấp số nhân, miễn nhiễm với mọi loại v.ũ k.h.í nhân loại. Tinh thần lực đỉnh cao, kháng toàn bộ dị năng hệ tinh thần. Có thể áp chế hoàn toàn tang thi cấp S trở xuống.

2. Khâu vá thần sầu (hệ nhân loại – cấp 3):

Bất cứ thứ gì được tay cô may vá, dù là quần áo rách hay cánh tay cụt, không chỉ không để lại dấu vết khâu, mà còn được tăng cường hiệu năng. Khi vá vào cơ thể, có thể kích hoạt tự chữa lành, vết thương sẽ nhanh ch.óng liền lại.

3. Có cầu tất ứng (hệ nhân loại – cấp 3):

Chỉ cần cô hỏi bất kỳ sinh vật nào: “Cần tôi giúp gì không?”, nếu đối phương trả lời “Cần”, thì sau khi được giúp đỡ, sinh vật đó sẽ hoàn toàn nghe lời cô trong 10 phút tiếp theo. Tuy nhiên dị năng này tiêu hao lớn, cần dùng thận trọng.

Lý Thu nghe xong thì biểu cảm… không biết nên gọi là gì cho đủ: từ ngỡ ngàng → mừng rỡ → sững sờ → rồi hoài nghi kiểu “sao cái bánh trung thu bự vậy lại rớt trúng đầu tôi??”

Từ ngày biến thành tang thi, Lý Thu luôn tin rằng đời mình sẽ chẳng có bao nhiêu chuyện tốt.

Nhưng dù có mở mắt hay nhắm mắt tới chục lần, cái Cây Dị Năng kia vẫn nằm trơ trơ trong đầu như ruộng của riêng nhà mình.

Mang tâm thế trúng số độc đắc, Lý Thu bắt đầu thử nghiệm các dị năng.

Loại đầu tiên thì tạm thời chưa dùng được, nhưng cô nhớ lại lúc ở huyện Thu Giang, hình như đã từng kích hoạt qua rồi — lúc đó cô tưởng mình tự nhiên đột biến, hóa ra là ăn no quá nên dị năng tự phát.

Cô quyết định thử dị năng thứ hai.

Đọc kỹ mô tả, cộng với việc phát hiện tinh hạch của Diêu Minh Kiệt không cánh mà bay, cô xác nhận: đã copy dị năng của hắn ta rồi.

Và bản nâng cấp mới của cô còn xịn hơn. Diêu Minh Kiệt vá xong vẫn để lại sẹo lồi chỉ mũi kim, còn cô — dị năng “khâu vá thần sầu” bảo rõ ràng: không để lại vết khâu.

Lý Thu không ngu đến mức tự rạch người ra thử nghiệm, bèn lấy kim chỉ ra may thử vỏ cây và cành cây lại với nhau.

Vừa may xong, cắt chỉ thừa, cô ngỡ ngàng phát hiện chỉ đã biến mất, miếng vỏ cây y như chưa từng bị bóc ra, dính c.h.ặ.t lại cành cây như mới mọc.

“Không đúng… mình nhớ vẫn còn một vết thương nữa mà.”

Lý Thu ra sau xe, soi gương chiếu hậu, phát hiện trên cổ vẫn còn vết thương cũ — chính là vết bị tang thi c.ắ.n khiến nhiễm độc, nổi mạch đen rất đáng sợ, ai thấy cũng hét “Tang thi tới kìa!!”

Cô cẩn thận luồn kim, tỉ mỉ may vết thương.

Kết quả: da cổ láng o, như chưa từng bị tổn thương. Không còn dấu hiệu, không còn gân đen.

Cô còn cắt ngắn móng đen, mài mòn răng nanh — trông như người bình thường.

“Trời ơi, chức năng hồi phục cấp thần thánh! Bảo sao ai phân biệt nổi tui là người hay tang thi nữa!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.