Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 120: Vô Số Tiếng “cần Giúp Không?” Vang Lên

Cập nhật lúc: 16/02/2026 08:03

Lý Thu quay đầu nhìn qua cửa kính xe, thấy bóng người trong xe từng người một bước xuống.

Người xuống hết rồi, tầm mắt Lý Thu lại trống trơn.

Chỉ cảm thấy cái lạnh quanh người dày đặc hơn hẳn, không cần nghĩ cũng biết là một bầy ma đang lướt qua sát bên cô.

Thậm chí dù cô đã đứng dán sát vào vách xe buýt, vẫn cảm giác rõ có cái gì đó… đang thổi hơi lạnh vào gáy mình.

Mặc dù từ nhỏ Lý Thu đã xem lớn lên nhờ phim "Ma vui vẻ", "Ma đụng độ", nhưng mấy phim đó là hài kinh dị! Còn cái hiện thực này… thực sự nhập tâm không nổi!

Nhưng — có một sự thật:

Ma thì sợ zombie!

Lý Thu bỗng thấy có chút can đảm bùng cháy trong tim, liền nhắm tịt mắt, run rẩy hô to:

“Cần tôi giúp gì không?”

Ừ, rất tốt, không ma nào thèm để ý.

Xem ra tụi ma hiện đại này cũng có nhận thức phòng chống l.ừ.a đ.ả.o, chắc chắn đã được tổ dân phố bắt cài app chống l.ừ.a đ.ả.o rồi!

Suy nghĩ của Lý Thu bay về thời kỳ trước đại họa — lúc tổ dân phố ngày nào cũng spam link lên group cư dân, thậm chí còn đi từng nhà gõ cửa ép cài app phòng chống l.ừ.a đ.ả.o.

Nghĩ đến những việc đời thường, có mùi “người sống” như vậy, lòng Lý Thu cũng dần dần bớt sợ.

Chậm rãi, có lẽ lũ ma kia đã đi xa, Lý Thu cũng bắt đầu cảm thấy cơ thể mình dần ấm lại một chút.

Cô nhìn quanh khung cảnh âm u rùng rợn, nhớ tới đám “bạn đồng hành” vô hình mới vừa xuống xe, nghĩ thầm:

Thôi thì… các người đã xuống hết rồi, tui cũng ngồi xe về vậy. Tạm biệt!

Lý Thu nhanh nhẹn leo lại lên xe, chiếm luôn chỗ cạnh cửa — vị trí siêu đẹp.

Nhưng xe buýt không chạy nữa.

Nó lặng lẽ đậu bên trạm, đèn xe cũng tắt ngúm, y như kiểu:

“Hôm nay chạy nhiêu đủ rồi, nghỉ!”

Lý Thu: “…”

Chạy có một chuyến mà đã đòi tan ca? Chưa từng thấy cái xe buýt nào lười như này nha, thật đáng bị lên án!

Lý Thu tức giận chỉ trần xe tính c.h.ử.i, nhưng chưa kịp mắng xong thì cửa xe đã sắp đóng.

Cô chột dạ:

"Lỡ mà bị nhốt trên xe thì không khéo nó chở mình đi làm mồi cho ma thiệt!"

Thế là Lý Thu vội vã phóng xuống xe như một làn gió.

Vừa đặt chân xuống thì “bốp bốp” — cửa xe lập tức đóng sầm lại.

Nhìn qua cửa sổ xe, chiếc xe vốn còn sạch sẽ giờ đã phủ đầy cành khô lá úa, mạng nhện giăng giăng, y như xe buýt chở ma chính hiệu.

Lý Thu: “…”

Cũng may mình nhảy xuống kịp. Không thôi ngồi đó để xe nó chở đi đâu thì chỉ có nước làm vai nữ chính phim ma không lương.

Lý Thu cam chịu đi tới cổng trường, khoảng cách lại gần chiếc SUV hơn — đúng là xe của đội mình.

Thôi được. Xe không đi thì không đi.

Lý Thu nghĩ, vào trường xem tình hình cũng được, lỡ đội xe gặp chuyện thì cô – một zombie âm thầm – còn có thể ra tay trợ giúp.

Đã quyết định tiến vào, Lý Thu chợt thấu hiểu cảm giác của các hiệp khách thời xưa.

“Người mang nghĩa lớn, vì nước vì dân” chắc cứu người cũng là một loại gây nghiện.

Lý Thu đã giúp đội xe hai lần rồi, chẳng lẽ lần ba lại khoanh tay đứng nhìn?

“Nhưng nè, tôi muốn vô thật đó, mà cái cổng trường dựng cao cỡ này là sao hả? Ba mét chứ ít gì, quá đáng vừa thôi chứ!”

Cánh cổng sắt cao ba mét đóng c.h.ặ.t, lớp m.á.u trên đó bị băng tuyết đóng thành những vệt đỏ kì dị. Cả cái cổng không chừa lấy một khe hở, trừ khi Lý Thu mọc cánh, chứ không thì khỏi mơ bay vô được.

“Biết đâu cổng này biết nói thì sao ta?” Lý Thu bỗng nổi m.á.u khùng.

“Cần giúp gì không?” cô cất tiếng hỏi, mong “thần giữ cửa” sẽ mắc bẫy để cô thử dị năng.

Bất ngờ thay, có tiếng người đáp lại thật — từ phía cổng vọng ra một giọng đàn ông khàn khàn:

“Cô là người hay là ma?”

Lý Thu ngẩng đầu lên, thấy trong đám cỏ dại ven cổng có gắn một cái camera to đùng.

Tiếng người cũng phát ra từ loa gần camera.

Lý Thu mặt không biến sắc:

“Tôi là người, tất nhiên rồi.” (Một nửa người thì vẫn tính là người chứ bộ!)

“Chứng minh đi.” giọng bên trong tỏ ra nghi ngờ.

“Ủa tôi biết cách nào đâu!”

“Thôi vậy, đưa hết đồ trong ba lô ra, bọn tôi cho vô.”

Lý Thu quay đầu liếc ba lô trên vai — cô biết quá rõ trong đó có gì.

Xẻng gấp, hai khẩu s.ú.n.g, bộ kim chỉ, miếng sưởi giữ ấm… mấy thứ đó thì không sao. Nhưng đáng nói là còn có thịt khô, xương có dính thịt, và cả một bịch thịt vụn…

Tất cả đều là thịt zombie mà Lý Thu chuẩn bị sẵn, đề phòng khi đói quá mà mất sức.

Ai cũng biết, zombie da xanh tái, xám xịt, đen thui — rất dễ nhận diện.

Nếu họ mà moi ba lô cô ra kiểm tra, chắc chắn sẽ biết ngay cô đang “dự trữ” thịt gì trong đó.

Lý Thu xoay người bỏ đi:

“Đẹp mộng! Không vô nữa đâu!”

Dù sao trong đó là người, mà đã là người thì đội xe có dị năng xử lý được, không cần cô lo.

“Làm sao giờ anh Phương, cô ấy bỏ đi rồi! Không thèm quay đầu luôn! Mà mình thì hết lương thực rồi nè!!”

“Bỏ thì bỏ, la làng cái gì! Bộ chúng ta phải van xin cô ta à?” người tên anh Phương tỏ ra rất bực. “Không thấy xe buýt tới rồi à? Trước khi trời sáng, chẳng ai thoát ra được đâu. Rồi xem, cô ta thế nào cũng quay lại cầu xin cho coi!”

Mấy lời này Lý Thu dĩ nhiên nghe hết, nhưng cô vẫn đi thẳng, không thèm quay đầu.

Và… lời của hai người kia nhanh ch.óng thành sự thật.

Quả nhiên là không ra được.

Bất kể Lý Thu chọn hướng nào, cứ đi quá năm mươi bước là y như đụng phải tường vô hình, không sao đi tiếp nổi.

Không hổ danh là “lãnh địa của ma” – chơi bài bẫy mê cung không lối thoát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.