Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 130: Màn Ảo Thuật Này Gọi Là "thiên Y Vô Phùng"
Cập nhật lúc: 21/02/2026 11:00
Tiểu Quả đặc biệt thích thú mấy con thú bông, chôn cả mặt vào lớp lông mềm mịn của một chú gấu nâu to đùng.
Đại Quả thì lại mê tít bộ váy của một con b.úp bê to gấp đôi tụi nhỏ.
“Đây gọi là b.úp bê bông đấy.” Lý Thu từ giường bò dậy, đã thay hẳn một "bộ cánh" mới xịn sò.
Cô diện áo lông vũ màu vàng nhạt, bên trong là áo len cổ lọ trắng tinh, kết hợp quần ống rộng bằng vải dạ nâu hai lớp, đầu còn đội thêm một chiếc bờm vàng đồng màu. Nhìn cô cứ như một chú vịt con đáng yêu ngơ ngác.
Đại Quả mắt long lanh: “Chị ơi, xinh quá à!”
Lý Thu hiểu liền: “Ý em là thích bộ đồ trên con b.úp bê đúng không? Cỡ thì hơi to, nhưng chị sửa lại tí là mặc được ngay.”
“Cái gì cơ? Em cũng muốn cái váy đó!” Tiểu Quả vừa cưỡi xe đồ chơi điện chạy lại, vừa gào.
Đúng là chị em sinh đôi cùng gu, lại cùng thích mỗi cái váy duy nhất. Mà lật tung cả giá cũng chỉ còn đúng một bộ đó thôi. Lý Thu tính khuyên Tiểu Quả chọn bộ khác thì cô bé đã bắt đầu mè nheo khóc nhè, nhất quyết đòi "mặc giống chị".
Lúc này Lý Thu mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ của mấy phụ huynh có con sinh đôi. Dù là trai hay gái, chỉ cần đồ không giống y chang là có thể mở đại hội "ăn vạ toàn quốc".
Nhưng vấn đề là... mấy đứa là trái cây cơ mà!!!
Làm ơn đừng học lũ nhóc con loài người tranh đồ nữa có được không!!!
Lý Thu tách hai quả ra: “Chị có cách!”
Hai bé tròn mắt mong chờ.
Cô rút d.a.o và bộ kim chỉ luôn mang theo bên người ra: “Tụi em đi chơi tiếp đi, tí chị gọi lại.”
Đợi tụi nhỏ chạy đi, Lý Thu dùng d.a.o cắt bộ váy làm đôi, rồi kích hoạt dị năng “Thiên y vô phùng”.
May mấy bộ đồ nhỏ xíu thế này còn dễ hơn tự khâu vết thương.
Cô vừa khâu vừa nghêu ngao:
“♪ Một đám mây nhỏ xíu ơi, lững lờ trôi ngang qua đầu tôi ~ ♪.”
Chẳng mấy chốc, hai chiếc váy hoàn chỉnh được hoàn thành.
Hai trái quả diện váy hồng đào y hệt nhau, lại quay về làm chị em tốt, tay nắm tay đi tung tăng khắp nơi.
Lý Thu chỉ biết cạn lời, lắc đầu quay về với công cuộc "mua sắm".
Chăn tơ tằm vừa ấm vừa nhẹ, lấy ba cái. Gối nằm ngon lấy một cái. Áo lông vũ lấy bốn cái, thêm cả nội y và đồ giữ nhiệt. Thấy có cả máy hút chân không và túi đóng gói, cô liền gom hết lại, hút gọn thành ba túi. Còn đồ lót dùng một lần? Dọn sạch cả kệ luôn!
“Giấy vệ sinh? Phải lấy. Kem đ.á.n.h răng bàn chải cũng lấy. Dầu gội thì khỏi, đầu có bao nhiêu tóc đâu. Tóc giả! Phải lấy nhiều bộ mới được! Hai đứa thấy chị hợp tóc xoăn hay tóc dài mái bằng? Cái nào cũng không đẹp? Thôi tụi em đi chơi đi!!”
“Mỹ phẩm xịn ghê, toàn hàng cao cấp ấy chứ. Không ngờ ở thị trấn nhỏ này lại có hàng ngon như thế.”
Lý Thu liếc mắt nhìn, rồi lại thờ ơ bước qua.
Từ sau khi biến thành xác sống, Lý Thu có được lợi thế lớn: da dẻ cô luôn giữ trạng thái hoàn hảo, không còn bong tróc hay khô ráp như hồi còn sống. Nói không ngoa, đây chính là phiên bản "trẻ mãi không già" đỉnh cao!
“Ơ cái này tốt nè! Lò dầu, cồn khô, s.ú.n.g phun lửa… So với cái bật lửa cùi bắp của mình thì mấy món này chuẩn xịn luôn!”
Cô đi khắp các kệ hàng, món cần lấy, món thấy tiện là nhét túi. Kết quả, ba túi lớn đã được hút chân không c.h.ặ.t căng.
May mà tối qua ăn no, không thì giờ chắc chẳng đủ sức mà khiêng nổi.
“Biết ngay sách chẳng ai thèm đụng...” Lý Thu liếc kệ sách: toàn mấy đầu sách chính trị, danh tác, truyện hot và tập vở, b.út viết, sách luyện thi công chức???
Cô cầm lên lật đại vài quyển rồi dằn mạnh xuống, cuối cùng vẫn tiện tay nhặt vài cuốn tiểu thuyết chưa đọc, mấy bản đồ, mấy quyển sổ tay và hai hộp b.út nước cho vào túi.
Khi bước sang khu hàng khô, cô suýt bật khóc vì vui mừng.
Bề ngoài kệ thì trống không, nhưng trong tủ bên dưới còn sót lại ít hàng.
Xúc xích khô có cả loại mặn ngọt Quảng Châu lẫn cay tê kiểu Tứ Xuyên, tiếc là chỉ còn bốn gói. Thịt xông khói thì nhiều hơn chút, được năm thanh, bóng loáng, thơm nức mũi.
Chỉ cần là thịt, Lý Thu là cảm nhận được hương vị, dù chỉ chút ít cũng đủ làm dịu cơn đói.
Cô nuốt nước bọt, suýt thì ăn sống tại chỗ nhưng vẫn cố nhịn.
Hồi trước, năm nào bà nội cũng tự tay làm thịt xông khói và xúc xích vì biết cô thích. Cơm nấu cùng xúc xích, rưới chút nước sốt nồi đất là thơm nức lòng. Còn thịt xông khói thì xào với cái gì cũng ngon. Cô có thể ăn liền hai bát đầy!
Từ ngày bà mất, nhà chỉ còn biết mua đồ sẵn ngoài tiệm.
Không biết chỗ xúc xích trước mắt này, liệu có gần được hương vị của bà nội năm xưa?
“Dù gì cũng còn sớm, mình chạy về xe một chuyến, rồi quay lại lấy thêm vài túi nữa!”
Lý Thu lôi lỉnh kỉnh mấy túi to, đeo balô, trong bóng tối mờ mịt như một người công nhân chuẩn bị về quê ăn Tết.
Cũng vì mang nhiều đồ quá mà cô hoa cả mắt, không còn phân biệt được đâu là lối vào nữa.
Cô đành lên tiếng gọi:
“Đại Quả, Tiểu Quả, hai đứa đâu rồi?”
Tiếng đáp lại vang lên từ xa:
“Chị ơi, tụi em đang chơi Tôn Ngộ Không~.”
Lý Thu: “...”
Chơi cả tượng mô hình luôn rồi hả...
Có tiếng tụi nhỏ, cô cũng dễ định hướng hơn, liền bước nhanh về phía đó thì bất ngờ nghe thấy tiếng ch.ó sủa.
Lý Thu lập tức tê cả người.
