Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 138: Ai Cũng Xứng Đáng Ăn Combo Mười Cái Tát Rồng Giáng Trần
Cập nhật lúc: 21/02/2026 12:03
Với một số người, gia đình là nơi chữa lành.
Với người khác, gia đình là nơi nhấn họ chìm nghỉm.
Ôn Nhu bật cười thật lòng:
“Vậy là... chị may mắn lắm đó.”
Lý Thu vừa thở hổn hển vừa vác đồ, lẩm bẩm:
“Ở một góc độ nào đó, tôi thừa nhận cô nói đúng.”
Bố mẹ cô đều xuất thân từ nông thôn, nhưng cả bà nội lẫn bố mẹ đều không hề có tư tưởng trọng nam khinh nữ, luôn yêu thương, bao dung và đối xử bình đẳng với cô. Từ cấp hai đã có hội bạn thân, chơi thân như chị em ruột.
Vì thế mà từ trước tới giờ, Lý Thu luôn yêu thế giới này.
Cho dù sau này có biến thành tang thi, có đôi khi cũng chán nản, nhưng phần lớn thời gian vẫn là vui vẻ đón ánh mặt trời mỗi ngày.
…
Cô nhanh ch.óng chuyển hết đồ từ xe ra.
Ngay cả rèm xe cũng tháo xuống, gấp gọn gàng lại từng cái một.
“Giờ tôi cần quay lại siêu thị một chuyến, cậu muốn ở lại chờ hay đi cùng tôi?”
Lý Thu quay sang hỏi “con tin” tạm thời.
Con tin liếc nhìn con tang thi đang lởn vởn gần cột trụ chịu lực, không chút do dự trả lời:
“Tôi thấy trong siêu thị ấm áp hơn, còn tránh được rét nữa.”
“Vậy vào trước đi.” Lý Thu phất tay ra hiệu.
Ôn Nhu dù không hiểu tại sao lại được ưu tiên thế, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời.
Chờ Ôn Nhu đi rồi, Lý Thu bước đến giữa đám tang thi có trí tuệ, bắt đầu ra lệnh:
“Đi dọc theo hướng này, cách siêu thị càng xa càng tốt.”
Cô ngừng lại một chút, rồi bổ sung:
“Cũng đừng lại gần khu Ánh Dương.”
Cô không quen đường ở thị trấn này, lỡ như đi một vòng lại mò về tới khu dân cư, khiến mấy người kia bị tang thi c.ắ.n c.h.ế.t thì đúng là xui tận mạng.
Xe mới của cô biết lấy ở đâu? Còn đứa bé mới sáu tháng tuổi đó nữa, ai lo?
Mấy con tang thi trí tuệ nghe lệnh cô như dân làng gặp mưa sau hạn, rối rít làm theo.
Tên lưỡi dài theo sau đám tang thi, trước khi đi còn khẽ cúi đầu với Lý Thu, như thể đang thể hiện lòng trung thành, rồi mới nhảy theo cả đám mà đi.
Để thể hiện bản lĩnh trước mặt Lý Thu, nó còn phóng một cú vọt lên dẫn đầu cả đoàn.
Lý Thu nhìn mà trố mắt:
“Anh bạn lưỡi dài à, anh cũng ‘biết điều’ đấy! Không chừng hồi sống làm thư ký giám đốc hay trợ lý CEO ấy chứ.”
…
Trong siêu thị, Ôn Nhu đang cầm đèn pin đợi Lý Thu ở quầy thu ngân. Cô ấy còn rất chủ động đẩy ra hai cái xe đẩy hàng:
“Chị định lấy đồ đúng không? Một cái chị dùng, một cái em chất đồ tụi em dùng, được không ạ?”
Thời tiết thế này, siêu thị có còn đồ ăn hay không cũng chẳng biết, nhưng gom được thêm đồ ấm thì cũng đáng công.
Lý Thu không ý kiến, thả mấy cái bao tải bố to tướng vào xe.
Ôn Nhu tròn mắt:
“Sao chị có nhiều bao tải thế???”
Lý Thu đáp tỉnh bơ:
“Hôm trước ghé trạm dừng nghỉ vớt được đấy, giờ xài tới luôn.”
Cả siêu thị tối om, chỉ có hai luồng sáng từ đèn pin của họ chiếu le lói.
Ôn Nhu luôn giữ bản thân trong tầm nhìn của Lý Thu, để chứng minh mình không có ý định bỏ trốn.
Lý Thu cũng không nói gì, quay người đi lấy thêm vài cái chăn tơ tằm và mấy chiếc áo lông giữ ấm.
Ôn Nhu để ý thấy mấy cái áo Lý Thu chọn đều là loại áo phao dày, màu đen, bền và chống bẩn, kiểu nam. Cô ấy muốn hỏi, nhưng rồi lại thôi.
Có lẽ Lý Thu còn có đồng đội ở đâu đó.
Trong cái thế giới tận thế thế này, hiếm ai dám đi một mình lắm.
Siêu thị có hai tầng, thang máy đã tê liệt từ lâu. Xe đẩy có rãnh chống trượt, nhưng đẩy lên vẫn rất cực. Cuối cùng Lý Thu chọn cách để xe lại, xách bao tải bố lên lầu.
Ôn Nhu cũng theo sau với một cái bao trên vai.
“Chị… có phải có dị năng điều khiển tang thi không?”
Lý Thu vừa lia đèn pin, vừa trả lời mập mờ:
“Em đoán xem.”
Chuyện này không thể nói rõ ràng, cứ để người ta tự suy diễn cho chắc ăn.
Lý Thu thầm bấm “like” cho bản thân trong lòng, suýt nữa thì cười thành tiếng.
Ôn Nhu gật đầu, không hỏi thêm, tập trung đi tìm vật tư ở tầng hai.
Tầng hai gần thang máy là khu làm bánh mì, tất nhiên đã bị dọn sạch. Nhưng sau khi lục lọi một hồi trong phòng làm bánh, cô tìm thấy một thùng sữa tươi chưa kịp đem ra bán.
Là loại sữa nguyên kem 1.2L nắp đỏ, hạn dùng tận sáu tháng, giờ vẫn còn xài tốt!
Mang về cho hai bé quả uống là hợp lý quá còn gì…
Ôn Nhu hí hửng l.i.ế.m môi.
Trước khi cho vào túi, cô còn lôi ra nửa thùng, đẩy về phía Lý Thu:
“Chị lấy phần này đi!”
Lý Thu liếc qua rồi lắc đầu:
“Mỗi người lấy phần mình, phần em cứ giữ lấy.”
Uống m.á.u mới đã khát, chứ sữa thì vô dụng.
“Lấy đi mà!!” Ôn Nhu vẫn nhét vào túi cô.
Xe là vợ chồng Đùi Gà lo đền bù, còn Lý Thu cứu mạng cô ấy thì cô ấy phải tự đáp lại.
