Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 15: Nhặt Được Một Miếng Thịt Ăn

Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:51

Đến lúc trời nhá nhem tối, sức lực tiêu hao vì đạp xe, thì cơn đói như một con quái vật tàn nhẫn cào xé từng tế bào trong người, khiến cô không thể giữ được lý trí, không thể đưa ra quyết định sáng suốt.

Loài người tiến hóa để trở thành những dị năng giả mạnh mẽ, thích nghi với thế giới mới.

Còn cô — một bán xác sống — có vẻ đang... tiến hóa để trở thành một xác sống thực thụ.

Có lẽ càng về sau, cô sẽ càng đói nhanh hơn, cần ăn nhiều thịt hơn mới cảm thấy no. Nếu không thì một là c.h.ế.t đói, hai là... mất lý trí hoàn toàn.

Chắc sớm muộn gì mình cũng đi ăn thịt người mất thôi… Lý Thu nghĩ vậy.

Cô chợt thấy buồn bã — bảo sao trong truyện tu tiên người ta cấm yêu đương giữa người và yêu quái, ai mà biết con lai thì sẽ thành ra cái thể loại gì thế này...

Cô không dám tưởng tượng: nếu lúc đói nhất mà gặp lại ba mẹ hay mấy đứa bạn thân, rồi từng chút một... gặm nát nụ cười vui mừng của họ…

Không, không thể để chuyện đó xảy ra.

Tật xấu thì phải sửa ngay từ bây giờ.

“Giá mà em là xác sống hoàn toàn thì cũng chẳng nói gì... đằng này lại không. Anh đừng theo em nữa,” Lý Thu quay sang nói với Lý Đông, giọng nghiêm túc hiếm thấy. “Mỗi người một ngả đi. Sau này nếu anh bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t, nể tình từng là đồng đội, em sẽ không ăn anh đâu.”

Lý Đông vẫn không hiểu nỗi buồn trong lời cô. Lúc này, ánh mắt anh ta đã bị tổ chim trên ngọn cây hấp dẫn mất rồi.

Một con chim lớn vừa bay về, đang cố đút mồi cho đàn chim non trong tổ. Lũ chim con ngóc cổ lên, miệng kêu chí ch.óe, những cái mỏ nhọn hoắt trông kỳ dị. Mà kỳ dị nhất là — ngoài viền mỏ chúng mọc thêm hàng gai nhọn mà bố mẹ chúng không có, đ.â.m đau đến mức chim mẹ run rẩy cả cánh mỗi lần đút mồi.

Với những thứ không phải “thịt người tươi sống”, Lý Đông thường không để tâm quá một phút.

Nhưng khi cúi đầu nhìn lại, cái đồng loại kỳ lạ kia... đã đi xa mất rồi.

Cô cách anh ta bốn, năm cây đa lớn, dáng người nhỏ dần trong bóng tối, sắp sửa biến mất khỏi tầm mắt.

Lý Đông nhìn theo với vẻ dửng dưng, rồi quay đầu, lững thững bước về hướng khác — anh ta cần tìm thịt người mới.

Lại một lần nữa, Lý Thu chỉ còn một mình.

Lại quay về làm người rồi, cô nghĩ thầm.

Biến thành xác sống có cái lợi — thị lực ban đêm tốt y như loài mèo.

Lý Thu đi trong rừng mà tầm nhìn rõ ràng chẳng khác gì ban ngày. Thế nhưng bốn bề không lúc nào yên — thi thoảng có tiếng động là lạ, vang lên từng đợt từng đợt khiến cô giật b.ắ.n mình.

Không chần chừ, cô cúi xuống nhặt một cành đa chắc chắn cầm bên tay trái, tay phải vẫn nắm c.h.ặ.t cây mỏ lết nặng trịch quen thuộc.

Có hai món này, bất kể kẻ nào dám nhào ra cũng không làm cô hoảng. Cành cây thì dùng để ném đ.á.n.h lạc hướng, còn mỏ lết là để... tiễn mấy đứa tới gần về chầu ông bà luôn.

Lý Thu vung thử mỏ lết vài cái, cảm giác tay rất vừa. Nhưng chỉ vài cú là cô lại hạ tay xuống — vận động tốn sức lắm.

Dù là xác sống thì cũng có xác sống này, xác sống kia. Bình thường bọn zombie không biết mệt, không biết buồn ngủ — nhưng Lý Thu thì có.

Hơn nữa, mệt cũng khiến bụng mình đói lại.

Trước khi tìm được thứ gì đó ăn được, cô phải tiết kiệm thể lực.

Với tinh thần tiết kiệm năng lượng, Lý Thu cứ đi được vài trăm mét là phải ngồi nghỉ một chút.

Cánh rừng này rậm rạp đến phát sợ, nhưng mấy cái rễ to như cánh tay của cây đa lại chính là những chiếc ghế nghỉ thiên nhiên cực kỳ lý tưởng.

Lý Thu ngồi phịch xuống một rễ cây, thẳng lưng, vừa thở vừa quan sát xung quanh.

Đi lâu như thế rồi mà vẫn chưa ra khỏi rừng, cô bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình lại đi nhầm đường nữa rồi không.

“Trời ơi, con gọi người là ông thì người không thể giúp con chút được à?!” Lý Thu vừa càu nhàu vừa dùng cành cây vẽ vòng tròn trên đất.

Hồi nhỏ cô từng xem một bộ hoạt hình, trong đó có nhân vật tên là Hắc Đại Soái, xuất thân là một quả trứng tím từ thế giới kỳ quặc nào đó, chuyên thích trốn vào góc tường ngồi vẽ vòng tròn nguyền rủa người khác.

Giờ phút này, cô cũng rất muốn nguyền rủa… ông trời.

Nghiến răng ken két, c.h.ử.i đổng liên hồi.

Thế mà chưa được mười giây, Lý Thu đã quay xe thần tốc, lải nhải một tràng dài như bài văn sám hối:

“Con từ nhỏ đi học chưa bao giờ trốn tiết, sốt cũng lết thân đi thi, lễ phép với thầy cô, kính trên nhường dưới, thấy bà cụ là nhường ghế. Ở nhà suốt ngày xem phim tuyên truyền bảo vệ môi trường, chưa bao giờ c.h.ử.i người trên mạng, thỉnh thoảng còn quyên góp cho vùng lũ với trẻ khuyết tật, rảnh thì tụng kinh ăn chay… nên người nhất định phải phù hộ cho con!”

Tuy Khổng T.ử có nói “con không bàn chuyện quỷ thần”, nhưng cổ nhân là phản đối việc mê tín mù quáng, chứ không phải không tin là có thần linh đâu!

Lý Thu nhắm mắt, lẩm nhẩm khấn: “Nếu trên đời này thật sự có thần linh… thì xin chỉ đường cho con với!”

Thật ra cô chỉ sợ quá nên tự lảm nhảm để vững tinh thần. Thế nhưng khi vừa mở mắt ra thì… một cơn gió chợt lướt qua ch.óp mũi.

Cơn gió ấy xuyên qua những khe hở giữa những thân cây, mang theo một mùi tanh nồng đến kinh người.

Cơ thể zombie có độ nhạy với mùi m.á.u gấp năm lần người thường.

Là mùi m.á.u — Lý Thu khẳng định chắc nịch. Nhưng không rõ là m.á.u của zombie hay động vật. Cô nuốt nước bọt đ.á.n.h ực, lòng thầm mừng: Có mùi m.á.u thì… tức là có đồ ăn?

Chưa kịp suy nghĩ gì thêm, cơ thể cô đã hành động trước cả não, nhanh ch.óng chạy theo hướng phát ra mùi tanh.

Càng đi, cánh rừng trước mặt càng thưa thớt. Lý Thu mừng rơn, không kiềm chế được mà tăng tốc.

Mùi thịt thơm lừng len vào từng lỗ mũi, khiến cô đói cồn cào, khát khao tột độ. Trong tay cô bây giờ không phải là cành cây và mỏ lết, mà như thể là… d.a.o và nĩa vậy.

Và rồi — cô nhìn thấy một mặt hồ.

Mặt nước lăn tăn dưới ánh trăng phản chiếu lấp lánh, cảnh tượng vừa yên tĩnh vừa mộng mơ.

Và nguồn gốc của mùi m.á.u nồng nặc kia… nằm ngay trong bãi lau vàng rực bên bờ hồ.

Trong bụi lau, Phương Kỳ vừa c.ắ.n răng, vừa vung d.a.o cắt một miếng thịt từ khuỷu tay mình.

Miệng cô ấy bị nhét một mảnh áo vải, chỉ để không bật ra tiếng hét vì đau đớn.

Cô ấy không biết làm vậy có ngăn được quá trình biến dị thành zombie không, nhưng giờ ngoài cách đó ra, chẳng còn lựa chọn nào khác.

Cắt xong, Phương Kỳ ném miếng thịt sang bên, rồi run rẩy lấy băng ép c.h.ặ.t vết thương. Mồ hôi túa ra từng giọt to như hạt đậu, ướt sũng chiếc áo khoác của cô ấy.

Điều duy nhất khiến cô ấy nhẹ nhõm, là mấy người Triệu Tư Nguyên chưa phát hiện ra cô ấy có dấu hiệu biến dị.

Trong trại có quy định không cho ai ở ngoài qua đêm vì sợ nguy hiểm, nên giờ họ chắc đã quay về rồi.

Mình… vẫn còn cơ hội.

Phương Kỳ vừa định rời đi thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

Giọng của Trần Mịch, lúc nào cũng nhẹ nhàng tươi tắn như thế: “Anh Triệu, quả nhiên là chị ấy trốn ở đây.”

Tay cầm d.a.o của Phương Kỳ khẽ run lên, gương mặt trở nên lạnh băng khi nhìn về phía trước.

Triệu Tư Nguyên, Trần Mịch, rồi Tô Chí Hải và Thẩm Dư Thành — không thiếu một ai.

Còn Lý Thu thì đang ngồi xổm trong bụi lau, mắt dán c.h.ặ.t vào miếng thịt vừa bị c.h.ặ.t ra, nước dãi chảy ròng ròng.

Nghe thấy tiếng nói, tinh thần cô như được tiếp thêm năng lượng.

Ơn trời đất, nịnh thần trời có hiệu nghiệm thật đấy! Không những may mắn nhặt được đồ ăn, còn được xem kịch miễn phí?

Lý Thu nhanh ch.óng nép vào bụi lau đang đung đưa trước gió, thu nhỏ bản thân như một thính giả lặng thầm, cẩn thận dõi theo từng diễn biến bên hồ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.