Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 151: Nửa Đêm Mổ Heo
Cập nhật lúc: 22/02/2026 01:07
Chu Tấn Thời bảo anh ta nghỉ ngơi, rồi bê chậu nước đi giả vờ múc nước. Thực chất… là ra sân.
Cùng lúc đó, Lý Thu đang ngủ mơ rất… rối não.
Mùi thịt quanh thị trấn quá nồng, Lý Thu quyết không ở chung với dân địa phương. Cô dựng lều ngay ở bãi đậu đầu trấn.
Giấc ngủ của cô chẳng yên. Đã ngủ không sâu thì mơ cũng chẳng êm.
Cứ như chạy show – cảnh mơ nhảy liên tục, nhân vật đổi xoành xoạch, kiểu như Lâm Đại Ngọc khóc giữa tuyết sơn, Trương Phi lạc vào Đại Quan Viên, Tôn Ngộ Không khóc ở Tiêu Tương Quán…
Và cảnh đầu tiên trong mơ là… cô bạn thân.
Bạn thân làm ăn phát đạt hơn hẳn Lý Thu, vừa tốt nghiệp đã được tuyển thẳng về giảng dạy ở Đại học Bạch Hà tại thành phố Bạch Lâm.
Trong mơ, cô bạn thân vừa nhận lương tháng, vừa được trợ cấp "nhân tài", hí hửng rủ cô đi ăn ở một nhà hàng bò bít tết sang chảnh mới khai trương.
“Tao mời! Muốn ăn gì cứ gọi, đừng ngại!” cô bạn thân phóng khoáng lật menu như thể mới trúng độc đắc.
Lý Thu nhìn thực đơn, nuốt nước miếng:
“Wagyu M8, sườn bò có xương, bò Wellington nhân nấm truffle…”
Cô bạn thân nhấp cà phê, nghe một tràng danh sách xong mới cắt ngang:
“Thôi! Không cần đọc hết đâu. Chọn một món thôi!”
“Tất cả luôn.”
Cô bạn thân như bị sét đ.á.n.h, mặt tái mét, mở app ngân hàng kiểm tra tài khoản:
“Tao lãnh lương tám triệu chứ đâu phải tám chục triệu!”
Lý Thu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy đói khát và tuyệt vọng, cứ như ba ngày chưa được ăn.
Cô bạn thân nghẹn lời, gọi bồi bàn đến:
“Phục vụ! Cho tôi gọi… mỗi loại bò một phần. Cảm ơn.”
“Hí hí.” Lý Thu ngồi thẳng lưng, cầm nĩa tay trái, d.a.o tay phải, ngoan ngoãn chờ bò lên dĩa.
Cô bạn thân đẩy ly cà phê sang, đỡ kính gọng bạc:
“Uống miếng cà phê lót dạ đi. Trời ơi bà giống như mới được thả khỏi trại giam ấy. Bà không phải nhịn ăn ba ngày giảm cân đó chứ?”
Lý Thu không đáp, mắt chỉ chăm chăm nhìn hướng nhà bếp chờ bò.
Cuối cùng, món đầu tiên cũng được mang ra. Lý Thu ung dung cắt một miếng, dùng nĩa xiên lên — định đút cho cô bạn thân.
Ai ngờ… miếng thịt bò thơm phức ấy, giữa đường lại hóa thành thịt thây ma…
Cả nhà hàng sụp đổ, cô bạn thân hóa thành bụi mờ tan biến.
Lý Thu ngồi đơ tại chỗ, há miệng nhưng không phát ra tiếng nào.
Giấc mơ tiếp theo, cô mua len online về đan khăn cho ba mẹ.
Len quấn quanh tay từng vòng từng vòng, cuối cùng đan ra được… đúng một cái lót ly méo mó.
Thôi thì lót ly cũng được, Lý Thu hí hửng gõ cửa phòng ba mẹ.
Gõ mãi, gõ hoài… không ai mở cửa.
Không biết gõ bao lâu, cái cửa đột nhiên biến thành… Trư Bát Giới mập ú, còn miếng lót ly trong tay thì biến thành Tôn Ngộ Không nhe răng cười toe toét.
Tôn Ngộ Không lập tức lao ra đ.ấ.m đá Trư Bát Giới túi bụi, đ.á.n.h đến đâu thịt rơi đến đó.
Kỳ lạ là… những miếng thịt rơi xuống không hề chạm đất, mà lơ lửng giữa không trung, rồi từng miếng lại biến thành… Trư Bát Giới mới.
Một bầy Bát Giới mới mọc ra như nấm, há miệng gào rú, lộ ra hàm răng nhọn hoắt…
“Má ơi!!!”
Lý Thu hét to trong mơ, thân thể ngoài đời co giật một cái, tỉnh dậy.
Cô mở mắt ra… vẫn còn nằm trong lều.
Không có thịt, không có Trư Bát Giới.
Chỉ có Đại Quả và Tiểu Quả – hai bé quả vừa lớn thêm một vòng, đang rúc trong tay cô ngủ ngon lành.
Tụi nhỏ vừa về đã ríu rít khoe tìm được ông nội, Lý Thu cứ tưởng từ nay tụi nhỏ sẽ theo ông cụ luôn. Ai ngờ hai bé lại bảo:
“Ban ngày tụi em qua chơi với ông nội với bạn Phô Mai, tối vẫn muốn ngủ với chị Thu!”
Có ông nội rồi, tụi nhỏ giờ chẳng cần bám cây hút chất dinh dưỡng nữa. Được ông ấy xoa đầu là lớn nhanh như thổi.
Lý Thu sao nỡ từ chối.
Cô nhẹ nhàng đắp lại chăn cho hai bé rồi bước ra ngoài.
Than trong lò sưởi trong lều đã gần tàn, chỉ còn vài cục nhỏ đang cháy dở.
Trời vẫn còn tối đen như mực. Cô mở điện thoại — mới có ba giờ sáng.
Lý Thu lật đật bỏ thêm mấy cục than lớn vào lò.
Lúc đang ngồi thổi lửa, cô chợt nghe đâu đó vang lên tiếng heo kêu t.h.ả.m thiết. Không lâu sau, mùi thịt nướng theo gió lạnh phả vào mũi.
“Ủa?” cô nhăn mày, “Tục lệ vùng này kỳ vậy sao?”
Giữa đêm khuya mà… g.i.ế.c heo nướng thịt, không sợ làm hàng xóm mất ngủ à?
Lý Thu hít sâu, mùi thịt quá thơm, đến mức khiến cô bất giác tưởng tượng ra một con heo sữa quay vàng ruộm trong đầu.
Càng nghĩ càng thèm, cô nuốt nước miếng cái ực.
