Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 155: Ngay Cả Cái Nhà Cũng Thua Sạch Cho Tụi Này Rồi...

Cập nhật lúc: 22/02/2026 01:08

Nếu Chu Tấn Thời đoán không nhầm, thì tối nay, nơi ấy sẽ có thêm một con heo bị g.i.ế.c.

“Trời đất ơi, sao mùi thịt heo lại thơm đến vậy chứ…” Lý Thu vừa ngửi vừa xuýt xoa, hồn bay phách lạc, suýt thì bật dậy nhảy ra ngoài.

Nếu không phải còn đang chưa đói lắm, lý trí chưa bay màu hoàn toàn, thì giờ cô đã lao thẳng về phía lò mổ ở cuối trấn rồi.

Dù chưa đi, cô cũng đã mở cửa lều ra, gió luồn vào lạnh cắt da cắt thịt.

Đêm xuống trời hạ nhiệt, gió lại kèm cả đá vụn, cảm giác như mẹ thiên nhiên bật quạt số 3 thổi thẳng vào mặt.

Lý Thu mặc hai lớp áo phao, đeo khăn quàng cổ, bịt tai kín mít, vậy mà vẫn bị cơn gió tanh nồng kia thổi cho lạnh từ đầu tới chân — cũng may, nó giúp cô tỉnh táo lại khỏi cơn thèm ăn đang dâng trào.

Cô bắt đầu cảnh giác. Mùi này... không đúng.

Với thể chất bán tang thi của Lý Thu, khứu giác của cô chỉ nhạy cảm với người sống.

Trong đó, dị năng giả có mùi hấp dẫn hơn người thường, còn người thường thì thơm hơn xác sống, và giá trị dinh dưỡng cũng theo tỉ lệ này.

Còn thịt động vật? Với Lý Thu thì chẳng thơm, chẳng ngon, ăn vào cũng chẳng no.

Đã từng có lần đói đến mức bới ra được túi hạt dưa ẩm mốc, miễn cưỡng ngồi nhằn vài hạt — vừa khó ăn vừa chẳng đủ no.

Vậy thì, cái mùi thịt khiến cô phát điên lúc này, tuyệt đối không phải là thịt heo.

Không còn nghi ngờ gì nữa: là thịt người.

Đúng kiểu trò đùa địa ngục.

Lý Thu kéo khoá áo lại, trong đầu lóe lên suy đoán kỳ dị:

Chẳng lẽ là… có người định g.i.ế.c heo, ai ngờ bị heo phản sát?

Hay là… g.i.ế.c nhầm? Định mổ heo mà lại bắt nhầm người?

Cô nằm lại giữa Đại Quả và Tiểu Quả, hai đứa bé đang ngủ say sưa. Vốn là một người ghiền đọc truyện kinh dị lâu năm, đầu óc Lý Thu bắt đầu hoạt động hết công suất.

Lỡ như thật sự là g.i.ế.c nhầm người rồi lấy thịt làm thịt heo? … Hiiiiii—.

“Chị ơi, sao thế…” Đại Quả dụi dụi, rúc vào lòng cô.

“Không sao, ngủ đi.” Lý Thu xoa nhẹ lớp vỏ ngoài mềm mại của nó.

Tiểu Quả lại chìm vào giấc ngủ. Nhưng Lý Thu thì lại nghe thấy tiếng người nói chuyện.

Âm thanh phát ra từ một ngôi nhà cách bãi đỗ xe gần nhất — khoảng 800 mét, nhưng do phải qua một khúc cua nên tiếng vọng đến hơi nhỏ.

“Ủa, sao mổ heo mà trấn trưởng không gọi tụi mình vậy?”

“Không biết luôn.”

“Trấn trưởng thiên vị Chu Lão Thất rồi! Không cho tụi mình chia thịt, phá luật!”

“Nói nhỏ thôi! Tụi mình làm gì được ông ta? Đánh không lại đâu.”

“Nhà ở xa quá, heo giao tới ít, nuôi không được bao nhiêu. Lần sau phải nịnh ông ta mới được.”

“Ông ta thích ăn dưa hấu mà, nhưng lấy đâu ra dưa hấu chứ?”

“Thôi bỏ đi. Giờ mau tới đó kẻo trễ. Mỗi lần Chu Bát Tẩu đều tranh nhiều lắm đó!”

Lý Thu nhẹ nhàng nhét hai quả nhỏ vào túi đeo chéo rồi bám theo bọn họ. Lại gần rồi, cô càng chắc chắn: về mặt ngoài, họ đúng là người, nhưng… mùi thì hoàn toàn không giống con người.

Chẳng lẽ… mấy con vật sau t.h.ả.m hoạ cũng tiến hóa luôn rồi? Còn biến hình thành người được nữa?

Cô vừa hồi hộp vừa phấn khích, cảm giác như phát hiện ra một châu lục mới.

Đã là nửa đêm, đèn đường trong trấn chỉ còn le lói vài bóng, ánh sáng mờ đục, đường vắng như phim kinh dị.

Tiếng bước chân Lý Thu nhẹ nhàng nhưng vang rõ trên nền gạch đá.

Hai kẻ đi trước quay đầu lại.

Cả hai đều cao lớn, mập mạp, nhưng mắt thì chẳng nhìn rõ mấy: “Ai đấy?”

Không ngờ bị phát hiện sớm vậy, Lý Thu vội vàng mở miệng:

“Chu Lão Bát đây! Mấy người bị cảm nên không nhận ra tôi à?”

Chưa kịp để họ nghi ngờ, cô nói tiếp:

“Có phải nãy giờ mấy người nói xấu tôi đúng không?!”

Chu Ngũ Thập Nhị và Chu Ngũ Thập Tam liếc nhau một cái, lập tức cười lấy lòng:

“Bát Tẩu, tụi em đâu dám nghĩ xấu chị! Sao hôm nay chị cũng ra đây giờ này thế?”

“Còn không phải vì trấn trưởng không báo tôi biết vụ g.i.ế.c heo à? Tức tới nỗi cảm càng nặng thêm!”

Cả hai lập tức đồng cảm: “Đúng đó, em cứ tưởng… ai dè đến chị cũng bị bỏ qua. Chị là top 10 đại heo cơ mà!”

Lý Thu: “…”

Cái gì mà đại heo top 10?? Vậy ra bọn này đúng là… heo biến hình?!

Không trách được tại sao đêm qua cô lại mơ thấy Trư Bát Giới đầy răng nanh — hoá ra là có căn cứ!

Tuy nói thế, nhưng cả hai đều không dám đứng quá gần Lý Thu.

Không phải sợ cô, mà có vẻ sợ… cảm cúm của cô.

Lý Thu thử hắt hơi một cái. Hai tên kia lập tức rùng mình như bị điện giật.

Tốt lắm, heo quả nhiên sợ cúm heo.

“Bát Tẩu, cảm có nặng lắm không?” Chu Ngũ Thập Nhị dè dặt hỏi.

Lý Thu nghiêm mặt, nhớ kỹ thân phận “đại heo top 10” của mình:

“Các người nghĩ sao?”

Hai tên lập tức rối rít: “Không nặng! Tí nữa ăn chút là khỏi liền! Chị ráng ăn nhiều vô!”

“Vậy thì… phần hai đứa, để chị lo!” Lý Thu gật gù.

“Đừng mà chị ơi! Chừa lại cho tụi em chút xíu. Tụi em cũng muốn tiến bộ! Muốn vào top 10 mà!!”

Lý Thu làm bộ trầm ngâm: “Được rồi, vậy hai đứa đi trước chắn gió cho chị. Chị không lấy phần của tụi em nữa.”

Hai tên cười tít mắt, lập tức tuân lệnh đi trước dẫn đường.

Có hai “con heo tiên phong” hộ tống phía trước, người dân từ các nhà khác nhìn thấy Lý Thu liền tin tưởng, không ai nghi ngờ gì. Ngược lại, còn rôm rả chào hỏi cô.

“Bát Tẩu” vang khắp đường.

Lý Thu, giả danh Chu Lão Bát, bị một bầy “heo người” vây lấy, hộ tống hùng hổ tiến về lò mổ.

Còn lúc này đây, Chu Lão Bát thật sự, đang bị nhốt trong lò mổ… gào thét c.h.ử.i bới điên cuồng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.