Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 53: Một Đống Xương Chất Cao

Cập nhật lúc: 11/02/2026 02:01

May mà ông trời còn thương, kiểm tra xong chỉ toàn trầy xước với sưng tấy bình thường. Người bị nặng nhất là một anh không may bị viên đạn của tang thi trí tuệ b.ắ.n trúng. Cũng may là có Tưởng Tùng – bác sĩ chân đất từng mở phòng khám nhỏ – ra tay phẫu thuật gắp đạn kịp lúc, nên không đến mức phải cụt chân cụt tay.

Sau khi băng bó cho cả đám xong, Tưởng Tùng mệt đến mức hồn bay phách tán. Anh ta vừa bước ra ban công thì thấy Chu Tấn Thời đang ngồi đó.

“Nhìn gì đấy? Còn chưa đến ca gác của cậu mà, không đi ngủ nhanh đi?”

Ngôi nhà họ ở nằm sát chân núi, địa hình khá nguy hiểm, vì thế số dị năng giả được phân bổ tại đây cũng nhiều hơn các nơi khác. Ca gác của Chu Tấn Thời kéo dài từ 2 giờ đêm đến 6 giờ sáng — đúng vào thời điểm con người dễ buông lơi cảnh giác nhất.

Mấy người cùng ca với anh như Thẩm Dư Thành và Vương Khải thì đã ngủ khò khò từ đời nào.

“Không buồn ngủ.” Chu Tấn Thời đáp gọn lỏn.

Tưởng Tùng ngáp dài ngáp ngắn:

“Tôi thực sự khâm phục mấy ông dị năng như các cậu, đặc biệt là cậu đấy. Cứ như làm bằng sắt ấy. Phải đề cử cậu đi nhận huân chương mới được.”

Chu Tấn Thời hờ hững “ừ” một tiếng, rồi lại lặng lẽ nói:

“Cậu không thấy ngôi làng này có gì… kỳ lạ à?”

Quá yên tĩnh.

Anh đứng đây mà còn nghe được tiếng ngáy từ tầng hai truyền xuống.

Thiên tai xảy ra, không chỉ con người mới bị biến dị. Thực vật thì phát triển chậm nên tạm thời chưa lo, nhưng động vật thì sao? Động vật vốn nhạy cảm với thiên tai, nhất là ở những vùng nông thôn — nếu còn sống, chúng nó lẽ ra phải xuất hiện khắp nơi. Mà chúng đâu rồi?

“Tôi thấy kỳ lạ nhất trong cái làng này chính là cậu đó.

Chứ đám động vật ấy á, thì chạy tứ tung rồi, hoặc bị tang thi ăn mất rồi còn đâu!” Tưởng Tùng mắt díp lại, chẳng buồn để tâm mấy câu lảm nhảm kia.

Chu Tấn Thời vẫn nhìn đăm đăm vào màn đêm phía xa, không quay đầu lại:

“Tang thi không ăn gì ngoài con người cả. Thôi bỏ đi, chắc chỉ là ảo giác của tôi.”

“Ảo giác, đúng rồi, tuyệt đối là ảo giác.” Tưởng Tùng nói xong là lủi tọt vào phòng bên cạnh ngủ luôn. Chưa đầy mấy phút, tiếng ngáy của anh ta đã vang lên.

Chu Tấn Thời: “…”

Mây đen tan hết, hiếm hoi có đêm nào mà ánh sao lại lung linh chiếu rọi như đêm nay.

Ở một góc khuất trong làng, Lý Thu đã rúc mình ẩn nấp từ lâu, đợi đến khi trời thật khuya mới hành động.

“Không được, đợi nữa là m.á.u tôi chảy khô luôn quá!” Lý Thu bắt đầu mất kiên nhẫn.

Từ sau khi biến dị, thị lực ban đêm của cô tốt cực kỳ — chỉ cần chút ánh sáng lờ mờ từ trăng sao là nhìn rõ như ban ngày.

Cô chọn căn nhà gần nhất mà lẻn vào.

Khóa to tổ bố! Một ổ khóa to đùng như báo hiệu chủ nhà đã vài năm không quay lại. Chuồng heo phía sau còn sập gần hết cũng chẳng ai sửa.

“Chưa ra quân đã thất bại! Thử lại phát nữa!” Lý Thu hít sâu, rẽ sang căn bên cạnh.

“Cửa mở kìa trời ơi!!! Tôi cảm động muốn khóc! Cảm ơn Phật Tổ, Tam Thanh, Jesus, Satan… ai cũng cảm ơn hết!” Lý Thu vái tứ phương trong lòng.

Cô bắt đầu lục lọi từ gian chính nhưng chẳng tìm được gì. Đành phải vào từng phòng kiểm tra.

Ngay trong căn phòng đầu tiên, tay cô chạm trúng một bàn tay.

Có đủ năm ngón.

Bản năng đầu tiên của cô là: “C.h.ế.t cha, đụng trúng xác người rồi!” Nhưng khi ánh mắt lia tới, cái tay kia… khẽ động đậy.

Một sinh vật to cỡ đứa trẻ hai tuổi bật dậy như lò xo, rồi bắt đầu kêu chí ch.óe.

Lý Thu nhìn rõ đó là cái gì thì… không nói hai lời, chụp cái ghế gần nhất phang thẳng xuống.

Dù chỉ mới ăn vài cánh tay, nhưng sức của Lý Thu đang ở mức k.h.ủ.n.g b.ố. Một ghế thôi mà đập tung sọ con khỉ, não b.ắ.n tung tóe.

Dù vậy, con khỉ vẫn đưa tay với tới, còn gào bằng tiếng người: “Pi! Pi!”

“Pi cái đầu mày!” Lý Thu cầm ghế bổ thêm vài phát, kết liễu nó hoàn toàn.

Căn phòng lập tức trở lại yên ắng.

Lý Thu ngồi xổm xuống, quan sát lại. Con khỉ này giống giống loại khỉ vàng ở Nga Mi. Có lẽ là vượt rào từ khu du lịch nào đó, hoặc là vật nuôi của dân làng.

Sau khi dân làng bỏ chạy hay hóa tang thi, con khỉ bị nhốt trong phòng, tự sinh tự diệt.

Cho đến khi Lý Thu nhìn thấy thứ trong phòng thì… mọi giả thuyết của cô đều sai bét.

Trong phòng chất đống xương trắng.

Xương to nhỏ đủ loại, có cái giống xương heo, có cái như xương gà… và có cái nhìn giống hệt xương người. Bên cạnh còn có mớ lông đủ màu, như thể khỉ không tiêu hóa được lông nên nhè ra thành từng đống như rác.

Nhưng thứ khiến Lý Thu rùng mình nhất…

Là một tấm da người đẫm m.á.u.

Nó được trải ngay ngắn trên giường như một tấm t.h.ả.m, nên ban nãy cô mới không để ý đến nó ngay lập tức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.