Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 55: Trượt Thẳng Vào Hố Phân Thông Với Chuồng Heo…
Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:01
Không muốn bị con người phát hiện, Lý Thu lập tức xoay người chạy vòng ra cửa sau, rồi trượt thẳng vào hố phân nối với chuồng heo.
Chuồng thì đã lâu không còn con heo nào, chỉ lác đác vài mẩu xương người bỏ lại. Nhưng hố phân thì… còn nguyên. Vẫn có phân, vẫn có xác động vật nào đó c.h.ế.t trôi, thậm chí rác rưởi vứt bừa cũng không ít. Vì chẳng ai dọn dẹp suốt thời gian dài, nơi này thối tới mức đến khỉ cũng chẳng buồn bén mảng.
Thế nhưng, chính cái mùi khủng khiếp đó lại giúp che giấu mùi của Lý Thu, khiến lũ khỉ dù đ.á.n.h hơi thế nào cũng không lần ra được.
Nghe tiếng khỉ cãi nhau lộn xộn rồi rút đi, và cả tiếng bước chân đàn ông lộc cộc bước vào nhà, Lý Thu liền bò từ mép hố phân lên.
Hiện giờ toàn thân cô phủ kín lớp chất đen đen vàng vàng không rõ hình thù, nhìn chẳng khác gì một quả b.o.m sinh học đang đi lại lổm ngổm. Mùi thì… không thể tả.
“Cha nội nó chứ, may mà tôi không có khứu giác, chứ ngửi cái này chắc ói c.h.ế.t. Có điều tiếc cái xác khỉ quá trời!”
Nhìn con khỉ c.h.ế.t bị dính đầy nước phân, Lý Thu thật sự nuốt không vô nổi. Đành chôn nó bên mép bờ, lấy đống cỏ khô phủ lên, coi như là chôn cất đàng hoàng.
Giờ mà hé miệng ra nói thì y như rớt cái thứ dính trên mặt vào mồm, nên cô chỉ còn biết than thở trong lòng.
Vừa cà qua cà lại người lên thân cây, Lý Thu vừa lầm bầm trong đầu: “Thằng cha đó không bình thường, có nên cảnh báo tụi kia không ta?”
Mấy người kia vừa thoát khỏi đám thây ma do Lý Đông dắt đầu, giờ mà lại c.h.ế.t trong tay đồng loại thì đúng là c.h.ế.t tức tưởi. Dù c.h.ế.t rồi chắc cũng không nhắm mắt nổi.
Còn mình thì sao? Mình tốt bụng thế này, giờ là “người” mà cũng không đúng, “thây ma” mà cũng không ra – phải gọi là "thây người" mới đúng.
Lý Thu bỗng nghĩ, giá mà có ai làm cho cô một cái băng-rôn khen thưởng, trên đó in chữ:
"Sứ giả hoà bình giữa nhân loại và thây ma"
thì phải biết tự hào cỡ nào!
Cô cứ vừa tưởng tượng mình nhận cờ vừa tiếp tục chà xát người lên gốc cây, đến mức cả thân cây bị trét một lớp đặc quánh màu như dầu thô.
Mỗi lần cọ vào là lá cây rụng lả tả. Lý Thu tiện tay nhặt hết lên lau người tiếp. Không để phí cái gì.
“Thôi bỏ đi, giờ mà ra mặt, có khi còn làm tụi nó ngất vì mùi.” – cô ngán ngẩm vuốt tóc, nhưng vừa kéo ra được mấy mảng giấy vụn từ trong tóc.
“Ọe— không thối cũng muốn nôn rồi!”
Việc cấp bách nhất bây giờ, chính là… tắm! Nếu cứ để đống này mà dính vào vết thương, rồi sinh trùng, sinh giòi thì…
Ọeeee— Lý Thu khô họng nôn mấy lần liên tiếp.
Cô thề là phải rửa sạch đến mức không còn giọt nước nào đọng, cũng không có dòng nào chảy thành vệt.
Lý Thu len lỏi quanh làng, tìm chỗ tắm rửa. Có hai lần suýt nữa bị khỉ phát hiện.
Cô biết lũ khỉ này cực kỳ nghe lời gã đàn ông kia. Một khi bị phát hiện, chắc chắn chúng sẽ quay về báo cáo. Khỉ thì nhanh và dẻo, còn cô bây giờ tuy khoẻ nhưng tốc độ chậm như rùa bò, đấu không lại hết đám khỉ.
May mà tối nay lũ khỉ hơi hấp tấp, nên không để ý đến Lý Thu đang nằm dán đất. Bọn chúng chỉ nhắm đến một mục tiêu duy nhất: ba căn nhà có người ở.
Chỉ cần đem được một miếng da người về thì sẽ không bị gã đàn ông kia đ.á.n.h c.h.ế.t.
Và sau khi đ.á.n.h giá kỹ, chúng đã nhắm đến đứa yếu nhất.
Trong đầu lũ khỉ, trẻ con = yếu ớt. Huống hồ… chỉ là một bé gái mới mười tuổi.
“Tiểu Vân, sao con lại dậy rồi?” Người mẹ nửa tỉnh nửa mê, mơ màng thấy con gái ngồi dậy.
Cô ấy quá mệt, tay nắm tay con cũng chẳng c.h.ặ.t nữa.
“Mẹ ơi, con cũng là dị năng giả mà, phải dậy gác đêm chứ.” Triệu Lâm Vân chớp mắt ngoan ngoãn, rồi nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho mẹ.
Mẹ cô ngáp dài, lẩm bẩm trong cơn buồn ngủ: “Chẳng phải nói con còn nhỏ, không phải gác…”
“Mẹ, con không gác, con đi vệ sinh thôi mà. Mẹ cứ ngủ đi.”
Nghe vậy, mẹ cô bé yên tâm thiếp đi.
Triệu Lâm Vân rón rén ra khỏi phòng, đi thẳng xuống tầng một.
Căn nhà họ có ba tầng. Hai người dị năng canh gác ở tầng ba, hai người ở tầng một. Mà tầng một luôn nguy hiểm hơn vì nếu có thây ma tấn công, chắc chắn sẽ từ dưới đ.á.n.h lên.
“Em gái, sao xuống đây giờ này?” một nam một nữ dị năng giả đang gác đêm ở tầng một ngạc nhiên hỏi.
Một người là hệ hỏa, người còn lại là hệ phong, đều thuộc dạng cực kỳ mạnh.
Triệu Lâm Vân ngọt ngào gọi một tiếng “anh, chị”, rồi quay sang thuyết phục cô gái:
“Chị ơi, em canh thay chị nha, chị đi nghỉ chút đi.”
Cô gái có hơi động lòng, ai mà chẳng muốn ngủ thêm chút, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu:
“Em còn nhỏ, cần lớn nữa mà. Ngủ thêm đi, còn ba tiếng nữa sẽ có người thay ca.”
Thế nhưng Triệu Lâm Vân vẫn không chịu rời đi.
Vậy là tầng một giờ có ba người gác.
Cô bé ngồi sát bên cô gái, hai người vừa trò chuyện vừa canh gác để giữ tỉnh táo. Còn chàng trai thì giữ vị trí ở đầu bên kia, mắt không rời khỏi bóng đêm, quét liên tục xung quanh.
Trước đó, đội trưởng Chu đã đích thân dặn dò: đêm nay phải đặc biệt cảnh giác. Không chắc có thây ma, nhưng có thể sẽ có "thứ khác."
Không ai biết “thứ khác” là gì, nhưng tất cả đều tin vào trực giác của Chu Tấn Thời.
Trong một căn nhà gần sát ba căn có người ở, đám khỉ đang ẩn nấp.
Chúng thấy Triệu Lâm Vân không hề ở một mình, mà còn có hai người lớn đi cùng thì liền rối lên.
Rõ ràng là mục tiêu ban đầu bất thành, chúng phải chọn lại người khác.
Lý Thu lúc này đã tìm đến được một bể chứa nước công cộng ở phía tây làng.
Bể này chắc lấy nước từ suối trên núi, dòng chảy nhỏ nhưng đều, quanh năm chưa từng cạn.
“Lần đầu tiên tắm lộ thiên… Vậy là đúng không?” Lý Thu mặt không cảm xúc, múc một gáo nước lạnh như băng dội từ đầu xuống.
