Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 60: Lần Đầu Tiên Tôi Ăn Lòng Là…
Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:02
Sau khi báo tin xong cho Chu Tấn Thời, Lý Thu lặng lẽ lẩn vào rừng cây mọc dọc quanh làng.
Cô đi tới đi lui, nào là trốn bầy khỉ, nào là đi tắm, rồi còn phải lén lút truyền tin… Bao nhiêu sức lực bị hao mòn đến cạn kiệt. Và một khi cơ thể mệt mỏi, cơn đói cũng tăng theo cấp số nhân.
Lý Thu có một khoảnh khắc mơ hồ, suýt chút nữa đã định quay lại… lật xác bà cụ lên mà gặm!
Dù sao đó cũng là xác người — nói cho đúng thì vẫn còn "ăn được" hơn đám thây ma. Dinh dưỡng hơn, chắc bụng hơn.
Ăn bà ấy đi… thì sẽ không đói nữa.
Ý nghĩ đó càng lúc càng thôi thúc.
Để dập tắt mớ suy nghĩ "đậm chất tận thế" kia, Lý Thu nhặt một cành cây lên… c.ắ.n.
Cô chỉ c.ắ.n thử chơi thôi, nào ngờ cành cây gãy rắc rắc, vỡ thành từng đoạn, mảnh vụn rơi đầy miệng.
Kệ đi, giờ ăn được cái gì thì cứ gọi là… nuốt hết.
Lý Thu theo phản xạ nuốt nước bọt, cố nếm thử xem vị ra sao, rồi lắc đầu thất vọng:
“Chán đời, dở ẹc.”
Cô lăn một vòng ra đất, ngửa mặt nhìn trời, tay ôm lấy cái bụng xẹp lép đầy gồ ghề.
Trời hình như sắp sáng rồi, màu đêm đen kịt như mực dần chuyển sang xám, chẳng bao lâu nữa sẽ hóa trắng, chào đón một ngày mới.
“Hay là mình ngủ một giấc nhỉ?” Lý Thu lẩm bẩm, ngủ thì sẽ không thấy đói. Rừng này khá rậm rạp, cô kiếm thêm ít cỏ dại với lá cây phủ lên người, đảm bảo chẳng ma nào phát hiện ra.
Vừa bế cả bó cỏ trong tay định trải xuống nằm thì đằng sau chợt bay tới một mùi thơm mê người.
Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên:
“Cần giúp gì không?”
Phản xạ đầu tiên của Lý Thu là kéo cổ áo và vành mũ xuống, che kín mặt.
Sau đó cô trừng mắt nhìn về phía người đàn ông đang đứng cách đó khoảng hai mươi mét, trên tay cầm chiếc đèn pin cầm tay kiểu cũ màu đỏ.
Má nó chứ! Người sống! Còn đang nói chuyện với mình nữa hả?!
Lý Thu tròn mắt, không biết là kinh ngạc hay là ngờ vực.
Đây mới là lần thứ hai có người sống nói chuyện với cô. Lần đầu tiên là ở ngoài cửa phòng khách sạn Nham Hồ.
Người đàn ông ấy không cao lắm, cỡ mét sáu tám, cơ mà vóc dáng khá săn chắc, chắc hẳn có tập luyện thường xuyên. Tóc cắt đầu đinh, lông mày rậm, mắt to, trạc hơn bốn mươi tuổi. Điều khiến Lý Thu chú ý là từ cằm tới cổ anh ta có một vết thương dài hẹp, trông mới toanh, thậm chí còn chưa kịp đóng vảy.
Chắc anh ta không nhận ra mình là tang thi đâu nhỉ, nếu không thì đã chẳng nói chuyện t.ử tế thế này.
Lý Thu bắt đầu… nghĩ lệch. Cô có hơi muốn… l.i.ế.m thử vết thương kia xem m.á.u có ngon không.
Người đàn ông tỏ ra lịch sự, thấy cô không nói gì cũng chẳng vội, vẫn kiên nhẫn lặp lại:
“Đừng sợ, tôi không có ác ý. Chỉ muốn hỏi xem cô có cần tôi giúp gì không?”
Lý Thu không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu trong chiếc mũ len che kín.
Gã đàn ông đổi đề tài, mắt đảo qua bộ đồ trên người Lý Thu:
“Bộ đồ của cô…”
Nghe thấy dừng lại nửa câu, Lý Thu lập tức cảnh giác nhìn anh ta chằm chằm.
“Đẹp lắm.” Gã đàn ông da mặt dày khen lấy lệ.
Lý Thu gật gù, đúng rồi, cô cũng thấy mình mặc đẹp.
Ít ra thẩm mỹ tên này chưa đến nỗi lạc quẻ.
“Hay để tôi giúp cô nhé?” Anh ta nở nụ cười thân thiện, tiến lên một bước.
Ngũ quan trên gương mặt anh ta nhẹ nhàng giật giật, cứ như đang muốn phát tín hiệu “Tôi là người tốt!”.
Nhưng Lý Thu thì vẫn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Vừa thấy anh ta tiến lại gần, cô liền túm lấy hòn đá bên cạnh ném thẳng vào mặt anh ta, rồi quay đầu bỏ chạy không ngoảnh lại.
Chạy chưa đầy trăm mét, cô bàng hoàng phát hiện anh ta đã… đứng chờ sẵn ở phía trước!
Gì vậy trời, sao ai cũng chạy nhanh hơn mình thế này… Lý Thu c.ắ.n răng, nghiến nhẹ hai chiếc răng nanh sắc bén trong miệng.
Vết bầm do hòn đá ném trúng vẫn còn trên mặt anh ta, vậy mà chẳng hề nổi giận:
“Làm ơn đấy, để tôi giúp cô đi.”
Tổ sư nhà anh!
Anh trông còn… khả nghi hơn cả tôi nữa ấy!
Chạy có mỗi trăm mét mà Lý Thu thấy như rút hết hơi. Cảm giác đói trong cơ thể lại tăng thêm một bậc — như có thanh tiến độ đang dần lấp đầy.
Dựa theo kinh nghiệm của bản thân, Lý Thu phân cơn đói thành ba tầng.
Tầng một, mất cảm giác no, hơi đói chút xíu nhưng vẫn còn sức.
Tầng hai, đói dữ dội, yếu hơn người thường, bắt đầu chạy không nổi, chỉ có thể lết từng bước.
Tầng ba, đói điên cuồng, không còn tí sức lực nào, bò cũng không nổi, mất hẳn lý trí con người. Sau đó thì chuyện gì xảy ra, cô… chịu.
Giờ cô đã tới tầng hai. Không thể tiếp tục lãng phí sức lực. Phải tạm thời dây dưa với gã này, kéo dài thời gian.
Lý Thu cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, chỉ vào bụng mình, thều thào thốt ra câu đầu tiên:
“Tôi đói…”
Ánh mắt người đàn ông sáng lên đầy phấn khích:
“Cô cần tôi giúp gì không?”
