Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 69: Đọc Di Chúc Đấy Hả?
Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:03
Tháng mười mà đã có tuyết rơi luôn rồi á?
Lý Thu duỗi tay ra đón, bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay cô, chỉ đậu lại chưa đến một giây đã tan thành giọt nước. Tay và mặt cô đã bắt đầu lạnh cóng.
“Phù—.”
Cô hà một hơi vào lòng bàn tay, hơi nóng mỏng manh chỉ làm ấm được một chút xíu, chưa kịp mừng thì nó đã hóa thành lớp hơi nước mờ mờ, rồi nhanh ch.óng… mát mẻ lại như cũ. Như thể bông tuyết cũng đang nhắc nhở cô: “Lên xe đi bạn êi, không cảm lạnh giờ.”
Lý Thu nghĩ thầm:
“Không khéo mình là con zombie duy nhất trên đời biết lạnh cũng nên…”
Cô cúi đầu nhìn bộ đồ đang mặc, vội kéo khóa áo lên đến tận cằm, che luôn cả miệng. Rồi lại cúi thấp vành mũ lưỡi trai xuống, che kín gần hết trán.
Bộ quần áo cô mặc chỉ là đồ thu thôi, chẳng hề liên quan gì đến hai chữ “giữ ấm”.
Lúc còn ở trong làng chạy trốn, cô lục được bộ này ở nhà ông trưởng thôn. Mặc mới được hai hôm nên vẫn còn sạch bong. Biết thế hồi đó cô ôm luôn cái chăn bông mới tinh nhà ông ấy mang đi, trông thôi đã thấy ấm rồi!
Lần sau nhất định phải kiếm vài cái áo len, áo phao về quấn vào người, không thì… không nể mặt tuyết rơi tháng mười cho lắm.
Quê nhà của Lý Thu là thành phố Bạch Lâm ở phương Nam. Ở đó, xuân thu ngắn tới mức có khi chỉ thoáng cái là hết mùa.
Vào những ngày chuyển mùa, trên phố sẽ thấy cảnh tượng hết sức kỳ lạ: người thì mặc áo phông quần đùi, người thì áo len quần dài, người lại choàng áo phao lông vũ — bốn mùa hội tụ cùng lúc.
Nhưng Lý Thu luôn tuân thủ tuyệt đối nguyên tắc “mùa nào đồ nấy”, bởi vì… cô có quá trời đồ để mặc!
Hồi cấp hai, trường quy định học sinh phải mặc đồng phục. Chỉ cuối tuần hoặc kỳ nghỉ mới được mặc đồ tự chọn. Nhưng mẹ cô vẫn đều đặn sắm quần áo theo mùa cho con gái — đủ mặc đến lúc đầu bạc răng long luôn.
Xuân thì áo len, sơ mi, quần jean, váy dài;
Thu thì áo khoác, áo măng tô, quần ống rộng;
Hè thì khỏi nói, váy vóc đủ kiểu, cả váy Hán phục cũng có.
Đông thì dày cui — từ áo khoác lông thỏ đến áo phao đại hàn.
Mỗi bộ đều có phụ kiện đi kèm: giày dép, vòng cổ, túi xách. Mẹ cô nói:
“Mặc đẹp thì tâm trạng cũng đẹp theo con ạ.”
Có thời gian học năm hai đại học, Lý Thu từng mê mệt bộ thú cosplay kiểu furry. Mẹ cô chẳng hiểu đó là cái gì, chỉ cần biết con gái thích là lập tức chi 30 triệu đặt may riêng một bộ.
Bộ đó đủ cả đầu hổ, tai hổ, móng hổ, đuôi hổ… nhìn y như thật.
Tất nhiên, hồi đó Lý Thu là con nhà I chính hiệu đấy, nên dù rất thích thì cũng chỉ dám mặc lúc ở nhà hoặc tạo dáng cho bạn thân chụp ảnh mấy lần rồi… cất vào tủ.
Nhưng để không phụ lòng mẹ chi tiền, cô vẫn hay lấy ra mặc vào mấy dịp Tết, nhảy ra trước mặt ba mẹ mà reo lên:
“Chúc mừng năm mới! Hổ con đến chúc Tết đây~.”
Ba mẹ cô sinh ra ở nông thôn, lúc nhỏ nghèo đến mức phải giành nhau một bát cơm. Nhưng nhờ chăm học, hai người từng bước nỗ lực từ làng quê lên thành phố.
Thời Lý Thu còn nhỏ, cả nhà sống bằng đồng lương công chức ba cọc ba đồng, chỉ hơn 2 triệu/tháng, sinh hoạt đều phải cân đong đo đếm.
Cho đến khi Lý Thu bị oan là ăn cắp ở trường, sau đó trầm mặc, ít nói hẳn đi. Dù mẹ cô kêu gào làm rõ chuyện, cuối cùng rửa được tiếng oan, nhưng con gái vẫn không còn cởi mở như trước.
Sau nhiều lần bàn bạc, mẹ cô — người có con đường thăng tiến chậm hơn ba — quyết định nghỉ hẳn việc nhà nước, chuyển qua mở trung tâm dạy thêm. Tất cả cũng chỉ để kiếm thêm tiền, gửi con gái vào những ngôi trường tốt nhất.
Lúc đầu khách khứa lèo tèo, khó khăn đủ bề. Nhưng dần dần có tiếng, quảng bá tốt, đến giờ đã có chi nhánh ở cả 13 thành phố trong tỉnh. Dạy online thôi mà tiền về đầy bát đầy thau.
So với mấy ông bà trọc phú mở công ty lớn thì ba mẹ Lý Thu chẳng phải đại gia, nhưng họ đủ tinh tế, đủ yêu thương, dành trọn trái tim cho con gái. Yêu cầu duy nhất là:
“Con chỉ cần sống bình an, vui vẻ. Con có nằm nhà ăn bám tụi ba mẹ cả đời cũng được.”
Từ bé đến lớn, Lý Thu chưa bao giờ phải đem mình ra so với ai. Trong lòng ba mẹ, cô chính là tốt nhất trên đời.
Nhưng dù hướng nội, cô vẫn rất biết điều và tự lập. Cấp ba học khá, lên đại học lại xông xáo đi thi công chức tỉnh, quốc gia, đơn vị sự nghiệp…
Kết quả là… thi mãi không đỗ, cuối cùng chạy không nhanh bằng zombie nên bị c.ắ.n một phát thành zombie luôn.
“Bốp!”
Hồi tưởng xong, Lý Thu quăng xác zombie vào xe, sập cửa một cái rõ to.
Về nhà! Cô nhất định phải về nhà sớm! Cô muốn lại mặc đồ hổ, cười toe toét mà nói với ba mẹ:
“Hổ con về chúc Tết đây!”
