Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 89: Hai Đứa Là “cưng Của Ba” Đấy
Cập nhật lúc: 16/02/2026 05:01
Sáng hôm sau, đôi mắt anh đỏ quạch vì thức trắng. Anh mở cửa bước ra, tuyết vẫn rơi trắng xóa.
Nghe tiếng cửa mở, Hồ Trạch Vũ và vài người khác cũng ló đầu ra. Vì thể lực yếu hơn Chu Tấn Thời, nên mắt ai cũng đỏ bừng.
“Chu đội, đêm qua…”
Chu Tấn Thời lắc đầu, ra hiệu chưa rõ tình hình.
“Đi gọi mọi người dậy kiểm tra xem có ai mất tích không.”
Bên kia, Lưu Chí Dũng cũng thức trắng đêm.
Anh ta mải mê hấp thu nhựa cây từ thần hoè, tăng cường sức mạnh cho bản thân.
Trước khi Chu Tấn Thời đến, Lưu Chí Dũng vẫn luôn tin rằng mình là vô địch thiên hạ. Dị năng thực vật hiếm có lại độc đáo, còn biết cách “tinh luyện” năng lực từ dị năng giả khác để phục vụ bản thân.
Nhưng rồi, Chu Tấn Thời – người có sức mạnh sâu không lường được – lại xuất hiện.
Anh ta từng nghĩ nếu không thu phục được, thì để hai đứa con gái yêu của mình… hút sạch anh rồi biến anh thành phân bón là xong.
Còn thanh đao cổ ánh vàng u tối kia cũng khá ổn. Dù không bằng mấy món đồ cổ anh ta từng sưu tầm, nhưng ít ra cũng được làm đồ trang trí phòng khách.
Sáng hôm sau, anh ta phấn chấn thay đồ, hí hửng ra ngoài kiểm chiến tích đêm qua của hai “con gái rượu”.
Nhưng ngay khi vừa mở cửa, anh ta sững sờ: Chu Tấn Thời và đồng đội đang chạy thể d.ụ.c ngang qua sân.
Chu Tấn Thời vẫn quen thuộc với thanh đao sau lưng, đi đầu đội ngũ. Bên cạnh là Tưởng Tùng – người mới thức tỉnh năng lực, tinh thần sáng láng.
Tưởng Tùng còn cười toe: “Anh Lưu, sáng sớm vui vẻ nha~. Muốn chạy bộ chung không?”
Hai bên Hồ Trạch Vũ và Lục Tiểu Ngũ lôi theo một người – không ai khác ngoài Thẩm Dư Thành.
Chu Tấn Thời cười như không cười: “Anh Lưu, bạn tôi nhận lời mời nhiệt tình từ anh, tụi tôi không tiện từ chối nên… tiễn người đến tận cửa.”
Thẩm Dư Thành méo mặt cười gượng, chào lấy lệ. Lưu Chí Dũng chỉ biết gượng cười đáp lại.
Đợi cả đám đi xa, Lưu Chí Dũng nghiến răng nghiến lợi: “Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?!”
Thẩm Dư Thành thấy không còn bị kèm, cũng tức giận bộc lộ: “Còn hỏi à? Cái lọ mật hoa hoè anh cho tôi có tác dụng quái gì đâu? Tối qua bọn họ ngủ như heo, không ai đau bụng hết á!”
“Còn sáng nay… người ta xông vào tận phòng lôi tôi ra! Tôi tưởng bị c.h.é.m rồi đó, may mà tôi mạng lớn!”
Lưu Chí Dũng mặt xanh như tàu lá, vội vã chạy về khu vườn thần hoè.
Thẩm Dư Thành đứng sau hét theo: “Ê! Tôi làm theo lời anh rồi đó! Đừng có bơ tôi nha! Ê ê ê—!”
Khi đến cây thần hoè, cảnh tượng trước mắt khiến Lưu Chí Dũng c.h.ế.t lặng.
Cây hoè to cao mấy chục mét, trước còn xanh um mát rượi, giờ đây chỉ còn là một khúc gỗ đen cháy khô cằn. Đống vải đỏ và bảng gỗ treo trên cây giờ rụng sạch, phủ đầy sân.
Lưu Chí Dũng phát điên, lật tung mọi thứ lên tìm kiếm hai quả yêu quý.
Anh ta vừa tìm vừa gọi tên Đại Quả, Tiểu Quả, nhưng chẳng ai đáp lại.
Chạy trốn rồi ư?!
Không! Chúng không bao giờ bỏ anh ta mà đi! Anh ta nuôi tụi nó từ khi mới thành hình, biết nói biết nghĩ! Không bao giờ phản bội anh ta đâu!
Chắc chắn là bị Chu Tấn Thời bắt cóc rồi!
Mắt Lưu Chí Dũng đỏ ngầu, gần như biến thành tang thi. Anh ta gầm gừ c.h.ử.i rủa, rồi lao đi tìm Chu Tấn Thời tính sổ.
Lúc này, trên đường lớn ở thị trấn Thu Giang, hai quả to tổ bố đang đung đưa trên vai Lý Thu.
Đây là lần đầu tiên tụi nó rời khỏi cây hoè, được ra ngoài ngắm nhìn thế giới.
Lý Thu: “…”
Tuy chưa hiểu tại sao hai quả này lại bám dính lấy mình, nhưng chúng nên biết ơn vì hiện giờ mình chỉ ăn thịt, không ăn chay! Hai quả biết nói thế này, không khéo còn bổ hơn quả nhân sâm!
Đại Quả và Tiểu Quả phấn khích đến mức cứ chỉ huy Lý Thu đi chỗ này chạy chỗ kia, hào hứng như đi du lịch lần đầu tiên.
Lý Thu mới đầu cũng thấy thú vị, dắt “hai đứa nhỏ” dạo khắp phố.
Nhưng tuyết càng lúc càng dày, đi đến đâu ngập đến đầu gối đến đó, Lý Thu lười không muốn đi tiếp.
“Tự đi mà chơi! Chị không đi nữa.” Cô bực mình, ngồi phịch lên một tảng đá to.
Hai quả kêu “U hu~” một tiếng, bay tọt vào đống tuyết, chơi như hai quả bóng tuyết tinh nghịch. Dưới áp lực tinh thần cực mạnh phát ra từ hai quả này, trong bán kính 2km không con tang thi nào dám bén mảng.
Lý Thu nhìn hai quả vui như hội, khoé miệng cũng không nhịn được nhếch lên.
Ngoài phạm vi 2km ấy, có một tang thi phủ đầy tuyết, đang bước từng bước khó nhọc tiến lại gần.
Anh ta đã đi rất xa, tìm kiếm rất lâu.
Đến khi đứng bên kia bờ sông, anh ta dừng lại.
Đôi mắt đục ngầu chuyển động, phản chiếu bóng dáng xa xa trong tuyết trắng.
Anh ta mấp máy môi, âm thanh len lỏi qua chiếc răng nanh nhọn hoắt, chỉ thốt ra đúng một từ:
“Chị ơi…”
