Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 180: Thanh Toán Tiền Công, Âm Mưu Thâm Độc

Cập nhật lúc: 08/03/2026 16:10

"Gào cái gì mà gào, dọa con sợ rồi kìa, có bệnh thì sang một bên mà chơi."

Hạ Mạt trừng mắt nhìn Lưu Ngọc Thạch, kéo Tuyết Nhi sang bên kia.

Lưu Ngọc Thạch gào xong thì hối hận, hắn vừa rồi chưa tỉnh táo hẳn, mồm nhanh hơn não.

Bây giờ hắn chưa thể chọc vào An Tiểu Tuệ, cơ thể hắn không chịu nổi sự giày vò nữa rồi.

"Ba... ba không gào, ba ngủ mơ màng thôi, Tuyết Nhi, ba không cố ý đâu, con đừng sợ nhé!"

Lưu Ngọc Thạch cười nịnh nọt với Tuyết Nhi một cái thật dịu dàng.

Nụ cười này của hắn lại làm Tuyết Nhi sợ run lên một cái.

Hộ lý Tiểu Vương đang ngủ gật ở góc tường lúc này cũng tỉnh dậy.

Anh ta lập tức phủi m.ô.n.g đứng dậy, cười hề hề bước tới vài bước.

"Bà chủ về rồi ạ!"

"Bà chủ cái gì? Anh là ai?"

Hạ Mạt nhìn người lạ đột nhiên xuất hiện với vẻ khó hiểu.

Hộ lý Tiểu Vương ngại ngùng xoa tay: "Là thế này, ông chủ nằm viện là do tôi chăm sóc, tiền công chăm sóc vẫn chưa thanh toán cho tôi đâu ạ!"

"Ồ, bảo hắn đưa tiền cho anh, bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu!"

Hạ Mạt gật đầu, tiền của người lao động không thể quỵt được.

Nói xong, Hạ Mạt lấy chìa khóa mở cửa nhà.

Lưu Ngọc Thạch bám sát nút, theo vào trong, chỉ sợ bị nhốt ở ngoài cửa.

Hộ lý Tiểu Vương đứng ở cửa, nhìn sàn nhà sạch bong, xoa xoa tay, cười ngượng nghịu.

"Không sao, anh vào đi, không cần cởi giày đâu."

Hạ Mạt quay đầu gọi một tiếng.

"Không cần, không cần, tôi đợi ở cửa là được."

Hộ lý Tiểu Vương xua tay liên tục vì ngại.

"Không sao, vào đi, trời nóng lắm, tôi phải đóng cửa bật điều hòa."

Hạ Mạt đi ra cửa, kéo hộ lý vào, đóng cửa lại.

Hộ lý Tiểu Vương ngồi khép nép ở một góc ghế sofa, trong lòng mong ngóng sớm được thanh toán tiền rồi đi.

Nhà này sạch quá, anh ta không cởi giày, ngại ngồi ở đây.

Cũng không phải anh ta không muốn cởi, mà là anh ta bị hôi chân, mùi đó vợ anh ta ngửi còn buồn nôn, anh ta sao dám cởi giày ở nhà chủ.

Hạ Mạt lấy một chai coca đưa cho hộ lý.

"Này, uống chút nước giải khát đi, đừng khách sáo nhé!"

"Cảm ơn, thế này ngại quá."

Hộ lý ngại ngùng nhận lấy, đợi lâu như vậy, anh ta quả thực cũng khát khô cổ.

"Đừng khách sáo." Hạ Mạt cười cười, quay sang trừng mắt nhìn Lưu Ngọc Thạch, "Anh còn không mau đi lấy tiền cho người ta, đứng ngây ra đó làm gì!"

"Tuyết Nhi, con về phòng tắm rửa đi, có bài tập thì làm, rồi ngủ sớm."

Hạ Mạt xoa đầu Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi gật đầu, đeo cặp sách nhỏ chạy về phòng.

Lưu Ngọc Thạch nghiến răng hàm, nhịn không cãi lại, mặt lạnh tanh về phòng ngủ lấy tiền.

Hạ Mạt hừ lạnh, tên ch.ó má này, chỗ giấu tiền cũng nhiều phết.

Cô cứ tưởng tiền của Lưu Ngọc Thạch đều giấu ở thư phòng, không ngờ trong phòng ngủ cũng có.

Vài phút sau, Lưu Ngọc Thạch cầm hai xấp tiền đi ra.

Hộ lý Tiểu Vương dán mắt vào tay Lưu Ngọc Thạch, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Đây đều là tiền công của anh ta, vất vả hai tháng trời, cuối cùng cũng thấy tiền, sao có thể không kích động chứ!

"Tiểu Vương, tiền công chăm sóc đã thỏa thuận từ đầu, tháng đầu là 8000, tháng thứ hai 5000, tổng cộng một vạn ba, đúng không!"

Lưu Ngọc Thạch đặt tiền lên bàn trà, nói với hộ lý Tiểu Vương.

Tiểu Vương gật đầu: "Đúng rồi, là con số này."

Hồi đầu cũng vì anh ta báo giá thấp nên Lưu Ngọc Thạch mới chọn anh ta.

Vì tháng đầu Lưu Ngọc Thạch không cử động được nên phí cao hơn chút.

Tháng thứ hai hắn hoạt động được rồi, phí chăm sóc giảm xuống.

Lưu Ngọc Thạch đếm ra một vạn ba đặt trước mặt Tiểu Vương.

"Phẹt "

Tiểu Vương cầm tiền lên, nhổ một bãi nước bọt vào ngón tay, bắt đầu đếm từng tờ một.

Lưu Ngọc Thạch nhìn mà khóe miệng giật giật, m.ô.n.g hơi nhích về phía sau.

Hắn nhìn Tiểu Vương với ánh mắt ghét bỏ.

Tiểu Vương đếm hai lần, nhét tiền vào cái túi đeo hông, cười tươi rói chào rồi đi về.

Trong phòng khách.

Chỉ còn lại Hạ Mạt và Lưu Ngọc Thạch.

Lưu Ngọc Thạch liếc nhìn An Tiểu Tuệ, bất giác nuốt nước bọt.

"Vợ à "

Lưu Ngọc Thạch vừa gọi một tiếng, Hạ Mạt đã lườm nguýt một cái.

Dọa hắn suýt c.ắ.n vào lưỡi.

"An.... An Tiểu Tuệ, chúng ta nói chuyện t.ử tế đi, anh đảm bảo với em, sau này anh tuyệt đối sẽ không dở chứng nữa, em tha thứ cho anh được không?"

"Chúng ta sống cho tốt, chuyện trước kia của em anh cũng không truy cứu nữa, chỉ mong em sau này lo cho gia đình, đừng làm chuyện gì quá giới hạn là được, được không!"

Lưu Ngọc Thạch bày ra vẻ mặt thâm tình chân thành nói.

Người không biết nghe Lưu Ngọc Thạch nói, còn tưởng An Tiểu Tuệ ngoại tình thật ấy chứ!

"Xì Cũng may cái nhà này không phải anh nấu cơm, biết thêm mắm dặm muối thế này, không biết nấu cơm có ăn nổi không!"

Hạ Mạt chẳng nể nang gì Lưu Ngọc Thạch, trực tiếp tặng hắn một cái lườm cháy mắt.

"Cô Tiểu Tuệ, chúng ta đều bình tĩnh lại đi, bây giờ em đang nóng giận, anh không tranh cãi với em!"

Lưu Ngọc Thạch bị An Tiểu Tuệ chọc tức đến bốc hỏa, hắn sợ mình lại không nhịn được mà gào lên, vội vàng kết thúc câu chuyện.

"Ha ha "

Hạ Mạt cười khẩy liếc Lưu Ngọc Thạch một cái.

Chó có thể bỏ ăn cứt sao? Cô mới không tin!

Lưu Ngọc Thạch ánh mắt láo liên nhìn An Tiểu Tuệ.

Hắn đang đợi lúc An Tiểu Tuệ hết tiền.

Đến lúc đó, chính là lúc An Tiểu Tuệ phải cầu xin hắn.

Hạ Mạt lôi điện thoại ra chơi game.

Lưu Ngọc Thạch nhìn thấy cái điện thoại, mày hơi nhíu lại.

Nhịn nửa ngày, hắn vẫn không kìm được hỏi một câu: "Tiểu Tuệ, cái điện thoại này của em ở đâu ra?"

"Liên quan đếch gì đến anh!"

Hạ Mạt chẳng thèm bố thí cho hắn một ánh mắt, trực tiếp bật lại.

Lưu Ngọc Thạch nghiến răng, nắm đ.ấ.m trên đầu gối siết c.h.ặ.t.

Hắn hít sâu mấy hơi mới nhịn xuống được.

Lưu Ngọc Thạch tức tối trừng mắt nhìn An Tiểu Tuệ.

Cầm số tiền còn lại trên bàn, gõ mạnh xuống bàn trà mấy cái.

Thấy An Tiểu Tuệ chẳng có phản ứng gì, Lưu Ngọc Thạch nén giận, đi về phòng.

Tuyết Nhi ghé mắt qua khe cửa, thấy ba mẹ không cãi nhau, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô bé đã nghĩ rồi, nếu ba mẹ cãi nhau, cô bé sẽ lao ra bảo vệ mẹ!

Cũng may, ba mẹ không cãi nhau.

Tuyết Nhi vỗ vỗ trái tim nhỏ bé, rón rén leo lên giường đi ngủ.

Hạ Mạt nhướng mi, liếc nhìn phòng Tuyết Nhi, khẽ cười một cái, tiếp tục chơi game.

Còn Lưu Ngọc Thạch đang ở trong phòng ngủ, nhìn hóa đơn khổng lồ trên tay mà nhíu mày.

Lần xuất viện này, hắn đã nợ hơn năm vạn tiền viện phí, còn ba vạn nợ Trương Hiệu Trưởng trước đó.

Cộng thêm tiền hộ lý, tiền mời đồng nghiệp ăn uống hơn ba vạn nữa, một phát tổn thất hơn mười vạn tệ.

Nghĩ đến việc mất toi số tiền lớn như vậy, Lưu Ngọc Thạch suýt thì tức đến ngất đi.

Hắn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu An Tiểu Tuệ.

Nếu không phải con mụ điên này ra tay không biết nặng nhẹ, hắn có đến mức tổn thất nhiều tiền thế này không?

Lưu Ngọc Thạch nhìn lọ t.h.u.ố.c trắng trong lòng bàn tay, nở một nụ cười âm hiểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.