Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 197: Đan Dược Tu Chân & Sự Tham Lam Của Nhà Chính

Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:06

"Đến rồi, đến rồi, cơm đến rồi!"

Tiền Tiểu Cúc bưng bánh bột ngô thơm phức, thèm đến mức nước miếng sắp chảy ra.

Nếu không phải Lý Kim Bảo cứ nhìn chằm chằm ả, ả đã sớm véo một ít xuống giải thèm rồi.

Lý Lão Đại nhanh nhẹn bê cái bàn đến bên giường Lý Lão Thái.

Cả nhà vây quanh bàn ngồi đợi Tiền Tiểu Cúc bưng cơm lên, chẳng có ai nhớ ra đi giúp một tay.

Tối nay vì vợ con Lý Lão Nhị không ở nhà, vừa khéo ngồi kín một bàn.

Trước đây hai cô con dâu không có chỗ ngồi, cháu gái cũng đều đứng ăn.

Hôm nay chỗ ngồi đủ, Lý Lão Đầu cũng không nói gì.

Tiền Tiểu Cúc nhanh nhẹn múc cho mỗi người một bát nước sôi, sau đó đặt bánh bột ngô vào giữa bàn.

"Cha... Ăn cơm thôi!"

"Mẹ... Ăn cơm thôi!"

Tiền Tiểu Cúc nịnh nọt cầm bánh bột ngô, đưa cho bố mẹ chồng.

"Ừ..."

Lý Lão Đầu ừ một tiếng trong mũi, đặt tẩu t.h.u.ố.c xuống, nhận lấy bánh bột ngô.

Lý Lão Thái nôn nóng, nhận lấy bánh là nhét ngay vào miệng.

Không nói cái khác, con dâu cả nấu cơm vẫn khiến bà ta rất hài lòng, bất kể nấu cơm gì cũng rất thơm.

Ba anh em nhà họ Lý, cũng mỗi người cầm một cái bánh ăn ngấu nghiến.

Tiền Tiểu Cúc l.i.ế.m môi, nhìn trong bát còn lại 3 cái bánh.

Ả run run đưa tay ra, muốn lấy một cái bánh bột ngô ăn.

"Rầm" một tiếng, Lý Lão Đầu cầm tẩu t.h.u.ố.c gõ xuống bàn một cái, bát trà trên bàn cũng rung lên bần bật.

Tiền Tiểu Cúc cười nịnh nọt, cẩn thận nói: "Cha, con... con lấy một miếng cho Phát Tài và chị nó ăn, hai đứa nhỏ đói cả ngày rồi!"

"Hừ... Lúc làm việc không thấy người đâu, lúc ăn cơm thì đứa nào cũng biết mò ra!"

Lý Lão Đầu liếc nhìn cháu gái lớn Lý Hảo.

Đứa cháu gái lớn này ông ta cực kỳ chướng mắt, ham ăn lười làm, trốn việc giở trò là số một.

Đừng tưởng ông ta không biết, trong lòng ông ta sáng như gương.

Lý Hảo bị Lý Lão Đầu nhìn đến mức cúi gầm đầu, bĩu môi, khẽ thút thít hai tiếng.

"Muốn khóc thì cút ra ngoài khóc, thứ đồ không có tiền đồ, chỉ biết rặn ra hai giọt nước đái mèo!"

Lý Lão Đầu nhìn cái dạng nửa sống nửa c.h.ế.t của cháu gái lớn, trong lòng liền bốc hỏa.

Lý Hảo sợ đến mức run b.ắ.n người, cúi gầm đầu không dám phát ra chút âm thanh nào nữa.

Cô ta lén đưa tay, chọc chọc em trai bên cạnh ở dưới gầm bàn.

Lý Phát Tài nhìn Lý Hảo, chép miệng hai cái, la lên:

"Ông nội, cháu sắp đói c.h.ế.t rồi, cho cháu ăn một cái đi mà!"

"Hừ... Ăn ăn ăn, quỷ đói đầu t.h.a.i à!"

Lý Lão Đầu mắng thì mắng, vẫn cầm một miếng bánh bột ngô bẻ một nửa nhỏ cho Lý Phát Tài:

"Ăn của mày đi! Thứ chỉ biết ăn không biết làm!"

Lý Phát Tài mới chẳng quan tâm ông nội mắng cái gì, chỉ cần cho cậu ta ăn là được.

Cậu ta toét miệng nhận lấy bánh bột ngô, nhét một miếng vào miệng.

"... Ơ! Khụ khụ..."

Lý Phát Tài ăn vội quá, bánh trực tiếp nghẹn ở cổ họng.

Cậu ta bị nghẹn đến trợn trắng mắt, ho sù sụ kịch liệt.

Lý Hảo cười nhạo nhìn Lý Phát Tài, trong lòng lén lút hả hê.

Đáng đời, bảo nó không chia cho cô ta một ít, nghẹn c.h.ế.t mới tốt!

Tiền Tiểu Cúc sợ đến mức lao tới, ấn Lý Phát Tài xuống, vỗ thùm thụp vào lưng cậu ta.

Lý Phát Tài bị bàn tay như cái quạt hương bồ của mẹ vỗ cho suýt thì tim gan phèo phổi đều văng ra ngoài.

Tiền Tiểu Cúc vỗ mấy cái, miếng bánh bột ngô kẹt ở cổ họng Lý Phát Tài mới văng ra.

Lý Phát Tài ngay khoảnh khắc bánh bột ngô rơi ra, đưa tay hứng lấy bánh, lại nhanh ch.óng nhét trở lại vào miệng.

"Thứ đồ mắc dịch, ăn cũng không biết ăn, nghẹn c.h.ế.t mày cho xong!"

Lý Lão Thái lườm Lý Phát Tài một cái, bưng bát uống một ngụm nước.

Bánh bột ngô này thơm thì thơm, nhưng vẫn hơi rát cổ họng.

Lý Kim Bảo bị ghê tởm không chịu nổi, bánh bột ngô trong tay cũng không còn thơm nữa.

Cô ta tức tối lườm đứa cháu trai không có tiền đồ.

"Không biết ăn từ từ à? Có ai tranh với mày đâu! Đồ không có tiền đồ!"

Lý Phát Tài nhai bánh bột ngô, toét miệng cười ngây ngô.

Mãi đến lúc ăn xong cơm, Tiền Tiểu Cúc và Lý Hảo đều không được chia một miếng bánh nào.

Hai mẹ con uống cạn một bát nước lã.

Lý Lão Đầu ăn ba cái bánh, nửa cái còn lại cho Lý Lão Thái ăn.

Nhà chính bên này một bữa cơm ăn đến gà bay ch.ó sủa.

Còn Hạ Mạt và ba đứa nhỏ một bữa cơm ăn vô cùng ấm cúng.

Người đẩy ta nhường, khung cảnh vô cùng hài hòa ấm áp.

Đừng nhìn bọn trẻ không lớn, sức ăn cũng không nhỏ, hai con thỏ rừng đều ăn sạch sành sanh.

Hạ Mạt sợ bọn chúng đột nhiên ăn nhiều thịt quá sinh bệnh, còn lấy một viên Cường Vị Hoàn tích trữ ở Tu Chân giới, hòa vào nước cho bọn chúng uống!

Hồi đó cảm thấy Cường Vị Hoàn này khá thú vị, Hạ Mạt liền giữ lại mấy viên, không ngờ dùng đến thật.

Dù sao ở Tu Chân giới, thứ này chẳng ai dùng, mọi người đều Tích Cốc rồi, còn cần Cường Vị Hoàn làm gì!

Ăn uống no say xong, Hạ Mạt dùng cỏ khô trải bốn cái giường, cho mấy đứa nhỏ nghỉ ngơi.

Một ngày này trôi qua, ba đứa nhỏ quả thực mệt không nhẹ.

Sau khi ăn no, trong bụng ấm áp, vừa chạm vào giường, lập tức lăn ra ngủ say.

Lý Chiêu Tài trong mơ còn chép miệng, thịt thỏ rừng ngon quá đi, ăn vào trong bụng thật thoải mái!

Chẳng trách mọi người đều thích ăn thịt, đợi cậu bé học được võ công, ngày nào cũng phải kiếm thỏ rừng ăn.

Lý Chiêu Tài nhắm mắt, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên.

Hạ Mạt đợi ba đứa nhỏ ngủ say, lại điểm huyệt ngủ của bọn chúng.

Bởi vì cô chuẩn bị ban đêm ra ngoài xử lý người, đỡ để bọn chúng nửa đêm tỉnh lại không thấy cô, lại cuống lên.

Lý Lão Đầu bên này hoàn toàn không biết nguy hiểm sắp ập đến.

Ông ta ăn cơm xong, lại dựa vào mép giường hút t.h.u.ố.c lào.

Lý Lão Đầu nheo mắt nhả ra một ngụm khói, giọng nói trầm thấp khàn khàn như ác quỷ địa ngục.

"Thằng cả thằng hai, hai đứa mày tối nay sang nhà thằng ba ở, mấy đứa ranh con kia vừa về, trói hết lại cho tao!"

Tiền Tiểu Cúc lén thở phào nhẹ nhõm, may mà không gọi ả đi.

Tối lửa tắt đèn, ả mới không dám đi sang nhà Lý Lão Tam ở, âm u lạnh lẽo lắm.

Tuy ả rất thèm muốn cái nhà đó, nhưng bảo ả một mình đi ở, ả vẫn không dám.

Lý Lão Đại ưỡn n.g.ự.c, bàn tay to vỗ vỗ n.g.ự.c, lớn tiếng nói:

"Cha, cha yên tâm, có con ở đây, mấy đứa ranh con kia chỉ cần dám xuất hiện, thì đừng hòng chạy thoát!"

Lý Lão Đầu gật đầu, ánh mắt liếc về phía Lý Lão Nhị.

Lý Lão Nhị vội vàng gật đầu, tỏ rõ lập trường: "Cha, con sẽ phối hợp tốt với anh cả."

Gã cũng chỉ có chiều cao là dọa được người, thể lực thì vạn lần không bằng Lý Lão Đại.

Nhưng mà, dọa dẫm mấy đứa nhỏ nhà Lý Lão Tam là đủ rồi.

Mỗi lần lạnh mặt nhìn mấy đứa ranh con kia, chúng nó đều sợ đến mức không dám ho he.

Đương nhiên, động thủ thì chưa chắc gã đã đuổi kịp mấy đứa nhỏ đó.

Có Lý Lão Đại ở đây, gã phối hợp dọa dẫm chút là được.

Chuyện động thủ, vẫn là giao cho anh cả đi!

Lý Lão Đầu hài lòng gật đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.