Vun Vén Những Ngày Tháng Thập Niên 80 - Chương 8
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:01
Tả Đan Đan vừa dứt lời, phía sau xe truyền đến một âm thanh mang theo vài phần châm chọc.Tả Đan Đan không cần quay đầu lại cũng biết người phát ra âm thanh là ai.
Người đ.á.n.h xe phía sau chính là em họ của chú Thủy Sinh, cũng là một nông dân già chân chất thật thà, có thế nào cũng sẽ không phát ra thanh âm quái gở như vậy.Hiển nhiên là thuộc về thầy Dương không giống người thường rồi.Tả Thủy Sinh cũng nghe thấy thanh âm đó, nhưng nghĩ đến còn phải làm chính sự nên không nói gì nhiều, xem như không nghe thấy.Đối với người như thế, Tả Đan Đan quyết định không để ý tới.
Ngay cả đầu cũng không quay lại.Thấy thái độ của Tả Đan Đan như vậy, trong lòng Dương Văn Tân bỗng dưng cảm thấy bản thân bị người ta xem thường.
Một phần t.ử xấu có xuất thân là nhà tư sản, có tư cách gì cáu kỉnh với những thanh niên trí thức theo bọn họ xuống nông thôn chứ.Còn luôn mồm làm công tác tư tưởng, cô ta xứng sao?
Tả Mộc Căn đ.á.n.h xe ở phía sau thẳng tay quất roi xuống, xe ngựa rung lắc một hồi, Dương Văn Tân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Tả Mộc Căn nghiến răng, thầm nghĩ, người nhà của ông Tả không thể bị người ta ức h.i.ế.p như vậy.
Dương Văn Tân bị dọa như thế một hồi cũng không dám phân tâm, nắm c.h.ặ.t lấy khung xe ngựa, lo lắng con ngựa mà lại tiếp tục xóc nảy, khiến anh ta ngã xuống nữa thì không hay lắm.
Trải qua hành trình gần hai giờ, xe mới đến trấn trên.Lúc này ở bến xe bên trấn trên, một đoàn xe ngựa đã sắp đến, đều là mỗi thôn lại đây đón người, công xã có chút điều kiện, còn phái máy kéo lại đón, khiến ánh mắt hâm mộ của những xe ngựa khác đuổi theo xanh lè.Ngay cả Tả Thủy Sinh cũng vừa rút tẩu t.h.u.ố.c ra vừa nhìn chằm chằm máy kéo sáng loáng, đỏ mắt nói, "Cũng không biết khi nào thôn chúng ta mới có thể mua cục sắt này.
Nếu công xã mua được, lúc nào tôi muốn dùng cũng có thể mượn dùng, giờ cũng không cần xách hai con ngựa đến đây."Thôn họ Tả, công xã ở đó gọi là công xã Đại Hà, cấu tạo và tính chất của đất đai cũng không tốt, sản lượng hàng năm sau khi nộp thuế lương thực rồi, cũng chỉ đủ để bản thân dân chúng ăn no.
Có đôi khi thậm chí ngay cả lương thực nộp thuế cũng không gom được đồng đều, trong công xã nào có dư tiền mới mua đồ đắt tiền.Tả Đan Đan nhìn ánh mắt đó của lão đội trưởng ánh lên vẻ trông mong, thầm nghĩ sản lượng lương thực trong công xã không cao, không biết cây ăn quả thì sao.
Nếu có thể trở thành một ngành để trồng trọt, về sau người trong thôn cũng có thể trải qua những ngày tốt hơn.Đáng tiếc bây giờ vẫn chưa được, hiện nay vẫn theo kiểu đoàn thể, chuyện này không phải chỉ một người có thể làm chủ được.
Dù là lão đội trưởng cũng không thể.Bây giờ năm 1974, chờ mở ra cải cách, còn phải đợi thêm nhiều năm nữa."Xe tới rồi."Tả Đan Đan đang suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng thét to của đoàn người.
Ngẩng đầu lên nhìn, mấy chiếc xe tải Đông Phong to lớn tiến thẳng vào.
Phía sau phủ một tấm màn dày.
Phía trước xe tải còn treo hoa đỏ thẫm, bên dưới là một biểu ngữ màu đỏ "Chào đón thanh niên trí thức vào công xã Đại Hà trấn Tiểu Sơn."Xe vừa tới, những người tới đón người bắt đầu ồn ào tiến lên.Không có cách nào, nếu như lúc bình thường bọn họ cũng không tích cực như vậy thì giờ ai bận rộn với công việc đồng áng luôn thiếu người đây.
Có nhiều người, muốn trở về càng sớm càng tốt để thu hoạch nhanh một chút, đỡ đến lúc đó trời mưa khiến lương thực mới nát hết.Nhìn thấy tình cảnh náo nhiệt thế, Tả Đan Đan vừa kinh ngạc vừa thấy mới lạ, đi theo lão đội trưởng nhìn mấy người trẻ tuổi lục tục đi xuống.Một bên còn có người báo tên."
Lý Quốc An, Tô Thúy Thúy, Lưu Mẫn đi xuống thôn dưới chân núi, người ở thôn dưới chân núi có đến không?""Đến đây đến đây."
Một ông già lập tức kéo một chiếc xe bò lại đây.Ba thanh niên trí thức nhìn thấy xe bò dơ như vậy, trên mặt giãy dụa không thôi, vẫn bị người ta thúc giục đi lên."Ông ơi, khi nào chúng ta đi?"
Tả Đan Đan nhìn thấy Tả Thủy Sinh án binh bất động, tò mò hỏi.Tả Thủy Sinh bình tĩnh rít một hơi khói
"Gấp làm gì, cứ để đám thanh niên đó chờ, cháu không biết thôi, đám thanh niên từ thành phố tới rất kiêu ngạo, nếu chúng ta gấp rút đi sẽ bị người ta xem thường, trước cứ không để ý, để bọn họ biết sự lợi hại của thôn họ Tả chúng ta."
Lão đội trưởng còn đang đắc chí muốn ra oai phủ đầu.
Tả Đan Đan ra vẻ bội phục Tả Thủy Sinh, khiến cho Tả Thủy Sinh vô cùng hưởng thụ, tần suất hút t.h.u.ố.c cũng nhanh hơn rất nhiều.Bởi vì ở phía sau phần lớn bị ngăn cách, phía trước lại là một mảnh ồn ào, Tả Đan Đan bọn họ cũng không biết cuối cùng thanh niên trí thức bọn họ có được phân phối tốt không.Vẫn nên chờ ở phía sau thôi..
Phía trước, chủ nhiệm phụ trách bố trí các thanh niên trí thức trong công xã quát tới vỡ giọng, không thấy người của thôn họ Tả lại, nói với mấy thanh niên trí thức đứng bên cạnh, "Thôn họ Tả Tả cách chỗ này khá xa, đoán là chưa tới đâu, các cô cậu cứ từ từ."
"A? Cách đây rất xa à, đến trấn trên có tiện không? Cũng đừng ném chúng tôi vào một nơi xó xỉnh nào ở trong núi nha."
Một thanh niên trí thức nữ cột tóc đuôi ngựa bất mãn hô lên."Đồng chí Tô Tuyết, cô kêu la cái gì, chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi đi đến nông thôn, không phải đến để du lịch, làm sao có thể chọn chỗ chứ, sao giác ngộ của cô lại thấp vậy?" Người nói chuyện chính là một cô gái cắt tóc ngắn ngang tai, lúc này sắc mặt cô nghiêm túc răn dạy.Tô Tuyết méo miệng
"Không phải tôi chỉ nói thôi sao, liên quan gì tới cô? Lý Hồng Binh, đừng ỷ cha cô ở trong nhóm cách mạng mà vênh váo, nhà chúng tôi là gia đình văn hóa, không sợ cô đâu."Lý Hồng Binh tức đỏ mặt, "Chúng ta là một tập thể, cô không cần làm kẻ xấu phá hoại tập thể đâu.""Nói ai là kẻ xấu hả?" Tô Tuyết lập tức nổi giận.Lý Tố Lệ bên cạnh vẻ mặt dịu dàng nhanh ch.óng đứng lên khuyên nhủ, "Đủ rồi, đừng tranh cãi nữa, để người ta thấy thì không hay lắm đâu.
Chúng ta nên hòa thuận với nhau.""Cần cô xen vào việc của người khác à." Tô Tuyết tức giận mắng.Nhìn thấy ba người cãi thành một bầy, cô gái có diện mạo xinh đẹp Lưu Lỵ Lỵ khẽ cong môi.
Hai đồng chí nữ đó cứ tranh cãi ầm ĩ, bên đây, đồng chí nam đang ăn lương khô cũng phát hiện ra, một người đàn ông trong đó thân hình cao lớn nhíu mày lại, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn lương khô mang theo.Những đồng chí nam khác nhìn nhau vài lần rồi không để ý tới chuyện này nữa.
Sắp đến nơi cũng không muốn gây sự thêm.
Hơn nữa hai người này cũng không phải một lần hai lần, bọn họ không có bổn phận phải trông coi."Tôi nói này, sao ở đây náo nhiệt thế, muốn làm gì vậy?"Mấy người đang cãi nhau sôi nổi, chợt nghe thấy một thanh âm quát to.
Mấy đồng chí nữ đang cãi vã đều bị dọa rồi.Đoàn người theo tiếng nhìn qua thì thấy, một nông dân già đầu đội nón giải phóng, mặc áo khoác màu xám, vẻ mặt phong sương đang lườm mắt nhìn bọn họ bên này."Đây là ai?" Mấy thanh niên trí thức hai mặt nhìn nhau.Chủ nhiệm Hầu vừa mới đưa một nhóm người đi, nghe được tiếng ồn bỏ chạy lại đây.
Nhìn thấy Tả Thủy Sinh, mặt tỏ ra may mắn nói, "Tôi nói này ông Tả, sao giờ ông mới đến.
Thôn khác đều đi rồi, chỉ các ông tới muộn."Ánh mắt chủ nhiệm Hầu lại lướt qua mấy thanh niên trí thức, trong lòng cũng có chút không hài lòng, mới vừa gây rối, ông đã thấy rồi, chỉ là khoanh tay nhìn trước người đưa đến thôn đã nên không muốn gây khó xử với mấy thanh niên trí thức này.Khó trách Chủ Tịch muốn cho đám nhãi con này xuống nông thôn học tập nhưng với tính tình như vậy thì có lẽ sẽ bị giày vò nhiều lắm đây.Tả Thủy Sinh chắp tay sau đ.í.t thở dài hai tiếng, "Thôn khác đều có máy kéo mở đường, không giống như thôn tôi chỉ có hai con ngựa, cũng không biết có thể chở được mấy người.
Có thể so sánh sao?"Chủ nhiệm Hầu là người thông minh, đương nhiên nghe ra Tả Thủy Sinh đang kể khổ, muốn lấy được chỗ tốt từ tay chính quyền ở trấn trên, này sao được, nhanh ch.óng phất tay, "Tôi không tranh cãi nữa, mau đưa các thanh niên trí thức của thôn ông về đi, đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc sắp đến, dù sao thì nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."Lúc này Tả Thủy Sinh mới nhìn những thanh niên trí thức đó, nét mặt già nua cười, "Chà, tôi thấy tinh lực tràn đầy mà, ngập tràn sức sống, đều là mầm non tốt.
Cảm ơn lãnh đạo đã phân cho tôi những mầm non tốt như vậy.
Thôn họ Tả chúng tôi về sau có lẽ rất náo nhiệt."Tả Đan Đan đứng ở bên cạnh nhìn thấy ông như vậy, trong lòng dựng thẳng ngón tay cái.
Con người của lão già này, ở trong thôn trông có vẻ thành thật, không nghĩ tới cũng tinh khôn như thế.Đây không phải đang nói đến nhóm thanh niên trí thức vừa mới gây ồn ào sao?Quả nhiên, Tả Thủy Sinh lại nói tiếp, "Đám thanh niên, các cô cậu yên tâm, chờ về thôn rồi, các cô cậu muốn trút hết bao nhiêu sức lực cũng được, ở trong thôn chúng tôi có nhiều cơ hội lắm, đi, chúng ta lên xe ngựa trở về rồi nghỉ ngơi.
Từ đây về rất xa, các cô cậu khổ cực rồi.
Yên tâm, đợi đến thôn họ Tả, chúng ta chính là người một nhà."Tô Tuyết vốn đang cấu xé với người ta, trong lòng còn có chút phức tạp, chờ sau khi nhìn thấy cỏ khô trên xe ngựa, lại hỏi, "Ngồi chỗ này?""Đúng vậy thì có sao không, Đan Đan, cháu dẫn mấy đồng chí nữ lên xe ngựa trước đi."Tả Thủy Sinh vung bàn tay to phân phó nói.
