Vương Gia Không Cho Ta Xuất Cung - 3
Cập nhật lúc: 29/08/2026 11:01
A Hành từ trước đến nay luôn mong có người thật lòng đặt nàng trong tim.
Giờ đây nàng quả thật đã nếm được cảm giác ấy.
Còn ngày tháng bên ta cũng càng lúc càng thuận lợi.
Chiêu Dương miệng độc, tính khí lại nóng, nhưng nổi giận xong quay đầu là quên.
Hôm nay nàng chê canh ta bưng tới quá nhạt, ngày hôm sau vẫn có thể chia cho ta một nửa số điểm tâm Quý phi đưa tới.
Nàng rất ít đề phòng người bên cạnh.
Có lần nàng ngủ dậy tìm đồ, lục lọi hồi lâu mới phát hiện nó bị chính cánh tay mình đè lên, tức đến mức tự mắng mình.
Ta đứng bên cạnh cố nhịn cười.
Chiêu Dương chộp chiếc gối tựa ném về phía ta.
“Ngươi còn cười nữa, bổn cung sẽ trừ phần bạc cuối thu của ngươi.”
Ta lập tức nín bặt.
“Điện hạ hôm nay đoan trang rộng lượng, vừa rồi nô tỳ chỉ bị sặc thôi.”
Nàng cười lạnh.
“Ngươi bịa đi.”
“Tiếp tục bịa đi.”
Ta nhịn đến nóng cả mặt, cuối cùng vẫn phải chạy ra ngoài cười cho xong rồi mới quay vào.
Đúng lúc ấy Túc vương tới, vừa hay bắt gặp.
Hắn đứng dưới hành lang, nhìn ta một lúc.
“Ngươi ở chỗ hoàng tỷ đúng là vui vẻ thật.”
Ta hành lễ rồi thuận miệng đáp.
“Ăn no, bạc cũng phát đủ, nô tỳ đương nhiên vui.”
Hắn đưa tay đưa cho ta một gói đồ.
Ta nhận lấy mới phát hiện lại là bạc.
“Điện hạ lần này lại muốn nô tỳ làm gì?”
Túc vương khẽ ho một tiếng.
“Lần trước ngươi giúp Chiêu Dương đưa mấy quyển sách sang chỗ ta, chạy qua chạy lại mấy lượt.”
“Phần này coi như tiền công.”
Trong lòng ta lập tức dễ chịu hẳn.
“Điện hạ thật rộng rãi.”
“Sau này gặp ngài, nô tỳ nguyện ý cười thêm vài cái.”
Khóe môi hắn khẽ động.
“Nụ cười của ngươi còn phải dùng tiền mua sao?”
“Không trả tiền cũng có.”
“Chỉ là nhận bạc rồi thì cười chân thành hơn chút.”
Túc vương bị ta chặn họng một lúc, cuối cùng vậy mà cũng bật cười.
Chiêu Dương từ trong bước ra, vừa hay nghe được mấy câu cuối.
Nàng đứng ở cửa cười không ngừng.
“A Sách, đệ cũng có ngày hôm nay.”
“Người ta thích là tiền của đệ.”
Sắc mặt Túc vương trầm xuống.
“Hoàng tỷ có thời gian cười nhạo ta thì mau chép xong thứ phụ hoàng bắt tỷ chép hôm qua đi.”
Chiêu Dương lập tức quay người trở vào.
Ta suýt nữa lại bật cười thành tiếng.
Hai tỷ đệ này cứ gặp nhau là đấu khẩu.
Đấu xong vẫn ngồi ăn cơm cùng nhau như thường.
Ta ở bên cạnh lâu ngày, vậy mà cũng quen rồi.
Qua một thời gian, Chiêu Dương bỗng nổi trận lôi đình.
Nguyên nhân cũng đơn giản.
Bệ hạ vốn nói sẽ tới dùng bữa trưa với nàng, đến lúc lại bị bên Quý phi gọi đi.
Trong cung ai cũng biết Chiêu Dương và Quý phi không hợp nhau.
Vừa nghe tin, nàng ném đũa trước, rồi lại sai người dẹp hết thức ăn trên bàn.
Ai khuyên, nàng liền nổi giận với người đó.
Hôm ấy ta cũng bực.
Buổi sáng bị nàng sai chạy tới chạy lui mấy lượt, đến trưa lại đói đến bụng dính vào lưng, nghe nàng làm ầm nửa ngày, tính khí ta cũng bốc lên.
Ta bưng đĩa thức ăn cuối cùng đứng bên cạnh, trực tiếp hỏi.
“Điện hạ thật sự muốn dẹp sao?”
“Món này vừa mới đưa tới, nô tỳ còn khá muốn ăn.”
Chiêu Dương lập tức quay phắt sang.
“Trong đầu ngươi ngoài ăn ra còn có gì?”
“Còn có bạc cuối thu.”
Nàng tức đến mức cầm đũa lên rồi lại đặt xuống.
“Ngươi không nên khuyên bổn cung một câu sao?”
Ta đứng mỏi chân, dứt khoát đặt đĩa thức ăn trở lại bàn.
“Bệ hạ đến chỗ Quý phi, còn điện hạ ở đây nhịn đói.”
“Nếu Quý phi biết được, có khi còn vui hơn.”
“Người hà tất để bà ta được lợi.”
Lửa giận trên mặt Chiêu Dương khựng lại một thoáng.
Ta nói tiếp.
“Nô tỳ cũng đói rồi.”
“Người thật sự dẹp hết, nô tỳ cũng phải nhịn theo.”
“Cả hai chúng ta đều thiệt.”
Mấy cung nhân bên cạnh cúi gằm mặt xuống.
Chiêu Dương trừng ta thật lâu, cuối cùng vẫn cầm đũa lên lần nữa.
“Ngồi bên kia mà ăn.”
“Đừng lượn trước mặt bổn cung.”
Ta vội vàng tạ ơn.
Nàng ăn được mấy miếng, bỗng lại mắng Quý phi.
Lần này ta lười tiếp lời.
Mắng đủ rồi, khẩu vị của nàng trái lại cũng trở về không ít.
Đến chiều, Bệ hạ vậy mà thật sự tới.
Khi ấy ta đang ngồi xổm trong góc thu dọn đống đồ Chiêu Dương ném lung tung, nghe mọi người hành lễ mới vội quỳ theo.
Ban đầu hai cha con chẳng ai chịu mềm trước.
Bệ hạ hỏi dạo gần đây quy củ nàng học thế nào.
Chiêu Dương nói mình học rất tốt, ít nhất đã học được cách ngồi đợi một bữa cơm.
Sắc mặt Bệ hạ lập tức thay đổi.
Ta ngồi xổm bên cạnh, thầm nghĩ bữa cơm này e là lại hỏng.
Không ngờ Chiêu Dương đỏ mắt, lại nói thêm một câu.
“Phụ hoàng bận thì cứ nói trước.”
“Nhi thần đợi đến khi đồ ăn nguội hết, còn tưởng người lại chê nhi thần phiền.”
Câu này vừa nói ra, bầu không khí trong điện lập tức đổi khác.
Bệ hạ im lặng thật lâu rồi mới gọi nàng qua.
Ban đầu Chiêu Dương còn cố căng mặt, sau cùng vẫn chậm rãi bước tới.
Ta vội dẫn người lui ra ngoài.
Sau đó hai cha con nói gì, ta hoàn toàn không biết.
Ta chỉ biết từ đó về sau, Bệ hạ tới thường xuyên hơn.
Lệnh cấm túc của Chiêu Dương cũng dần được nới lỏng.
Những người trước kia đi đường còn tránh bên này, bắt đầu lần lượt tới tặng đồ.
Đến cả cung nữ nhỏ bé như ta cũng được hưởng ké.
A Hành tới tìm ta, nhìn đống đồ ăn trên bàn hồi lâu.
“Vận may của ngươi cũng tốt quá rồi đấy.”
“Lúc trước ai nấy đều sợ sang đây, kết quả bây giờ Chiêu Dương công chúa lại được sủng ái.”
Ta chia cho nàng một gói.
“Cho nên nói, người sống vẫn phải ăn bữa cơm trước mắt.”
A Hành bĩu môi.
“Ngươi cũng chỉ biết nói câu này.”
“Đường chúng ta đi vốn dĩ mỗi người một khác.”
