Vương Gia Si Tình Thích Diễn Trà Xanh - 2
Cập nhật lúc: 01/09/2026 02:00
3
Xe ngựa chúng ta vội vã phi đến cổng thành thì lập tức bị lính gác chặn lại.
Thanh Liễu móc công văn lộ dẫn ra, nào ngờ tên lính kia nhận lấy rồi vò nát thành một đống vụn. Thanh Liễu tức tối, vừa thở hồng hộc vừa lớn tiếng cãi lý với hắn.
Tiếng ồn ào bên ngoài khiến Hồng Diệp chú ý. Nàng vén rèm bước xuống xe định khuyên can, nhưng vừa xuống khỏi xe liền mất tăm mất tích, chẳng còn động tĩnh gì nữa.
Lục La thấy tình hình bất ổn liền dang tay chắn trước mặt để bảo vệ ta. Nào ngờ một nam t.ử áo đen bỗng lao vào trong xe ngựa, một tay xách bổng Lục La ném thẳng ra ngoài.
Giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp bóc trắng trợn thế này sao?
Ta đang định nhảy xuống xe xem chuyện gì xảy ra thì rèm xe đã bị người ta mạnh bạo hất phăng lên. Suýt chút nữa thì ta bay mất nửa hồn nửa vía.
Kẻ xông vào xe lúc này chính là Tuyên Vương — người đáng lẽ ra đang cùng Hoàng đế dạo chơi ở buổi xuân yến.
Gương mặt Tuyên Vương trẻ trung, tuấn tú nhưng lại đang nghiến răng nghiến lợi, ngón tay run run chỉ thẳng vào mặt ta:
— Đồ trời đ.á.n.h! Ta biết ngay cái đồ không có lương tâm nhà nàng lại định bỏ trốn mà!
— Bao nhiêu sức lực bổn vương dồn hết cho nàng, thế mà nàng dám bảo bổn vương là trâu sắt! Sao nàng lại nhẫn tâm như thế hả? Rốt cuộc sao nàng có thể tàn nhẫn đến mức này chứ?
Càng nói, viền mắt chàng càng đỏ ửng, rồi một giọt nước mắt cứ thế bất ngờ trào ra, lăn dài trên má.
Ta sợ nhất là nhìn thấy bộ dạng này của chàng. Thói quen bao nhiêu năm khiến ta không kiềm lòng được, vô thức nhào tới ôm chầm lấy chàng dỗ dành.
Tuyên Vương thút thít tố cáo:
— Trước lúc lâm chung, nàng còn dám nói kiếp sau tuyệt đối không muốn gặp lại ta... Bổn vương cứ không thuận theo ý nàng đấy, nàng làm gì được ta!
Ta ôm trán thở dài, đầu đau như b.úa bổ. Chuyện quái quỷ gì thế này, trọng sinh mà cũng chơi trò đèo bòng cả đôi thế à?
Làm phu thê hơn mười năm, Tuyên Vương hiểu ta tường tận đến từng chân tơ kẽ tóc. Chàng đẩy ta ra, mắt ngấn nước ấm ức trừng trừng:
Trước khi nhắm mắt, nàng còn bảo không thèm hợp táng cùng bổn vương. Bổn vương đếch thèm nghe! Bổn vương cứ ôm xác nàng chôn chung một chỗ đấy!
Hóa ra sau khi ta c.h.ế.t, chàng không chỉ cho hợp táng mà còn nhét ta vào nằm chung một quan tài với chàng luôn sao? Đến lúc c.h.ế.t rồi mà cũng không chịu buông tha cho ta ư?!
Lúc này ta chẳng dám hé nửa lời oán trách, chỉ sợ chàng khóc òa lên thì không ai dỗ nổi.
Tuyên Vương lau nước mắt, hậm hực tuyên bố:
Tóm lại dù thế nào đi nữa, nàng đừng hòng vứt bỏ bổn vương!
Ta dứt khoát quay mặt sang chỗ khác, kiên quyết không nhìn chàng. Đôi mắt hồ ly ươn ướt này chuyên môn dùng để mê hoặc lòng người, nhìn vào là mủi lòng ngay.
Vứt chứ, nhất định phải vứt! Phen này không dứt áo ra đi là không xong.
Làm vợ chồng suốt mười ba năm trời, trừ những ngày ta đến kỳ nguyệt sự ra thì chàng chưa từng cho ta nghỉ ngơi ngày nào. Ruộng tốt đến mấy mà bị cày liên tục như thế thì đất nào chịu cho thấu?
Chưa kể đến mớ canh đại bổ các loại, ta chỉ cần ngửi mùi thôi là muốn buồn nôn. Kiếp trước uống t.h.u.ố.c bổ cả đời mà bụng dạ chẳng có lấy một mụn con. Mỗi lần dự tiệc trong cung, nhìn các vương phi khác dẫn theo một đàn con cháu ríu rít đằng sau, ta thèm thuồng đến đỏ cả mắt.
Đêm về ta than thở với Tuyên Vương muốn có một đứa con, mắt chàng liền sáng rực lên:
Được chứ, để ta dốc lòng cho nàng cả đàn con cháu ngay đêm nay!
Thế là chàng hùng hục cả đêm. "Con cháu" thì nộp đủ nhưng chẳng có mầm nào chịu nảy nở.
Ta bảo chàng chỉ giỏi gieo hạt chứ không mọc nổi cây non, chàng lập tức cãi cùn:
Tại đám con cháu đó thương nàng, sợ nàng mang nặng đẻ đau chịu khổ nên mới bảo nhau không thèm nảy mầm đấy chứ!
Bất kể ta nói gì, chàng cũng có lý lẽ cùn để phản bác.
Về sau ta chán nản, tính nhận nuôi một đứa trẻ trong hoàng tộc về thừa kế vương phủ. Tin tức vừa rò rỉ ra ngoài, Tề Vương phi đã vội vã dắt theo đích thứ t.ử đến phủ bái phỏng.
Tề Vương đầu óc chất phác, vừa lên triều đã bô bô khoe với Tuyên Vương chuyện vương phi nhà mình mang con sang bàn việc nhận nuôi. Thế là chọc đúng tổ ong vò vẽ.
Tuyên Vương nổi trận lôi đình, ném thẳng chiếc hốt ngọc trong tay vào đầu Tề Vương, triều cũng chẳng thèm chầu nữa, lập tức phi ngựa bạt mạng về phủ.
Bên này đứa trẻ còn chưa kịp dập đầu hành lễ với ta, Tuyên Vương đã lao vào xách cổ đứa bé vứt thẳng ra ngoài cửa. Bất chấp người ngoài đang đứng trơ mắt nhìn, chàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy ta gào khóc t.h.ả.m thiết.
Tề Vương phi ngượng chín cả mặt, lén nép vào góc tường rồi ôm c.h.ặ.t lấy con chạy trối c.h.ế.t, hệt như bị đàn ch.ó dữ đuổi sau lưng.
Vừa khóc, Tuyên Vương vừa làm mình làm mẩy:
Nàng muốn có con thì bổn vương làm con của nàng! Bổn vương mặc kệ, bổn vương không cho bất kỳ ai san sẻ sự sủng ái của nàng đâu!
Ta bị chàng quậy cho một trận long trời lở đất, từ đó về sau không bao giờ dám nhắc đến chuyện con nuôi nữa.
Cũng từ bận ấy, khắp kinh thành đồn đại Tuyên Vương là đấng nam nhi chung tình số một trần gian. Vương phi nhiều năm không sinh nở, Vương gia vẫn một lòng một dạ, tuyệt đối không nạp thiếp.
Ta nghiễm nhiên trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của toàn bộ phu nhân, thiếu phụ chốn kinh kỳ.
Còn Tuyên Vương thì biến thành "bạch nguyệt quang", thành đóa hoa cao lãnh trong mộng của muôn vàn nữ nhân chốn kinh thành.
4
Ta muốn có một đứa con.
Thực sự rất muốn.
Ta chỉ muốn có thêm một người nữa trên đời này để cùng yêu chàng thôi mà.
Tuyên Vương mếu máo, khóe môi trĩu xuống như sắp khóc toáng lên. Ta vội vàng vươn tay bịt c.h.ặ.t miệng chàng lại:
"Không được khóc! Nếu chàng còn khóc nữa, kiếp này ta thà cắt tóc đi tu làm ni cô chứ tuyệt đối không gả cho chàng đâu!"
Tuyên Vương chớp chớp mắt, cố kìm nén nước mắt ngược vào trong. Nhưng chỉ được một thoáng, nước mắt đã thi nhau trào ra lã chã.
Chàng ư ư a a định ngụy biện, cãi không lại liền dở trò lè lưỡi l.i.ế.m nhẹ vào lòng bàn tay ta.
Mặt ta đỏ bừng như gấc chín, vội vã rụt tay về. Tên lưu manh già đời này còn thè lưỡi chép miệng như chưa đã thèm:
"Vương phi lúc nào cũng thơm tho cả."
Ta lạnh mặt, thản nhiên đáp:
"Ái chà, ban nãy đi vệ sinh xong ta quên rửa tay, chắc Vương gia không để bụng đâu nhỉ?"
Tuyên Vương lén dùng ống tay áo quẹt vội đầu lưỡi, miệng vẫn dẻo quẹo:
"Chỉ cần là Vương phi, nàng làm gì bổn vương cũng không chê."
Vừa nói, bàn tay chàng vừa không an phận mò mẫm định sờ lên má ta. Nhưng tay chàng còn chưa kịp chạm vào mặt ta thì rèm xe bỗng nhiên bị hất tung. Thanh Liễu vung roi ngựa xông thẳng vào khoang xe, quất một roi thật mạnh trúng ngay mu bàn tay không an phận của Tuyên Vương:
"Đồ dâm tặc to gan! Dám giở trò khinh nhờn tiểu thư nhà ta à?!"
Thanh Liễu là đứa hộ chủ nhất, tính tình lại chẳng sợ trời không sợ đất, kiếp trước đã không ít lần phạm thượng như thế. Tuyên Vương bị nàng cà khịa quen rồi nên cũng có chút kiêng dè. Nhưng hiện tại thì khác, ta chưa phải là Tuyên Vương phi, lấy tư cách gì để che chở nếu Vương gia nổi giận?
Thấy Thanh Liễu vẫn tức tối định giơ roi quất tiếp, ta hoảng hốt nhào tới giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng lại:
"Bình tĩnh đã! Đây là Tuyên Vương! Là Tuyên Vương điện hạ đấy!"
Thanh Liễu ngây người, mặt đầy vẻ hoài nghi:
"Làm sao có thể chứ tiểu thư? Người chắc chắn nhận nhầm rồi!"
Nàng vừa nói vừa chỉ tay vào mặt Tuyên Vương:
"Thế gian ai chẳng biết Tuyên Vương thanh tâm quả d.ụ.c, không gần nữ sắc. Người xem cái bộ dạng này đi, rõ ràng là một tên dâm tặc biến thái, sao có thể là Tuyên Vương được!"
Haizz, đúng là tin đồn hại người thật mà.
Thấy ta trừng mắt nghiêm túc, Thanh Liễu bắt đầu chột dạ, áy náy quay đầu sang nhìn:
"Hình như... nô tỳ lỡ tay đ.á.n.h hơi mạnh, đ.á.n.h cho tên dâm tặc... à không, vị này khóc luôn rồi."
Theo hướng nhìn của Thanh Liễu, ta quay lại nhìn về góc xe.
Quả nhiên không ngoài dự đoán. Tuyên Vương đang co ro một góc, lặng lẽ xắn ống tay áo lên để lộ vết lằn roi đỏ ửng sưng vù. Nước mắt chàng như chuỗi ngọc đứt dây, rơi lã chã không tốn một xu tiền mua. Đúng là mỹ nam rơi lệ, đẹp đến mức khuynh thành khuynh quốc.
Có lẽ nhận ra hai chúng ta đang nhìn mình, Tuyên Vương lập tức thu lại dáng vẻ cợt nhả ban nãy, đổi sang bộ mặt vô cùng tủi thân, khẽ khàng nói:
"Không sao đâu... Là do bổn vương đường đột mạo phạm Tạ tiểu thư trước. Bổn vương chỉ vì nhìn thấy người trong lòng nên nhất thời khó lòng kiềm chế cảm xúc, mong Tạ tiểu thư chớ trách phạt."
Trời đ.á.n.h thật chứ! Đã bảo người ta mềm lòng thì đừng có chơi cái chiêu "trà xanh" này mà!
Một câu nói này của chàng vừa vặn gom đủ: vừa gián tiếp mách tội, vừa giả vờ tủi thân chịu đựng, lại vừa khẳng định thân phận danh chính ngôn thuận, cuối cùng còn tranh thủ bày tỏ tâm ý. Một mũi tên trúng liền bốn đích!
Thanh Liễu sợ tới mức hai đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu xin tha tội.
Ta không đành lòng, vội lục tìm trong tay nải lấy lọ t.h.u.ố.c trị thương định bôi cho chàng.
Nhưng Tuyên Vương đã nhanh tay rút khăn tay lau sạch vệt nước mắt, đứng bật dậy dứt khoát, không cho ta lấy một cơ hội chuộc lỗi. Chàng nghiêm nét mặt nói:
"Đứng dậy đi, bổn vương không trách ngươi. Ngươi trung thành bảo vệ chủ t.ử không hề có lỗi, mọi chuyện hôm nay đều do lỗi của bổn vương. Bổn vương xin bồi tội với Tạ tiểu thư, mong tiểu thư lượng thứ."
"Giấy lộ dẫn bổn vương đã sai người làm lại một bản mới cho nàng, đồng thời phái thêm vài ám vệ âm thầm bảo vệ dọc đường."
Nói đoạn, chàng cởi miếng ngọc bội bên hông đưa cho ta:
"Nếu thiếu thốn ngân lượng, nàng cứ mang ngọc bội này đến Vạn Tài tiền trang rút tiền tùy ý. Chúc Tạ tiểu thư thượng lộ bình an."
Nói xong, chàng không hề tỏ ra lưu luyến, sải bước dài định rời khỏi xe ngựa.
Khổ nỗi thùng xe ngựa chật hẹp, chàng cao lớn nên đành phải khom lưng còng lưng mà bước đi, dáng vẻ muốn buồn cười bao nhiêu liền có bấy nhiêu.
Trái tim ta lúc này đã mềm nhũn thành một vũng nước, đành cất giọng giữ lại:
"Nếu Vương gia không có việc gì gấp... hay là cùng đi một chuyến để thưởng ngoạn phong cảnh biên ải luôn thể?"
Bước chân vừa kiên quyết rời đi lập tức khựng lại. Giọng nói đầy vẻ ấm ức từ ngoài rèm vọng vào:
"Nhưng Tạ tiểu thư vừa bảo kiếp này không muốn gặp lại bổn vương nữa mà."
"Đó chỉ là lời giận dỗi thôi. Vương gia phong tư trăng thanh gió mát, sao ta lại không muốn gặp chứ?"
"Thật không?"
"Thật mà!"
"Là tự miệng nàng nói đấy nhé!"
"Ừm, là..."
Là cái con khỉ khô! Ta lại bị cái tên hồ ly này dắt mũi nữa rồi! Đúng là chỉ trách đạo tâm của ta quá mức lung lay.
Tuyên Vương quay đầu lại, cười toe toét không khác gì một tên ngốc.
Thanh Liễu tức đến giậm chân thình thịch:
"Tiểu thư ơi là tiểu thư! Nam đơn nữ chiếc cùng đi chung đường, người nghĩ quẩn cái gì thế không biết!"
Tuyên Vương thản nhiên liếc nhìn Thanh Liễu rồi vờ như vô tình vén nhẹ ống tay áo để lộ vết roi đỏ lựng ban nãy.
Thanh Liễu rụt cổ lại, giậm chân bất lực:
"Ái chà... nô tỳ... nô tỳ chịu thua rồi..."
Ta chỉ biết lắc đầu bật cười.
Nha đầu ngốc nghếch này, sao mà đấu lại nổi con hồ ly đã sống qua hai kiếp người cơ chứ!
