Vương Gia Si Tình Thích Diễn Trà Xanh - 5
Cập nhật lúc: 01/09/2026 02:01
9
Kim sang d.ư.ợ.c ngự ban quả thực danh bất hư truyền.
Binh lính bị thương chỉ nghỉ ngơi chừng ba hôm là đã có thể ra sân luyện binh trở lại.
Ta còn lén gian lận một chút. Kiếp trước từng theo Thanh Liễu học y, ta vô tình phát hiện rượu trắng sau khi chưng cất tinh luyện có thể dùng để khử trùng, ngừa viêm nhiễm rất tốt. Ta bèn rập khuôn cách cũ, cất ra không ít rượu nồng độ cao để sát trùng miệng vết thương cho mọi người.
Lần nào rửa vết thương, đại ca cũng đau đến mức lăn lộn gào thét.
Nhưng nhờ vậy mà vết thương không hề bị mưng mủ hay nhiễm trùng. Vết rách sâu thấy tận xương trên chân huynh ấy dần dần khép miệng, lên da non ngứa ngáy và nhói buốt.
Mấy ngày nay, ba nàng nha hoàn bận rộn chăm sóc Thanh Tùng đang hôn mê bất tỉnh nên chẳng còn thời gian để ý đến ta. Tuyên Vương chớp ngay thời cơ ngàn vàng, liên tục lượn lờ trước mặt ta và đại ca để tìm kiếm sự chú ý.
Đại ca từ chỗ kinh ngạc sững sờ ban đầu, giờ đã chuyển sang trạng thái quen mắt xem như không thấy. Chẳng những thế, huynh ấy còn thản nhiên sai bảo Tuyên Vương làm hết việc này đến việc khác. Những lúc đau quá hóa rồ, huynh ấy còn gọi thẳng tên húy của ngài:
"Hoài Ngọc, Hoài Ngọc mau lấy cho ta hớp rượu nhấp môi cho đỡ đau coi!"
Mỗi lần như vậy, Tuyên Vương lập tức quẳng hết mọi việc đang làm, lon ton chạy đi rót rượu cho đại ca. Thậm chí hắn còn chu đáo kề tận miệng chén vào môi huynh ấy để đại ca nhấp một ngụm. Phải công nhận, hai người bọn họ hòa thuận, thắm thiết đến lạ thường.
Thanh Tùng hôn mê ròng rã suốt mười ngày trời mới tỉnh lại.
Đại ca bước tới vỗ vai hắn tán thưởng:
"Khá lắm tiểu t.ử, diễm phúc không nhỏ đâu nhé. Cả ba nha đầu thay phiên nhau chăm sóc ngươi ngày đêm không nghỉ, đến công t.ử nhà ngươi còn chưa từng được hưởng cái phúc phần này đâu đấy."
Thanh Tùng yếu ớt mỉm cười nhìn đại ca:
"Đa tạ công t.ử đã không bỏ mặc thuộc hạ."
Đại ca khẽ vỗ nhẹ lên vai hắn một cái nữa:
"Nghỉ ngơi thêm đi. Dưỡng cho lại sức rồi tiếp tục làm cánh tay đắc lực cho công t.ử nhà ngươi."
Nói dứt lời, huynh ấy quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng. Ta liếc mắt nhìn theo, rõ ràng thấy viền mắt đại ca đã đỏ hoe từ lúc nào.
Tuyên Vương đứng nép bên cạnh ta, giọng chua loét:
"Huynh ấy vì thuộc hạ mà rơi nước mắt kìa, thấy chưa, đàn ông vẫn được phép khóc mà."
Ta hạ thấp giọng hỏi vặn lại:
"Chàng đang ghen đấy à?"
Tuyên Vương giật mình mở to mắt:
"Cái đầu nhỏ của nàng nghĩ đi đâu thế? Bổn vương có ăn giấm thì cũng chỉ ăn giấm của mỗi nàng thôi nhé. Ý ta muốn nói cho nàng hiểu là đàn ông cũng có quyền rơi lệ."
Hừ, đàn ông được khóc thì đúng rồi, nhưng đâu có ai giống như chàng, hễ cãi không lại là lập tức giở trò nước mắt ngắn nước mắt dài ra ăn vạ đâu chứ!
10
Sau khi Thanh Tùng tỉnh lại, Hồng Diệp và Lục La không tiện chăm sóc hắn nữa nên chuyển sang túc trực bên cạnh ta cả ngày. Tuyên Vương mất luôn cơ hội lân la tiếp cận.
Hắn ấm ức không chịu nổi, cứ chực có cơ hội là nói xấu Hồng Diệp với Lục La sau lưng:
"Hồng Diệp đúng là trước sau như một, lúc nào cũng thích tụng kinh gõ mõ. Chi bằng tống nàng ta vào ni cô am sớm cho rồi, để nàng ta tha hồ mà gõ mõ tụng kinh cả ngày."
"Lục La con bé đó trước giờ nghe lời bổn vương nhất, thế mà bây giờ phòng bị bổn vương như phòng trộm cướp, chậc chậc chậc."
Ta im lặng không thèm chấp.
Kiếp trước sau khi xuất giá, Hồng Diệp tính tình trầm ổn, đáng tin cậy đã trở thành quản sự nương t.ử của ta, sau khi chải tóc b.úi đầu thì càng thêm phần cằn nhằn chu đáo.
Tuyên Vương trên giường không biết tiết chế, hành ta ra bã. Hồng Diệp xót chủ t.ử nên không ít lần lên tiếng khuyên răn hắn. Tuyên Vương vừa nhát vừa bướng, tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng tuyệt nhiên không dám giương nanh múa vuốt với Hồng Diệp.
Còn về Lục La, hai kẻ đó hợp nhau hoàn toàn là nhờ chung một tâm hồn ăn uống.
Ta lấy chồng chưa được hai năm thì Lục La gả cho thị vệ thân cận của Tuyên Vương. Nàng nấu ăn cực ngon, thường xuyên nấu món ngon tẩm bổ riêng cho phu quân, Tuyên Vương lần nào cũng sang ăn chực uống ké. Sau này hắn còn mở t.ửu lầu rồi mời Lục La làm bếp trưởng. Người nắm bát cơm manh áo như thế, bảo sao Lục La không răm rắp nghe lời hắn cho được?
Không tiếp cận được ta, Tuyên Vương bèn lấy cớ chăm sóc cho ông anh vợ ốm đau để ngày ngày chạy sang doanh trại dạo chơi.
Chẳng bao lâu sau, trong quân doanh bắt đầu râm ran tin đồn: Tuyên Vương đang có tư tình mờ ám với một y nữ mới tới.
Tin đồn, tuyệt đối chỉ là tin đồn nhảm!
Tuyên Vương làm sao có thể như thế được? Dù trong lòng tin chắc hắn không có lá gan đó, nhưng ôm mối nghi hoặc mơ hồ, ta vẫn quyết định trà trộn vào quân doanh một chuyến.
Đương nhiên là không đi bằng đường chính ngạch. Trong quân doanh ngoài y nữ và quân kỹ ra thì hiếm khi có bóng dáng nữ nhân. Ta muốn nhân dịp này đi bái sư học nghệ từ vị quân y già.
Sau khi b.ắ.n tiếng trước với quân y, ta cùng Thanh Liễu cải trang nam nhi lén lút vào doanh trại.
Vừa bước vào trướng, lão quân y đã vội vàng cúi rạp người hành lễ:
"Phương t.h.u.ố.c cất rượu sát trùng mà tiểu thư đưa lần trước đã cứu mạng không biết bao nhiêu binh lính. Tại hạ còn chưa kịp tạ ơn người, sao dám nhận tiểu thư làm đồ đệ? Chúng ta cùng trao đổi, đàm đạo y thuật là được rồi."
Lão quân y sống c.h.ế.t không chịu nhận ta làm đệ t.ử, ta đành phải từ bỏ ý định bái sư.
Thế là ngày nào ta và Thanh Liễu cũng lén lén lút lút: chờ Tuyên Vương và đại ca xuất phát xong mới dám ra khỏi cửa, và phải quay về trước khi hai người họ trở về.
Đến ngày thứ ba, cuối cùng ta cũng diện kiến dung nhan nàng y nữ nọ.
A, nhìn quen mắt thật đấy!
Đây chẳng phải là thị thiếp kiếp trước của đại ca ta sao?
Kiếp trước, sau khi Thanh Tùng c.h.ế.t vì nhiễm trùng, ả khóc lóc còn t.h.ả.m thiết hơn cả Thanh Liễu, một mực tự trách y thuật của mình kém cỏi làm hại c.h.ế.t người.
Đến khi chữa cho chân đại ca thành tàn phế, ả lại bày ra vẻ mặt ân hận tột cùng, thề thốt nguyện cả đời này không lấy ai khác, cam tâm tình nguyện hầu hạ bên cạnh đại ca không rời nửa bước.
Đại ca ta ngốc nghếch, ruột để ngoài da, nghe vậy thì cảm động rơi nước mắt. Nghĩ bản thân đã là kẻ phế nhân tàn tật, không muốn làm lỡ dở đời con gái nhà người ta nên trước sau chưa từng chạm vào ả. Ả liền lấy tay bịt miệng đại ca, thề non hẹn biển rằng đời này chỉ yêu mình huynh ấy, nếu đại ca có mệnh hệ nào thì ả sẽ lập tức tuẫn tiết đi theo.
Tuẫn tiết cái con khỉ khô!
Đại ca vừa nhắm mắt xuôi tay, ả là kẻ đầu tiên ôm của cải bỏ trốn. Trước khi chuồn êm, ả còn gào khóc t.h.ả.m thiết bảo sẽ đi tìm kẻ thù để báo thù cho huynh ấy.
Báo thù cái rắm!
Năm sau, lúc Vương gia nước Tây Lương sang triều cống, vị trắc phi mới nạp đi bên cạnh ông ta không ai khác chính là nàng thị thiếp chung tình của đại ca ta.
Nữ nhân này tâm cơ thâm sâu như biển, tuyệt đối không thể không đề phòng.
Vừa liếc mắt một cái, ả đã nhận ra ngay ta và Thanh Liễu là nữ cải nam trang. Muốn lấy lòng đám đàn ông xung quanh, ả bắt đầu lên giọng hạch sách, chèn ép ta và Thanh Liễu.
Ta thản nhiên coi như không thấy, xem lời ả nói như gió thoảng bên tai. Nhưng ả lại được nước lấn tới. Ta không động đến ả, ả lại tự tìm đường c.h.ế.t mà chọc vào ta.
Ả cố tình ngã dúi dụi ngay dưới chân Tuyên Vương, khóc lóc như hoa lê đái vũ, tố cáo tên d.ư.ợ.c đồng mới tới chướng mắt không coi ả ra gì.
Ta và Thanh Liễu sợ bị bại lộ nên cắm cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngẩng đầu lên.
Tuyên Vương "ồ" lên một tiếng dài, sau đó lập tức nhảy lùi lại xa ba thước, cười khẩy đầy mỉa mai:
"Đến bổn vương mà nàng ấy còn chẳng thèm để vào mắt, nàng ấy lấy cái tư cách gì để nhìn trúng ngươi? Ngươi nghĩ ngươi là cái thớ gì? Ngươi xứng đem ra so với bổn vương chắc? Nàng ấy chướng mắt ngươi chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường hay sao?"
Toang rồi, lộ tẩy rồi!
Xong đời, cái máy phun nọc độc của hắn lại bắt đầu kích hoạt rồi.
Ả y nữ trợn tròn mắt, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Tuyên Vương nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch, tuôn một tràng sắc lẹm:
"Bổn vương mới vô tình liếc mắt nhìn ngươi một cái, ngươi đã dám tung tin đồn ta với ngươi có gian tình? Ngươi đang sỉ nhục thẩm mỹ của bổn vương đấy à? Loại như ngươi, có thêm vạn ả nữa thì bổn vương cũng chẳng thèm liếc mắt tới! Sao không ra bờ sông mà soi gương lại xem mình có xứng hay không?"
Ả y nữ tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội nhưng không dám cãi lại nửa lời.
"Cút đi cho khuất mắt, đừng để bổn vương nhìn thấy bản mặt ngươi nữa!"
Hắn phất tay áo, đám binh lính theo sau liền hiểu ý tiến lên áp giải ả y nữ đi thẳng.
Chờ người đi khuất, khóe môi hắn đắc ý cong tít lên tận trời:
"Vân Nhã, nàng đang ghen đúng không? Chắc chắn là đang ghen rồi!"
Ta tức đến giậm chân thình thịch, quay người co giò bỏ chạy. Đúng là đồ ngốc mà, cái bẫy lộ liễu thế này mà ta cũng tự chui đầu vào cho được!
Tuyên Vương hớt hải đuổi theo phía sau:
"Ấy c.h.ế.t, Vân Nhã, Vân Nhã chạy chậm thôi, đường ở đây gồ ghề lắm!"
Cái miệng quạ đen! Hắn vừa dứt lời thì chân ta vấp phải hòn đá, ngã nhào một cú đau điếng. Đầu đập trúng tảng đá bên đường, trước mắt tối sầm lại, ngàn vạn ngôi sao xoay tròn rồi ta ngất lịm đi.
