Vương Gia Si Tình Thích Diễn Trà Xanh - 7

Cập nhật lúc: 01/09/2026 02:01

​Phiên ngoại 1

​Bổn vương mới không thèm thừa nhận lần đầu tiên tự thỏa mãn là nhìn vào bức họa của Vương phi đâu nhé.

​Bổn vương cũng tuyệt đối không nhận là hễ cứ nhìn thấy bóng dáng Vương phi là hai chân ta lại nhũn ra, bước không nổi nữa.

​Sư phụ từng bảo "nhất kiến vạn năm", chỉ một ánh nhìn mà khắc ghi vạn kiếp.

​Bổn vương vừa nhìn thấy Vương phi liền hiểu thế nào là một cái liếc mắt định cả ngàn năm. Ta chỉ hận không thể hòa tan nàng vào tận xương tủy, dung nhập vào chính cơ thể mình.

​Vương phi mềm mại, đáng yêu như thế, thử hỏi trên đời này có ai không mê đắm cho được?

​Chỉ có điều nàng cứ thích ép ta phải nạp thiếp.

​Bổn vương uất ức không hiểu nổi, cớ sao bổn vương lại phải nạp thiếp chứ?

​Trong tim bổn vương chỉ có duy nhất Vương phi, cả đời này cũng chỉ cần một mình nàng mà thôi.

​Năm xưa ở chùa, sư phụ từng nhận nuôi cả đám trẻ bị bỏ rơi. Người bảo chúng đều là những sinh mệnh được Phật tổ lựa chọn.

​Bổn vương tò mò hỏi lý do.

​Sư phụ bảo trong mắt người đời, những đứa trẻ đó là điềm gở, vừa sinh ra đã khắc c.h.ế.t mẫu thân. Người cứ lải nhải kể về nỗi khổ mang nặng đẻ đau, cửa sinh là cửa t.ử của nữ nhân.

​Hồi nhỏ bổn vương chưa hiểu chuyện, nhưng nghe kể quá nhiều lần đ.â.m ra lại hóa sợ hãi.

​Bổn vương quyết không để Vương phi của mình phải chịu nỗi thống khổ kinh hoàng đó.

​Thế nên ta đã lén uống t.h.u.ố.c triệt sản suốt bao năm, chỉ sợ nàng sơ ý dính bầu.

​Cả thiên hạ ai nấy đều xúm lại giục bổn vương sinh con nối dõi.

​Bổn vương thứ nhất là không nỡ để nàng chịu khổ, thứ hai là không muốn có thêm một đứa nhóc con nào chen vào chia sẻ sự quan tâm của nàng.

​Người đời bảo bổn vương ích kỷ cũng được, mắng bổn vương cố chấp cũng chẳng sao.

​Tóm lại, Vương phi chỉ có thể yêu một mình ta!

​Mẫu hậu khóc lóc om sòm bảo bất hiếu nhất là không có con nối dõi tông đường.

​Ta uống t.h.u.ố.c nhiều năm ròng rã, duyên phận con cái sớm đã cạn sạch từ lâu. Ta đã ra lệnh bịt miệng thái y, để ông ta tâu với mẫu hậu rằng thân thể ta bẩm sinh đã như thế. Mẫu hậu đau lòng lần tràng hạt sám hối, tự trách năm xưa đưa ta lên chùa tu hành nên mới làm tuyệt đường con cái của con trai cưng.

​Kể từ ngày phát hiện hễ mình khóc là Vương phi sẽ mềm lòng, ngày nào bổn vương cũng lén bôi nước gừng vào tay áo.

​Phải công nhận, chỉ cần vờ đưa tay áo quẹt nhẹ qua khóe mắt một cái là nước mắt tuôn rơi lã chã ngay. Chiêu này trăm lần dùng thì trăm lần linh nghiệm.

​Ngày hôm ấy, Vương phi nôn ra m.á.u, trước khi nhắm mắt còn bảo kiếp sau tuyệt đối không muốn gặp lại ta nữa.

​Rõ ràng lúc đó ta đâu có dùng tay áo quẹt mắt đâu, cớ sao nước mắt cứ trào ra mờ mịt đến mức ta không nhìn rõ nổi gương mặt nàng...

​Sau khi lôi kẻ đầu độc Vương phi ra thiên đao vạn quả, ta quay lại chùa miếu để chuộc tội.

​Tất cả đều là lỗi của bổn vương.

​Vị sư thúc trước giờ không màng quy củ gõ mạnh vào đầu ta một cái:

​"Tên ngốc si tình kia, đi theo bần tăng."

​"Hồng nhan bạc mệnh gặp kẻ sống lâu trăm tuổi, âu cũng là duyên số khó tránh khỏi ý trời."

​"Niệm tình ngươi si tâm tuyệt đối, bần tăng sẽ dùng trọn tu vi cả đời để giúp ngươi viên mãn ước nguyện. Nhưng cái giá phải trả là ba mươi năm tuổi thọ của ngươi, dùng nó để quay về cứu người cần cứu, ngươi có cam lòng chăng?"

​"Cam lòng! Nhưng con chỉ xin người để nàng giữ lại những ký ức vui vẻ, xóa sạch mọi đau khổ trong quá khứ."

​Đầu óc ta hỗn loạn quay cuồng, chỉ biết điên cuồng gật đầu đồng ý.

​Bỗng nhiên đầu óc nóng bừng lên, mở mắt ra ta đã thấy mình quay về đúng ngày diễn ra buổi xuân yến năm đó.

​Chính là ngày này! Năm xưa ta đã viện cớ để phụ hoàng ban chiếu tứ hôn, hôm nay ta cũng sẽ làm y như vậy.

​Ủa, Vương phi đâu rồi? Sao người đứng trên đài ngâm thơ lại là kẻ đã hạ độc hại c.h.ế.t Vương phi?

​Chẳng lẽ ả ta cũng...

​Vậy còn Vương phi? Chẳng lẽ nàng cũng mang theo ký ức kiếp trước quay về?

​Thôi c.h.ế.t rồi, Vương phi định bỏ trốn!

​Đuổi theo mau!

​Muốn thoát khỏi móng vuốt của bổn vương à, nàng nằm mơ đi nhé!

​Phiên ngoại 2

​Sau khi thành hôn, Hoài Ngọc dẫn ta đi chu du khắp bốn phương trời.

​Danh lam thắng cảnh, non xanh nước biếc khắp thiên hạ chúng ta đều đã đặt chân thưởng ngoạn qua một lượt.

​Hai năm sau, ta hạ sinh một tiểu phiên bản y đúc ta.

​Tuyên Vương mê như điếu đổ, ngày nào cũng ẵm bồng trong lòng không nỡ buông tay.

​Đến khi lớn thêm chút nữa, Hoài An tuy có gương mặt giống hệt ta nhưng tính tình thì chẳng khác cha nó một ly nào: hở một tí là làm nũng, khóc lóc ăn vạ.

​Trái tim người cha từ ái của Tuyên Vương cuối cùng cũng bị mài mòn sạch sẽ khi Hoài An tròn năm tuổi. Hắn không thể nào chịu nổi cảnh thằng nhóc ranh con này suốt ngày tranh giành sự chú ý của ta với hắn.

​Đôi chân ngắn củnn của Hoài An đạp loạn xạ, ra sức nhào vào lòng ta đòi ôm.

​Tuyên Vương túm cổ áo xách bổng thằng bé lên, tiện tay ném sang cho Thanh Tùng.

​Hồng Diệp và Thanh Tùng đã thành thân từ năm ngoái. Hồng Diệp vừa mới cấn bầu chưa lâu, Thanh Tùng đang tràn trề tình phụ t.ử, Vương gia dứt khoát tống sang cho hắn trải nghiệm cảm giác làm cha sớm một chút.

​Hoài An vốn là do ba nàng nha hoàn cùng nhau chăm bẵm từ bé, không có mẫu thân thì thằng bé vẫn còn Hồng Diệp cô cô, thế là vô cùng hớn hở theo chân sang nhà nàng.

​Bản tính bám người của Hoài An phát huy triệt để, quấn c.h.ặ.t lấy Hồng Diệp không chịu buông, khiến chút tình phụ t.ử vừa nhen nhóm của Thanh Tùng suýt chút nữa bay màu sạch sẽ. Thanh Tùng đành cười xòa, dỗ ngon dỗ ngọt dụ Hoài An sang nhà Thanh Liễu chơi.

​Khổ nỗi Hoài An rất sợ mấy cây ngân châm sáng loáng của Thanh Liễu nên chẳng dám lại gần.

​Đúng lúc Lục La ghé sang nhà Thanh Liễu tán gẫu, thấy vậy bèn dắt luôn Hoài An về nhà mình. Nhà nàng đang có hai đứa nhóc tì chưa đầy tuổi hiếu động như hai con khỉ con, nghịch ngợm ầm ĩ suốt ngày.

​Bản thân Hoài An vốn chẳng phải dạng có phong thái làm ca ca. Vừa thấy hai đứa bé òa khóc, thằng nhóc liền khóc còn to hơn cả bọn chúng.

​Lục La dỗ dành đứa này xong lại xoay sang dỗ đứa kia, mệt bở cả hơi tai. Vừa dỗ yên được một lúc, Hoài An lại tiện tay giật tóc đứa này, véo má đứa nọ, thế là hai đứa nhỏ lại gào khóc inh ỏi. Lục La hết cách, đành phải vội vã bế Hoài An đem trả về chỗ ta.

​Hoài An vừa về tới nơi liền ôm c.h.ặ.t lấy chân ta không buông, hai mắt to tròn chớp chớp long lanh:

​"Mẫu thân ơi, Hoài An muốn ngủ cùng mẫu thân cơ!"

​Tuyên Vương bên trong vừa tắm rửa thơm tho sạch sẽ, chuẩn bị sẵn sàng cho một đêm nồng nhiệt, nghe thấy vậy liền gầm lên giận dữ:

​"Không đời nào! Có nó thì không có ta!"

​Ta mệt mỏi chẳng buồn dỗ dành đôi bên, dứt khoát túm lấy Hoài An quẳng thẳng vào tay Tuyên Vương:

​"Dỗ con ngủ xong rồi mới được phép lên giường."

​Tuyên Vương đành ngậm ngùi nhận mệnh đi dỗ Hoài An.

​Ai mà ngờ đâu, cuối cùng Hoài An lại dỗ ngược cho cha nó lăn ra ngủ say như c.h.ế.t trước.

​Tiểu Hoài An lon ton tự cởi sạch y phục, thoăn thoắt trèo tót lên giường ta, hí hửng chui vào chăn:

​"Mẫu thân ơi, ôm ôm con nào!"

​Quả nhiên giống hồ ly thì đời sau càng tiến hóa lợi hại hơn đời trước.

​Đúng là trò giỏi hơn thầy, một tách trà xanh sau lại càng thơm ngát hơn tách trà xanh trước.

​Hoài Ngọc ơi là Hoài Ngọc, xem ra cái tài diễn trà xanh của chàng phải đi học pha lại từ đầu rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.