Vương Gia Tự Trọng, Ta Là Thím Thập Nhất Của Chàng - Chương 2

Cập nhật lúc: 08/07/2026 15:01

CHƯƠNG 2: ĐẠP THẬT CHO VỪA LÒNG TRÀ XANH

Cố Dao Thanh đã được vớt lên bờ hồ Thái Dịch.

Cô ta không gặp nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị sặc vài ngụm nước và lạnh đến mức toàn thân phát run.

Thái y hớt hải chạy tới, quỳ xuống bên cạnh bắt mạch.

Sau một lúc, thái y thở phào, quay sang bẩm báo: "Tam điện hạ yên tâm, vị cô nương này chỉ bị nhiễm lạnh và kinh sợ, không có gì đáng ngại."

Tiêu T.ử Hạo lúc này mới thả lỏng một chút, nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t Cố Dao Thanh vào lòng không buông.

Hắn liên tục áp tay vào má cô ta, hỏi han dồn dập: "Dao Thanh, nàng thấy thế nào rồi? Nhìn ta này, có chỗ nào không thoải mái không?"

Cố Dao Thanh không trả lời, cô ta chỉ nhắm nghiền mắt, cố tình nép sâu vào lòng hắn, hai tay nắm c.h.ặ.t chéo áo hoàng t.ử đầy vẻ hoảng sợ, đáng thương.

Những người xung quanh thấy vậy liền nhao nhao chĩa mũi dùi về phía tôi.

Họ bắt đầu chỉ trích bằng những lời lẽ vô cùng gay gắt.

"Lệnh đại tiểu thư thật tàn nhẫn, cậy thế bắt nạt người khác, suýt chút nữa là hại c.h.ế.t một mạng người rồi."

"Đúng vậy, ghen tuông đến mức mất hết lý trí, loại nữ nhân này sao có thể làm hoàng t.ử phi?"

Một vị thiên kim tiểu thư đứng gần đó liền tiến lên, cao giọng đề nghị: "Tam điện hạ, chuyện này xảy ra trong cung, không thể bỏ qua, nên lập tức báo cho Hoàng hậu nương nương xử lý!"

Tiêu T.ử Hạo nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ và chán ghét.

Tôi đứng bên bờ hồ, gió đêm thổi qua làm vạt áo khẽ lay động, sắc mặt tôi vẫn bình thản như cũ.

Tôi nhìn bọn họ, không có một câu giải thích, cũng chẳng thèm phản bác lấy một lời.

Tiêu T.ử Hạo thấy tôi im lặng, ngọn lửa giận trong lòng hắn càng bùng lên dữ dội.

Hắn cho rằng tôi kiêu ngạo không biết hối cải, liền quát lớn: "Lệnh Dung Hoàn! Nàng nhìn xem mình đã làm ra chuyện tốt gì rồi?"

"Bây giờ, nàng lập tức bước lại đây, quỳ xuống xin lỗi Dao Thanh cho ta!"

Hắn vừa nói vừa chỉ tay xuống mặt đất lát đá lạnh ngắt, giọng điệu hạch sách đầy trịch thượng.

"Nếu hôm nay nàng chịu nhận sai, quỳ xuống cầu xin sự tha thứ, ta sẽ nể mặt Lệnh gia mà không truy cứu chuyện này nữa."

Cố Dao Thanh trong lòng hắn khẽ động, cô ta yếu ớt mở mắt, đưa bàn tay run rẩy nắm lấy tay áo Tiêu T.ử Hạo.

Cô ta lắc đầu, nước mắt chảy dài, giả vờ khuyên can: "Điện hạ... đừng mà... đừng vì thiếp mà làm khó Lệnh tỷ tỷ..."

"Là do thiếp thân không tốt... khụ khụ... thiếp thật sự không trách tỷ tỷ... tỷ tỷ chỉ là nhất thời không vui mà thôi..."

Lời nói của cô ta nghe thì như đang giải vây cho tôi, nhưng thực chất câu nào cũng như đang đóng đinh tội trạng của tôi vào cột rương.

Tiêu T.ử Hạo nghe xong càng thêm xót xa, hắn trừng mắt nhìn tôi: "Nàng nghe thấy chưa? Nàng ấy đến mức này vẫn còn nói đỡ cho nàng!"

Tôi nghe xong, đột nhiên khẽ bật cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Tiêu T.ử Hạo.

Tôi chậm rãi hỏi đúng một câu: "Điện hạ, ngài quyết định định tội ta, là vì tin nàng ấy, hay là vì tin vào chính mắt mình nhìn thấy?"

Tiêu T.ử Hạo khựng lại một nhịp, sắc mặt thoáng chút gượng gạo.

Hắn chưa kịp nhìn thấy gì, nhưng nhìn Cố Dao Thanh yếu ớt trong lòng, hắn vẫn chọn đứng về phía cô ta: "Ta tin vào mắt mình thấy nàng ấy chịu uất ức!"

Tôi không thèm nhìn Tiêu T.ử Hạo nữa, ánh mắt dời thẳng sang gương mặt đang đầm đìa nước mắt của Cố Dao Thanh.

Tôi bước lên nửa bước, nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên của cô ta, cất giọng hỏi lớn trước mặt đám đông:

"Cố Dao Thanh, ta hỏi cô, ta đẩy cô lúc nào? Đẩy bằng tay nào? Nhắm vào vị trí nào trên người cô?"

Cố Dao Thanh sững người, cô ta không ngờ tôi lại hỏi vặn trực diện như vậy giữa lúc dư luận đang bất lợi.

Nàng ta không trả lời trực tiếp vào câu hỏi, mà lập tức rúc đầu vào n.g.ự.c Tiêu T.ử Hạo, khóc nấc lên đầy sợ hãi.

"Muội... muội không dám nói... muội đã nói là muội tự ngã rồi... tỷ tỷ đừng bức muội nữa..."

Cách khóc lóc giấu đầu hở đuôi này của cô ta lập tức khiến đám đông quần chúng xung quanh càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình.

Họ nghĩ cô ta bị tôi đe dọa nên không dám nói thật sự thật.

"Nhìn xem, Lệnh đại tiểu thư còn dám uy h.i.ế.p người ngay trước mặt Tam điện hạ kìa, thật là ngông cuồng."

"Đúng là độc phụ, người ta đã nhẫn nhịn đến nước này rồi còn không buông tha."

Tôi nhìn quanh một lượt, tất cả những gương mặt xung quanh đều tràn đầy sự phẫn nộ công giáo, nhưng không một ai thèm hỏi xem sự thật là gì.

Bọn họ không cần sự thật, bọn họ chỉ cần tin vào những giọt nước mắt giả tạo của Cố Dao Thanh.

Tiêu T.ử Hạo nổi nóng, hắn đứng bật dậy, tiến lên một bước chặn trước mặt tôi, chỉ tay vào mặt tôi mắng: "Lệnh Dung Hoàn, nàng đủ chưa!"

Không khí giữa ngự uyển vô cùng căng thẳng, mọi người đều nín thở chờ xem tôi sẽ làm gì tiếp theo.

Tôi nhìn ngón tay đang chỉ vào mặt mình của Tiêu T.ử Hạo, khẽ nhếch môi, chậm rãi bước qua người hắn.

Tôi tiến về phía Cố Dao Thanh đang quấn chăn lông ngồi dưới đất.

Đám đông xung quanh thấy tôi bước tới, đều nghĩ rằng tôi cuối cùng đã chịu khuất phục trước áp lực, định tiến lại gần để quỳ xuống xin lỗi.

Tiêu T.ử Hạo cũng nghĩ như vậy, hắn hừ lạnh một tiếng, khoanh tay đứng nhìn với vẻ đắc ý của kẻ bề trên.

Ngay cả Cố Dao Thanh cũng nghĩ tôi đã thỏa hiệp, cô ta cố ý lộ ra vẻ mặt run rẩy đáng thương, còn chủ động đưa một bàn tay ra khỏi chăn như để sẵn sàng bao dung đỡ tôi dậy.

Tôi đứng định vị trước mặt cô ta, trên mặt nở một nụ cười vô cùng dịu dàng, thanh khiết.

Tôi cúi người xuống, động tác nhẹ nhàng đến mức khiến Cố Dao Thanh hoàn toàn mất đi cảnh giác. Cô ta ngước mắt nhìn tôi, tưởng rằng mình đã thắng tuyệt đối trong ván cược này.

Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy hai bên bả vai của cô ta, ghé sát vào tai cô ta, cất giọng nói rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Diễn đủ chưa?"

Cố Dao Thanh sững người, nụ cười đắc ý trong mắt cô ta chưa kịp lan ra đã lập tức cứng đờ lại.

Cô ta trố mắt nhìn tôi, cảm giác có điều gì đó không ổn sắp xảy ra, nhưng cơ thể dính nước nặng trĩu không kịp phản ứng.

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, tất cả mọi người đều dồn mắt vào hai chúng tôi.

Tôi không để cho Cố Dao Thanh có cơ hội mở miệng hay lùi lại.

Không đợi bất kỳ ai trong ngự uyển kịp phản ứng, tôi dứt khoát buông tay khỏi vai cô ta, đồng thời nhấc chân lên.

Tôi dồn lực vào đầu gối, đạp thẳng một cước vào ngay chính giữa n.g.ự.c Cố Dao Thanh.

Cú đạp cực kỳ dứt khoát, chuẩn xác và dùng hết mười phần lực đạo.

"A!"

Cố Dao Thanh hét t.h.ả.m một tiếng, cả cơ thể bọc trong chăn lông dày bay thẳng ra phía sau.

"Bùm!"

Tiếng nước b.ắ.n tung tóe vang dội, lớn hơn cả lần rơi xuống trước rất nhiều, bọt nước văng cả lên mặt đá.

Cố Dao Thanh lần thứ hai rơi thẳng xuống hồ Thái Dịch, làn nước lạnh ngắt lập tức nuốt chửng lấy cô ta.

Cả ngự uyển trong nháy mắt c.h.ế.t lặng, tất cả những tiếng bàn tán chỉ trích, c.h.ử.i bới tôi lúc nãy đều vụt tắt như bị bóp nghẹt.

Không còn một ai lên tiếng, không còn một ai xì xào, không gian im ắng đến mức rợn người.

Chỉ còn tiếng nước động lòng và tiếng Cố Dao Thanh ngộp nước kêu cứu lụp ngụp dưới hồ: "Khụ khụ... cứu... cứu mạng..."

Tôi thong thả đứng thẳng người lên, giơ hai tay ra trước n.g.ự.c, nhẹ nhàng phủi phủi hai bên tay áo rộng của mình.

Gương mặt tôi bình thản, ung dung như thể bản thân vừa rồi chưa từng làm ra một hành động kinh thiên động địa nào.

Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, đứng bên mép bờ hồ đá, thản nhiên nhìn xuống mặt hồ đang gợn sóng dữ dội.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.