Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 5

Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:04

CHƯƠNG 5: ĐIỀU NÀY THẬT KHÔNG THỂ CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC!

Ta quyết định đi đường vòng.

Hành lang phía đông dẫn đến thư phòng, ta tuyệt đối không giẫm nửa bước.

Một ngày ba bữa, ta chỉ loanh quanh ở góc nhỏ của hậu viện.

Nhìn thấy vạt áo màu đen thấp thoáng từ xa, ta liền rón rén nép sau cột đá.

Ta trốn.

Vì ta ngượng.

Chuyện đêm qua ta hét toáng lên, mắng vị Vương gia danh trấn thiên hạ là ma, vẫn còn sờ sờ ra đó.

Càng nghĩ, tay ta càng siết c.h.ặ.t vạt áo cưới thô ráp đã đổi thành thường phục.

Ta tự nhủ phải giữ khoảng cách với Cơ Trường Phong.

Hắn không mang mặt nạ trông không xấu, nhưng hắn vẫn là kẻ có thể bóp cổ ta bất cứ lúc nào.

Trốn người, nhưng không trốn được mệnh lệnh.

"Cộc, cộc."

Lâm quản gia đứng ở cửa viện, mặt không cảm xúc, giơ tay làm động tác mời.

"Vương phi, Vương gia gọi ngài đến thư phòng mài mực."

Ta đứng hình.

"Mài mực? Trong phủ không có sai vặt sao?"

Lâm quản gia cúi đầu, giọng nói khàn khàn đều đều.

"Vương gia nói, chuyện bên cạnh ngài, từ nay đều do Vương phi tự tay làm."

Ta mím môi, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.

Hắn cố ý.

Hợp đồng ghi rõ nước sông không phạm nước giếng, hắn đang tìm cách phá vỡ nó.

Ta không thể từ chối vương quyền.

Ta bước vào thư phòng, mùi mực nồng trộn lẫn hương trầm lạnh một lần nữa vây hãm lấy ta.

Cơ Trường Phong ngồi đó, mặt nạ sắt đen ngòm đã đeo trở lại trên mặt.

Hắn cúi đầu đọc công văn, không thèm nhìn ta lấy một cái.

Ta cam chịu bước đến bên án thư, cầm thỏi mực đen, bắt đầu mài vào nghiên đá.

"Cộp."

Thỏi mực trong tay ta chao đảo.

Một bàn tay to lớn, thô ráp bất ngờ phủ lên mu bàn tay ta.

Ngón tay Cơ Trường Phong lướt qua cổ tay ta, mang theo hơi ấm khiến da thịt ta run nhẹ.

Hắn dùng lực, ép tay ta đi theo một vòng tròn hoàn mỹ trên nghiên đá.

"Dùng lực không đều, mực mài ra sẽ bị cặn."

Giọng hắn trầm thấp, vang lên ngay bên tai ta.

Khoảng cách quá gần.

Ta có thể ngửi thấy mùi hương nam tính nhạt nhạt tỏa ra từ y phục hắn.

Ta căng cứng cả người, hơi thở nghẹn lại, cố dịch cổ tay ra nhưng hắn siết c.h.ặ.t hơn.

Hắn buông tay ra, nhưng không để ta yên.

Hắn đứng dậy, đi vòng ra sau lưng ta.

"Đứng thẳng lên."

Roi thép nhỏ trong tay hắn gõ nhẹ vào sống lưng ta.

"Thả lỏng vai, cằm không được cúi quá thấp."

Ta mệt mỏi xoay người lại, gót chân đau nhức vì phải đứng im một tư thế quá lâu.

Hắn đang huấn luyện ta như huấn luyện một binh nhì dưới trướng hắn.

Cơ Trường Phong nheo mắt nhìn ta qua hốc mặt nạ sắt.

"Vương phi của bổn vương, không thể đứng như người sắp bị đem đi bán."

Lửa giận trong lòng ta bùng lên, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào cạnh án thư gỗ sưa.

Hắn lại đem chuyện cũ ra để châm chọc ta.

"Chúng ta chỉ là hợp đồng."

Ta c.ắ.n răng, nhìn thẳng vào mặt nạ của hắn, giọng nói ép thấp.

Cơ Trường Phong khựng lại một giây, rồi tiến lên một bước, áp sát khí thế cao lớn xuống người ta.

"Đã là hợp đồng, càng phải làm tròn vai."

"Người ngoài nhìn vào, bổn vương không thể có một thê t.ử đứng khom lưng uốn gối."

Ta nghẹn họng, không thể phản bác.

Hắn dùng cái cớ "người ngoài" để chặn đứng mọi lời định nói của ta.

Buổi trưa, khi được tha cho về viện dùng bữa, ta nghe được vài lời thì thầm bên giếng nước.

Hai mụ bà t.ử đang vừa giặt đồ vừa chụm đầu vào nhau.

"Nghe người ngoài thành đồn, mặt Phong Vương dưới lớp mặt nạ bị sẹo rết ăn sâu vào xương."

"Đúng vậy, ban đêm ông ta tháo mặt nạ ra, có thể dọa trẻ con khóc thét đến c.h.ế.t đấy."

Ta dừng bước sau bức tường hoa.

Nhớ lại đường nét quai hàm hoàn hảo và sống mũi cao thẳng dưới ánh trăng đêm qua, ta khẽ nhếch môi.

Lời đồn bên ngoài quả thực phóng đại đến mức nực cười.

Nhưng ta vẫn sợ.

Dù không xấu, nhưng chiếc mặt nạ sắt đen ngòm kia luôn nhắc nhở ta về sự tàn bạo của hắn.

Buổi chiều, ta lại bị gọi vào thư phòng.

Cơ Trường Phong nhận ra ánh mắt ta thỉnh thoảng lại đảo qua chiếc mặt nạ sắt trên mặt hắn.

Hắn dừng b.út, tựa lưng vào ghế, hai tay đan lại trước n.g.ự.c.

"Sao vậy? Vương phi sợ khuôn mặt của bổn vương?"

Giọng hắn mang theo chút giễu cợt rõ ràng.

Ta giật mình, lập tức lùi lại nửa bước, cúi đầu né tránh ánh mắt sắc bén của hắn.

"Không sợ. Chỉ là ta không thích tự làm khó đôi mắt mình."

Hắn bật cười, một tiếng cười trầm thấp, khàn khàn thoát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn thấy thích thú trước sự cứng cỏi đầy gai nhọn của ta.

Một ngày này, ta bị hắn hành hạ đến mức kiệt sức hoàn toàn.

Hết mài mực lại đến pha trà, hết pha trà lại phải đứng xem ông ta phê duyệt sổ sách chi tiêu của phủ.

Mỗi lần ta tưởng mình sắp được tha, giọng nói lạnh lùng của hắn lại vang lên sau lưng.

Từ sáng đến chiều, ánh nắng ngoài cửa sổ từ màu vàng nhạt đổi sang màu đỏ ối của hoàng hôn.

Đôi chân ta đứng đến mức tê dại, thắt lưng mỏi nhừ như muốn gãy làm đôi.

Nhưng ta nhận ra, ta đã bắt đầu không còn run rẩy mỗi khi hắn đến gần nữa.

Sự hiện diện của chiếc mặt nạ sắt đen ngòm này, ta đang dần quen thuộc.

Khi bóng đêm hoàn toàn phủ xuống, ta mới được phép trở về căn phòng hỷ của mình.

"Rầm."

Ta đẩy cửa vào, dứt khoát ngã nhào người xuống chiếc giường gấm đỏ thẫm.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy chiếc gối hỷ, vùi mặt vào lớp vải lụa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận.

Toàn thân ta đau nhức, đầu ngón tay dính đầy vệt mực đen chưa rửa sạch.

"Điều này thật không thể chịu đựng được nữa, ông già này quá quái dị!"

Ta hét lên vào chiếc gối, hai chân đạp mạnh xuống nệm giường để xả giận.

Hắn không phải là người, hắn là một tên bạo chúa, một kẻ hành hạ người khác để làm thú vui.

Ta tức đến mức bật cười, sự sợ hãi ban đầu biến đâu mất, chỉ còn lại sự bực bội vô bờ bến.

Ta không hề biết, ngoài cửa viện cũ kỹ, có một bóng đen đang đứng yên.

Cơ Trường Phong đi ngang qua, võ công thâm hậu giúp hắn nghe không sót một chữ mắng nhiếc từ trong phòng.

"Ông già quái dị?"

Hắn lẩm bẩm lại ba chữ này, bàn tay mang bao tay da đen khẽ chạm lên mặt nạ sắt.

Hắn năm nay mới hai mươi lăm tuổi, vậy mà trong mắt nàng, hắn đã thành một ông già.

Hắn không giận, ngược lại khóe môi sau lớp mặt nạ sắt khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, rất ấm.

Nàng thực sự đã sống động hơn, không còn là cái xác không hồn như ngày đầu xuống kiệu.

Hắn quay người, bước đi thong thả trên hành lang tối, gọi lớn: "Lâm quản gia."

Lâm thúc lập tức xuất hiện từ trong bóng tối.

"Chủ t.ử có điều chi sai bảo?"

Cơ Trường Phong dừng bước, ánh mắt nhìn về phía kho khố của vương phủ, nhạt giọng ra lệnh.

"Mở kho, chuẩn bị mười bộ y phục gấm vóc thượng hạng và trang sức bằng ngọc phỉ thúy cho nàng ta."

Lâm quản gia hơi ngẩn người, thận trọng hỏi lại.

"Dạ, chuẩn bị theo quy cách nào ạ? Vương phủ có quy định cho thiếp thất và..."

Cơ Trường Phong cắt ngang lời ông ta, giọng nói trầm thấp đầy bá đạo vang lên giữa đêm đông.

"Theo quy cách Vương phi thật sự."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD