Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 9
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:05
CHƯƠNG 9: SOẠN THẢO THỎA THUẬN BẰNG VĂN BẢN
Giấy tuyên thành trải phẳng trên chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ.
Ta cầm thỏi mực, dùng sức mài mạnh vào nghiên đá đen.
Nước mực sánh đặc, đen kịt, phản chiếu gương mặt đầy sát khí của ta.
Ngón tay ta ghì c.h.ặ.t thỏi mực đến mức run nhẹ, các khớp xương trắng bệch.
Ta phải lập một bản thỏa thuận mới.
Bằng giấy trắng mực đen.
Rõ ràng, sòng phẳng, có điều khoản phạt cụ thể.
Nét chữ ban đầu của ta rất mạnh, ngòi b.út lông ấn sâu xuống lớp giấy nháp, suýt làm rách mặt giấy.
Ta đang tức.
Cơn giận từ tiền sảnh hai ngày trước vẫn còn nghẹn ứ nơi cổ họng.
Ta đặt b.út xuống, nhìn những dòng chữ ngoằn ngoèo tự mình vạch ra.
Những lần Cơ Trường Phong cố ý trêu chọc ta liên tục hiện lên trong đầu.
Nào là mài mực hầu hạ, nào là ép tư thế đứng, rồi cái ôm siết eo ở hoa viên sau mưa.
Nghiêm trọng nhất là ánh mắt tà mị của hắn ở tiền sảnh trước mặt các đại thần triều đình.
Hắn đã lấn tới quá xa.
Nếu ta cứ tiếp tục im lặng, ranh giới của ta sẽ bị vương quyền của hắn gặm nhấm sạch sẽ.
Môi ta mím c.h.ặ.t, một vị chát nhẹ dâng lên.
Ta gạt bỏ sự xấu hổ, cầm b.út lên viết lại một bản chính thức, gọn gàng, đanh thép.
Đánh trận cần v.ũ k.h.í, còn ta cần bản thỏa thuận này để bảo toàn mạng sống và tự do.
"Tiểu Đào."
Ta gọi lớn hướng ra cửa viện.
Tiểu Đào lập tức chạy vào, hơi thở còn chưa ổn định.
"Vương phi có điều chi sai bảo?"
"Qua thư phòng, mời Vương gia đến đây một chuyến."
Ta thu dọn giấy nháp, đặt bản thỏa thuận chính thức ở giữa bàn.
"Nói là ta có việc liên quan đến hợp đồng sống chung cần bàn bạc."
Tiểu Đào nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ta, không dám hỏi nhiều, vội vàng chạy đi.
Ta ngồi thẳng lưng trên ghế gỗ, hai tay đặt trên đầu gối, hô hấp dồn dập.
Trận chiến này, ta tuyệt đối không thể thua.
Trong thư phòng phía đông.
Cơ Trường Phong đang nghe thuộc hạ báo cáo mật báo từ Lục gia.
Nghe xong lời truyền đạt của Tiểu Đào, động tác gõ nhịp ngón tay của hắn đột ngột dừng lại.
Đôi mắt sau hốc mặt nạ sắt híp lại, một tia sáng hứng thú lóe lên.
Hắn khẽ nhếch môi, bàn tay mang bao tay da đen xua cho thuộc hạ lui vào bóng tối.
Nàng đứng ngồi không yên hai ngày, cuối cùng cũng chịu ra chiêu.
"Cuối cùng cũng biết phản kháng rồi?"
Hắn lẩm bẩm một câu, giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo sự tán thưởng nhàn nhạt.
Hắn đứng dậy, vạt áo đen thêu ám văn rồng vàng phất nhẹ trong không khí.
Bước chân hắn thong thả, hướng thẳng về phía hậu viện của ta.
"Rầm."
Cửa phòng hỷ bị đẩy ra từ bên ngoài, mang theo một trận gió đông lạnh buốt.
Cơ Trường Phong bước vào, bóng hắn cao lớn hoàn toàn che khuất ánh sáng từ cửa chính. Hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ sắt đen ngòm quen thuộc, khí thế áp bức vây hãm lấy căn phòng nhỏ. Hắn thản nhiên đi đến bên bàn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ta.
Ta không đứng dậy hành lễ, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, mặt đối mặt với hắn.
Ta đẩy bản thỏa thuận bằng giấy tuyên thành về phía trước, giọng nói rõ ràng, đanh thép.
"Vương gia, mời xem qua."
Cơ Trường Phong không cầm tờ giấy lên, hắn chỉ tựa lưng vào ghế, hai tay đan lại trước n.g.ự.c. Đôi mắt sắc bén sau lớp mặt nạ sắt nhìn xoáy vào khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của ta. Sự im lặng kéo dài kéo căng dây thần kinh của ta đến mức đau nhức.
Hắn khẽ hừ một tiếng từ l.ồ.ng n.g.ự.c: "Nói đi. Bản vương nghe."
Ta hít một hơi thật sâu, ngón tay chỉ vào dòng chữ đầu tiên trên mặt giấy.
"Điều khoản thứ nhất: Vương gia không được tùy ý gọi ta đến thư phòng làm những việc lặt vặt như mài mực, pha trà, học lễ nghi nếu không có việc công thực sự."
Ta ngước mắt, đối diện với hốc mắt đen ngỏm của hắn, giọng nói không một chút run rẩy.
"Vương gia, hợp tác cũng cần ranh giới."
Cơ Trường Phong nghe xong vẫn bình thản, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn "bạch, bạch".
Hắn không phản đối, ánh mắt chuyển dời xuống dòng chữ thứ hai.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vệt đỏ bầm trên cổ dường như lại bắt đầu bỏng rát.
Gò má ta nóng bừng lên, nhưng ta vẫn ép bản thân phải đọc thật rõ ràng, rành mạch từng chữ một.
"Điều khoản thứ hai: Về mặt tiếp xúc thân thể."
Giọng ta hơi run lên một chút vì xấu hổ, ký ức về bờ môi lướt qua làn da cổ ấm áp của hắn lại ùa về. Ta vội vàng trấn tĩnh, gằn giọng:
"Từ nay về sau, Vương gia không được tùy tiện chạm vào người ta."
"Bất kể là tay, eo, cổ hay bất kỳ vị trí nào khác, trừ khi gặp tình huống nguy hiểm đến tính mạng."
Ta nói xong, n.g.ự.c phập phồng thở dốc, mắt trừng trừng nhìn hắn để biểu thị sự kiên quyết.
Cơ Trường Phong đột ngột nghiêng người về phía trước, chiếc mặt nạ sắt đen ngòm áp sát xuống.
Hơi thở nồng nặc mùi trầm hương lạnh bao bọc lấy ta, nụ cười giễu cợt của hắn vang lên đầy sắc bén.
"Nếu là Vương phi tự ngã vào lòng bổn vương, điều khoản này có tính không?"
Ta nghẹn họng hoàn toàn, hai tay bấu c.h.ặ.t vào mép bàn gỗ, mặt đỏ rực đến tận mang tai. Hắn lại dùng chuyện cũ ở hoa viên sau mưa để chặn họng ta, biến ta thành kẻ đuối lý. Sự vô sỉ của vị Vương gia này quả thực không có giới hạn.
Ta c.ắ.n răng, dằn mạnh tờ giấy xuống bàn để lấy lại thế chủ động.
"Nếu ta tự ngã, điều khoản phạt sẽ áp dụng cho ta. Nhưng nếu ngài cố tình không tránh, ngài vẫn phạm luật."
Hắn khẽ chớp mắt, ánh mắt sau mặt nạ sắt sâu kín, không ai đoán được hắn đang nghĩ gì.
Ta không để hắn ngắt lời nữa, nhanh ch.óng chuyển sang điều khoản cuối cùng, cũng là điều ta sợ nhất.
"Điều khoản thứ ba: Vương gia không được dùng lễ phục, tiệc phủ, hay danh phận để từng bước biến cuộc hôn nhân hợp đồng này thành thật."
Giọng ta trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc và lạnh lùng chưa từng có.
"Ta không muốn một ngày nào đó tỉnh dậy, phát hiện mọi người đều xem ta là thê t.ử của anh, chỉ có ta là người cuối cùng được biết."
Căn phòng rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, nghe rõ cả tiếng gió đông rít qua khe cửa sổ. Ta nhìn thẳng vào hắn, không né tránh, phơi bày toàn bộ khao khát muốn giữ lại quyền tự quyết và sự tự do của mình. Ta thà làm một kẻ cô độc ngoài kia, chứ không muốn làm một con chim hoàng yến bị nhốt trong cái l.ồ.ng vương quyền hoa lệ này.
Cơ Trường Phong ngồi bất động, đôi mắt sau mặt nạ sắt tối sầm lại như mực đậm, nhìn sâu vào mắt ta. Sự kiên cường và phòng bị nghiêm ngặt của ta dường như đã đ.â.m trúng một góc nào đó trong lòng hắn.
Hắn vươn tay, cầm lấy cây b.út lông bên cạnh, nhúng đẫm mực đen.
Hắn không nói một lời, dứt khoát hạ b.út, ký tên "Cơ Trường Phong" bằng những nét chữ mạnh mẽ, sắc sảo như phượng múa rồng bay ở cuối tờ giấy tuyên thành.
Ta nhìn chữ ký của hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c đang căng thẳng đột ngột thả lỏng, một hơi thở phào nhẹ nhõm thoát ra.
Ta thắng rồi.
Ít nhất từ nay về sau, ta đã có một lá bùa hộ mệnh bằng giấy trắng mực đen để bảo vệ mình.
Nhưng ta chưa kịp thu hồi tờ giấy, Cơ Trường Phong đã lật ngược ngòi b.út lông lại.
Hắn thản nhiên vạch thêm một dòng chữ nhỏ ngay sát bên cạnh chữ ký của mình, nét chữ bay bướm, xảo quyệt vô cùng.
Mực đen thấm vào giấy, khóe môi hắn sau lớp mặt nạ sắt cong lên một độ cong rất nhẹ, đầy tà mị.
Hắn đặt b.út xuống, đứng thẳng người lên, triều phục đen phất nhẹ mang theo một luồng gió lạnh.
Hắn nhìn ta, giọng nói trầm khàn vang lên giữa căn phòng hỷ, mang theo một sự dẫn dụ mập mờ.
"Có những việc trên giấy viết được, nhưng lòng người chưa chắc nghe theo."
Hắn chắp tay sau lưng, thong thả bước ra phía cửa phòng, để lại một câu nói đầy ẩn ý rồi biến mất vào đêm đông lạnh giá.
"Vương phi bảo quản thỏa thuận cho tốt. Bản vương đi trước."
Cửa phòng khép lại, tiếng xích sắt lách cách xa dần.
Ta đứng yên bên bàn, sự mơ hồ bất an đột ngột dâng lên từ lòng bàn chân, khiến da đầu ta tê dại.
Câu nói của hắn có ý gì?
Ta cúi đầu xuống, cầm tờ giấy tuyên thành lên, đưa sát vào đốm đèn dầu để nhìn rõ dòng chữ nhỏ hắn vừa thêm vào.
Dưới ánh lửa vàng vọt, bảy chữ mực đen hiện ra rõ mười phần:
"Mọi điều khoản mất hiệu lực khi Vương phi tự nguyện."
"Phập."
Tờ giấy thỏa thuận trong tay ta suýt chút nữa bị ngón tay ta bóp nát, sắc mặt ta trong tích tắc trắng bệch ra.
Tên đạo đức giả vô sỉ này.
Hắn đồng ý tất cả ranh giới của ta, nhưng lại tự tay đào sẵn một cái bẫy lớn nhất ở cuối đường, chỉ chờ ta tự mình nhảy xuống.
