Vương Ngọc Nhuỵ - 13
Cập nhật lúc: 14/07/2026 13:08
Ta không xem tiếp nổi nữa.
Ta không hiểu những dòng chữ chạy ấy là gì.
Ta chỉ biết… những người được nhắc đến trong đó… đều là những con người sống sờ sờ ngoài đời.
Ngọc Phương thu lại những dòng chữ ấy.
Trước ánh mắt khiếp sợ của Anh Vương, nàng chậm rãi cúi người.
"Trẫm sẽ đăng cơ. Trở thành nữ hoàng của thiên hạ. Con của trẫm cũng sẽ mang họ của trẫm."
"Lúc trước chọn ngài làm phu quân… Chỉ vì ngài ngu, dễ khống chế. Chỉ vậy mà thôi."
Đôi mắt Anh Vương như muốn nứt toác, hai tay không ngừng quơ giữa không trung, cổ họng phát ra mấy tiếng "khặc... khặc..."
Cuối cùng… thân thể nặng nề ngã xuống giường, dần dần tắt thở.
Còn Ngọc Phương quay người khoác lên mình long bào rực rỡ, trở thành nữ hoàng đế.
Lại một cơn gió thổi qua, thân thể ta chập chờn phiêu đãng.
Cuối cùng… trở về hiện thực.
Đầu óc ta như có một nồi cháo đang sôi ùng ục, bọt khí liên tục nổi lên, bọt vỡ ra… đầu ta bắt đầu đau nhức.
Những hình ảnh trong giấc mộng ấy… ta không biết thật hay giả.
Ta chỉ còn nhớ… Ngọc Phương là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết tên là 《Thứ nữ vi hoàng》.
Còn ta… cùng Anh Vương và những người khác… chẳng qua chỉ là một đám vai phụ.
Cuối cùng… người thì c.h.ế.t, người thì điên.
Nhưng bây giờ… mọi thứ đều khác rồi.
Không còn đại nữ chủ, không còn sự lợi dụng, không còn từng bước mưu tính của Ngọc Phương.
Tất cả mọi người đều còn sống.
Ta ngồi trên giường, không ngừng suy nghĩ một vấn đề.
Rốt cuộc… là vì Ngọc Phương chọn Anh Vương nên y mới làm hoàng đế.
Hay vốn dĩ Anh Vương đã là người được trời định?
Kiếp này… Ngọc Phương chọn Thành Vương đúng như những dòng chữ kia nói.
Kết quả thì sao?
Cuối cùng… người làm hoàng đế vẫn là Anh Vương.
Ta lắc đầu cười khổ.
Rốt cuộc cũng không nghĩ sâu thêm nữa.
Là tiểu thuyết cũng được, là giấc mơ cũng được.
Suy cho cùng… hiện thực đã đ.á.n.h bại tất cả.
Chúng ta đều trở về điểm khởi đầu.
Còn vận mệnh tương lai… phải do chính mình quyết định.
Ta đang chuẩn bị xuống giường đi ăn chút gì đó.
Thì nghe Tiết Vũ hớt hải chạy vào, tay chân cuống quýt kéo ta đi thẳng vào cung.
"Mau đi! Muội muội nàng phát điên rồi!"
14
Trên đường vào cung, ta tiện tay giật lấy hai cái bánh nướng từ một người bán hàng rong, dặn hắn đến Vương phủ đòi tiền.
Vừa nhét bánh vào miệng vừa nghe Tiết Vũ kể lại.
Không biết Ngọc Phương lên cơn gì, sau khi chạy khỏi phủ Thành Vương lại chui qua mật đạo vào cung, cầm theo một con d.a.o gọt hoa quả, khăng khăng đòi đăng cơ làm hoàng đế.
Anh Thân Vương, cũng chính là hoàng thượng bây giờ, sợ nàng thần trí không tỉnh táo sẽ làm bị thương người khác, bèn sai thị vệ trói nàng lại rồi ném vào điện Quang Minh.
Phụ thân ta cũng đã chạy tới, kết quả bị Ngọc Phương c.ắ.n một phát vào chân, đau đến ngất xỉu.
Nàng gào khóc đòi gặp ta, không gặp được ta thì nhất quyết không chịu yên.
Tên hoàng đế này đầu óc đúng là khác người.
Y sai thái giám khiêng đến một thùng phân đêm còn chưa kịp đổ, dặn rằng chỉ cần Ngọc Phương dám mở miệng nói năng bậy bạ thì múc ngay một gáo đổ vào miệng nàng.
Dọa đến mức Ngọc Phương không dám lảm nhảm nữa, nhưng yêu cầu duy nhất của nàng vẫn là gặp ta.
Tiết Vũ giải thích:
"Hoàng thượng làm vậy cũng là vì tốt cho nhà nàng. Những lời nàng ta nói đủ khiến cả nhà nàng bị c.h.é.m đầu rồi! Đó đúng là đại nghịch bất đạo!"
Ta biết Ngọc Phương sẽ nói gì.
Trong lòng đã có tính toán.
Lúc đẩy cửa bước vào, ta cũng không hề quá hoảng hốt.
Ngọc Phương đầu tóc rối bù, trên mặt còn dính những thứ bẩn thỉu khó mà diễn tả.
Hoàng thượng bịt mũi ngồi một bên.
Thấy ta đến, y lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Cuối cùng nàng cũng tới rồi! Trẫm chịu hết nổi rồi, phải ra ngoài hít thở chút không khí!"
Nói xong phủi m.ô.n.g chạy mất.
Đám tiểu thái giám cũng bị hun đến mặt mày tái mét, ném luôn cái gáo rồi cũng chạy theo.
Tiết Vũ chỉ ló nửa cái đầu vào, vừa ngửi thấy mùi đã kêu lên:
"Trời đất mẹ ơi! Đây là cái mùi gì vậy!"
Rồi cũng chạy nốt.
Cuối cùng ta cũng sợ mình bị hun c.h.ế.t.
Đành gọi mấy cung nữ và thái giám đến, khiêng Ngọc Phương ra ngoài.
Hoàng thượng vẫn đang ngồi phơi nắng.
Thấy chúng ta đi ra, y chỉ vào một cung điện đang bỏ trống, bảo chúng ta vào đó.
Ngọc Phương bị ném xuống đất.
So với cảnh được sủng ái vô hạn ở kiếp trước… bộ dạng của nàng ở kiếp này quả thực vô cùng chật vật.
"Hừ, cuối cùng ngươi cũng tới."
Nàng nói, đôi mắt ấy lóe lên ánh nhìn hung dữ như sói.
Ta kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì?"
Ngọc Phương cười, nụ cười của nàng vô cùng sảng khoái.
"Ta biết ngươi không phải Vương Ngọc Nhụy. Ngươi là ai cũng được, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, đây là thế giới trong tiểu thuyết. Các ngươi đều là giả!"
Ta bình tĩnh, lạnh nhạt nhìn nàng.
"Ta biết."
Nàng đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
"Ngươi biết? Ngươi thật sự biết?"
"Rốt cuộc ngươi là ai? Chẳng lẽ... ngươi cũng giống ta, xuyên vào trong sách?"
Ta lắc đầu, bắt chéo hai chân, đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn.
"Ta không hiểu những lời ngươi nói. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết..."
"Ta từ đầu đến cuối đều là Vương Ngọc Nhụy. Chưa từng thay đổi."
"Không thể nào! Nếu ngươi thật sự là nàng ấy thì sao có thể phá được bố cục của ta?"
Ta liếc nàng một cái, khẽ cười.
"Không có gì là không thể."
"Bởi vì… chỉ có ngươi là người từ bên ngoài đến."
"Còn chúng ta… vốn dĩ đã luôn tồn tại."
"Ngọc Phương, hiện giờ ngươi thua rồi."
"Là vì số mệnh của chúng ta vốn nên như vậy, không ai bắt buộc phải hy sinh hay phải trả giá vì ngươi."
"Hà Văn Thiệu cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
"Chúng ta đều là những con người bằng xương bằng thịt."
"Cái gì mà tiểu thuyết hay giấc mộng..."
"Chỉ cần nó thật sự tồn tại… thì đó chính là hiện thực, chứ không phải ảo cảnh."
"Ngọc Phương, ngươi không thua bất kỳ ai, ngươi chỉ thua chính mình."
Trong khoảnh khắc ấy… cả đại điện yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hít thở của hai chúng ta.
Nàng bỗng cười lớn, tiếng cười vừa điên cuồng vừa tuyệt vọng.
Ánh nắng ngoài điện chiếu vào.
Gương mặt từng xinh đẹp, sạch sẽ của Ngọc Phương giờ đây chỉ còn từng mảng từng mảng nhơ bẩn.
"Ta sẽ không thua!"
"Ta là đại nữ chủ! Sao ta có thể thua ngươi được?"
"Ngươi chẳng hiểu gì cả! Ngươi chỉ là một nữ nhân thô tục, tầm thường..."
"Ta..."
Ta cắt ngang lời nàng.
"Ngọc Phương, ta học cưỡi ngựa, học đ.á.n.h trận..."
"Không phải để trở thành nữ nhân thô tục như lời ngươi nói."
"Ta không hiểu cái gì gọi là đại nữ chủ."
"Ta chỉ biết… nếu tất cả những gì ngươi muốn có đều phải đổi bằng sinh mạng của người khác… thì đó không phải là đại nữ chủ."
"Mưu tính, độc ác, mỗi một thủ đoạn đều ngập tràn m.á.u và cái c.h.ế.t."
"Cuộc sống như vậy… ngươi thật sự thích sao?"
Nàng sững người, không biết đã nhớ ra điều gì, sắc mặt nàng chợt trắng bệch, rồi xám xịt.
Cuối cùng, nàng nằm bệt xuống đất, giống như đã từ bỏ vùng vẫy.
"Ta không cam lòng." Nàng nói.
Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng.
"Không cam lòng cũng vô ích."
"Hiện giờ… kẻ còn đứng là ta."
Ra khỏi đại điện, ta ngoái đầu nhìn lại.
Phương Vu cung.
Phương Vu.
Phương Vô.
Tim ta bỗng giật thót.
Cái tên này… không biết là nét phác nhẹ của số mệnh, hay đang báo trước điều gì.
Ở một nơi không xa, Hà Văn Thiệu đứng lặng lẽ nhìn tất cả.
Trong ánh mắt hắn không còn buồn vui, như thể… đang làm lời từ biệt cuối cùng.
15
Ngọc Phương c.h.ế.t rồi, nàng c.h.ế.t rất bình thản.
Không ai biết nàng c.h.ế.t từ lúc nào.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Đến sáng hôm sau, khi ngục tốt mang cơm đến mới phát hiện t.h.i t.h.ể nàng đã lạnh cứng.
Khám nghiệm t.ử thi tìm thấy trong mũi, miệng và khí quản của nàng một ít d.ư.ợ.c vật.
Loại t.h.u.ố.c ấy có thể khiến người c.h.ế.t trông giống như c.h.ế.t vì lao lực quá độ.
Nghe lời khám nghiệm của ngỗ tác, ta bỗng nhớ ra.
Kiếp trước, Hà Văn Thiệu cũng c.h.ế.t vì kiệt sức.
Còn rốt cuộc có phải bị đầu độc hay không… thì không ai biết được.
Ngọc Phương c.h.ế.t rồi.
Bụi về với bụi, đất về với đất.
Không còn ai tất bật ngược xuôi vì nàng nữa, cũng chẳng còn ai vì nàng mà đi chịu c.h.ế.t.
Từ sau khi bị Ngọc Phương chui mật đạo vào cung dọa cho một phen, hoàng thượng liền cho lấp hết mọi ngóc ngách trong hoàng cung.
Bây giờ ngay cả một cái hang chuột cũng chẳng còn thấy.
Y miễn cưỡng mở kỳ tuyển tú.
Thế mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, còn hỏi ta có muốn vào cung bầu bạn với h không.
Ta chỉ cười khẩy, lười chẳng buồn để ý.
Ngày rời kinh, ta chẳng mang theo thứ gì.
Vị di nương mới sinh được một bé trai.
Đứa bé được giao cho mẫu thân ta nuôi.
Mẫu thân ta bận đến mức chẳng còn thời gian để ý đến ta nữa, ngày nào cũng vui vẻ tất bật.
Phụ thân ta bị Ngọc Phương c.ắ.n vào chân, đi đứng khập khiễng suốt mấy tháng mới khỏi, hễ nhắc đến là ông lại mắng Ngọc Phương là nghiệt nữ.
Còn Lệ di nương… sau khi biết Ngọc Phương c.h.ế.t, bà cũng uống t.h.u.ố.c tự vẫn.
Triệu chứng của bà ta giống hệt Ngọc Phương.
Có lẽ số t.h.u.ố.c ấy cũng do chính Lệ di nương kiếm được.
Chỉ tiếc bây giờ người đã c.h.ế.t rồi, muốn truy hỏi cũng không còn ai để hỏi.
Ngày ta lên đường, phía sau có một người bám theo.
Người ấy cưỡi ngựa, phe phẩy roi ngựa, lững thững đi phía sau ta, cười cợt hỏi:
"Đại cô nương, có muốn cược một ván không?"
"Cược cây roi ngựa trong tay ta đây."
Ta quay đầu lại, thấy là Tiết Vũ, lập tức bật cười.
"Huynh ngốc à?"
"Lần trước huynh đã thua ta rồi."
Khóe môi Tiết Vũ cong lên, gương mặt sạch sẽ, nguyên vẹn của kiếp này tràn đầy nụ cười thuần khiết nhất.
"Lần trước là lần trước. Lần này là lần này. Cược hay không?"
Ta hừ một tiếng, lớn giọng đáp:
"Cược thì cược!"
Nói xong liền thúc ngựa lao vọt lên phía trước.
Tiết Vũ thong thả bám theo sau ta, chậm rãi nói:
"Lần này đổi tiền cược đi."
"Nếu ta thua… cây roi ngựa thuộc về nàng."
"Còn nếu nàng thua… thì người thuộc về ta."
Một câu ấy khiến tim ta hẫng mất nửa nhịp.
Đến cả gương mặt vốn dày hơn cả tường thành cũng hiếm khi đỏ lên như vậy.
"Huynh... huynh nói bậy bạ gì thế?"
Tiết Vũ cười vang, vung roi quất lên mình ngựa.
Con ngựa đau, lập tức phi nước đại.
"Nếu nàng thua… thì người sẽ là của ta!"
Nói xong, chỉ để lại cho ta một bóng lưng mờ dần dưới ánh hoàng hôn.
Tim ta vừa đập nhanh vừa đỏ mặt.
Lần đầu tiên cưỡi ngựa mà lại thấy ngượng ngùng.
"Ta... ta mới không thua huynh đâu!"
Tiết Vũ ngoái đầu cười lớn.
"Vậy thì đến đuổi ta đi!"
"Nàng đuổi kịp ta… cây roi ngựa là của nàng, người cũng là của nàng."
Ta bị hắn ép đến dở khóc dở cười.
Đuổi cũng không được, không đuổi cũng chẳng xong.
Dưới ánh chiều rực rỡ, hai bóng người một trước một sau cưỡi trên lưng ngựa.
Móng ngựa tung lên từng cánh hoa rơi.
Hương thơm theo đó lan tỏa khắp nơi.
Nhìn bóng lưng phóng khoáng, tự do của Tiết Vũ.
Ta chợt nghĩ… những thứ kiếp trước ta không có được.
Có lẽ… kiếp này… ta đã thật sự có được rồi.
- Hoàn văn -
