Vương Nữ Hoà Thân - Chương 2
Cập nhật lúc: 29/07/2026 14:01
Hoàng đế Đại Lương, Tiêu Thanh Từ, đích thân tới.
Hắn tuổi không lớn lắm, mặc thường phục màu vàng sáng, theo sau là Thái hậu, Thượng thư Bộ Lễ Thương Hạo Khiêm, cùng một đám tông thân, cáo mệnh phu nhân đang chờ xem kịch vui.
Công chúa Chiêu Ninh vừa thấy hắn, nước mắt tuôn rơi càng nhanh.
“Hoàng huynh.”
Nàng ta thều thào như sắp ngất, “Muội không cố ý cản trở đội hòa thân, chỉ là tiếng chuông đó thật sự ch.ói tai, muội đau tim quá.”
Tiêu Thanh Từ cau mày nhìn ta.
Ánh mắt hắn không hề có chút áy náy nào, chỉ có sự soi mói đ.á.n.h giá.
Giống như đang xem xét một cống phẩm không được vừa mắt cho lắm.
“Vương nữ Mạc Bắc?”
Ta điềm nhiên đáp: “Yến Phiên Nguyệt.”
Hắn gật đầu, nhưng tuyệt nhiên không gọi ta là Vương nữ theo quốc lễ.
“Chiêu Ninh từ nhỏ thân thể yếu ớt, muội ấy không khỏe, trẫm không thể không quản.”
“Nếu chỉ là chiếc chuông bạc, ngươi tháo xuống là được, hai nước liên hôn, quý ở chỗ biết nhường nhịn nhau.”
Nhường nhịn.
Ta từ ngoài thành nhường đến tận cổng thành, đứng trong gió tuyết suốt ba canh giờ, để bọn họ không thèm kiểm tra quốc thư, để bọn họ coi khinh sứ đoàn.
Bây giờ lại còn bắt ta nhường luôn cả vương linh.
“Nếu hôm nay là Công chúa Đại Lương đến Mạc Bắc hòa thân, người Mạc Bắc chê phượng quan của nàng ch.ói mắt, bắt nàng tháo mũ, quỳ gối tiến vào thành, Bệ hạ cũng cảm thấy ‘quý ở chỗ biết nhường nhịn nhau’ sao?”
Sắc mặt Tiêu Thanh Từ khẽ trầm xuống.
Thái hậu lạnh lùng quát: “Man nữ to gan! Ngươi đã đến hòa thân, tương lai chính là con dâu Đại Lương, sao dám lấy bản thân ra so sánh với Chiêu Ninh?”
Công chúa Chiêu Ninh tựa vào bên người Tiêu Thanh Từ, khẽ kéo ống tay áo hắn.
“Hoàng huynh đừng giận, ả ta lớn lên ở biên ải, không hiểu tôn ti cũng là lẽ thường.”
“Chỉ là thân thể muội thực sự chịu không nổi, nếu ả chịu tháo chuông, muội nguyện ý đem lò sưởi ngọc bích của mình tặng cho ả, coi như là bồi lễ.”
Lời nói mới dịu dàng làm sao, đám người Đại Lương lập tức lộ ra vẻ mặt cảm động.
Làm như thể nàng ta đã phải chịu bao nhiêu uất ức, mà vẫn nguyện ý rủ lòng thương xót cho một man nữ như ta vậy.
Ta nhìn cái lò sưởi ngọc bích trong tay nàng ta, trên lò có chạm khắc hoa hải đường.
Rất tinh xảo, và cũng rất dễ vỡ.
“Công chúa Chiêu Ninh.” Ta nói, “Ngươi nghĩ một cái lò sưởi, có thể đổi lấy vương linh của Mạc Bắc?”
Khóe mắt nàng ta đỏ hoe: “Ta chỉ có lòng tốt.”
Ta gật đầu: “Vậy ta cũng có lòng tốt nhắc nhở ngươi một câu, vương linh của nữ t.ử Mạc Bắc, chỉ có ba trường hợp mới được tháo xuống.”
Chiêu Ninh sửng sốt.
Ta nói tiếp: “C.h.ế.t đi nằm vào quan tài, trước khi lên ngôi Hãn, hoặc là… tuyên chiến với kẻ thù.”
Tiếng gió rít qua cổng thành, thổi tung y phục của đám đông.
Sắc mặt Tiêu Thanh Từ cuối cùng cũng biến đổi.
Nhưng Thương Hạo Khiêm bỗng nhiên bước lên một bước, chắp tay nói:
“Bệ hạ, nữ t.ử này đang ăn nói ngông cuồng để hù dọa.”
“Mạc Bắc đã phái ả đi hòa thân, tức là đang cầu cạnh triều ta.”
“Nếu hôm nay vì một quả chuông mà lùi bước, sau này sứ đoàn Mạc Bắc vào kinh, chẳng phải ai nấy cũng sẽ đeo đao phóng ngựa sao?”
Nói xong, hắn lại quay sang ta, giọng điệu lạnh lẽo âm u: “Yến cô nương, Phụ hãn của cô nương đưa cô nương tới đây, không phải để bày trò thể diện của vương đình.”
“Minh ước hai nước đã định, cô nương tiến cung làm phi, Mạc Bắc nhận được tuế cống thông thương, hai bên đều có lợi.”
“Đừng vì một phút bốc đồng, mà làm đứt đường sống của tộc nhân cô nương.”
Ta đột nhiên bật cười.
“Thương Thượng thư đã đọc minh ước chưa?”
Thương Hạo Khiêm không đổi sắc: “Tất nhiên.”
“Bản nào?”
Hắn khựng lại.
Ta nhìn thẳng vào hắn: “Quốc thư ta mang đến, các ngươi không kiểm.”
“Bản sao nằm trong tay Bộ Lễ Đại Lương, ta vẫn chưa được thấy.”
“Thương Thượng thư làm sao biết, minh ước viết rằng ta sẽ tiến cung làm phi?”
Trên khuôn mặt Thương Hạo Khiêm cuối cùng cũng xẹt qua một tia hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh, hắn ép nó xuống.
“Nội dung quốc thư, sao có thể để ngươi làm trò nghi ngờ trước đám đông?”
Ta chưa kịp mở miệng, công chúa Chiêu Ninh bỗng thở dốc một tiếng, cả người ngã ập vào lòng Tiêu Thanh Từ.
“Hoàng huynh, muội khó chịu quá.”
Tiêu Thanh Từ lập tức đỡ lấy nàng ta.
Thái hậu nổi trận lôi đình: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tháo chuông! Nếu Chiêu Ninh có mệnh hệ nào, ai gia bắt cả sứ đoàn Mạc Bắc bồi tội!”
Lời này vừa thốt ra, Hoắc Tư Nhai không chần chừ nữa.
Hắn đích thân xông lên, mũi đao dí sát vào vai Mộ Dung Ly, ra lệnh cho binh lính giữ c.h.ặ.t tỳ nữ của ta.
Hai cung ma ma khom người, chực tóm lấy mắt cá chân ta.
Ta không né tránh.
Chỉ nhìn Tiêu Thanh Từ.
“Bệ hạ cũng muốn làm vậy sao?”
Tiêu Thanh Từ im lặng một khắc.
Rồi hắn nói: “Tháo.”
Một chữ rất nhẹ.
Nhưng đủ để ba mươi vạn thiết kỵ ngoài thành nghe thấy.
Khi tay của cung ma ma chạm vào chuông bạc, hốc mắt Mộ Dung Ly nháy mắt đỏ ngầu.
Bị đao của Hoắc Tư Nhai kề sát, hắn vẫn cố xông về phía trước.
“Thiếu quân!”
Ta đưa tay lên, ngăn hắn lại.
Đây là kinh thành Đại Lương.
Nếu ta ra tay trước, bọn họ sẽ có cớ nói Mạc Bắc hống hách, hòa thân không có thành ý.
Ta muốn bọn chúng tự tay dâng con d.a.o vào tay ta.
Cung ma ma bóp c.h.ặ.t sợi xích bạc, cười khẩy: “Vương linh cái gì, chẳng qua chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền đeo ở chân.”
“Đến Đại Lương rồi, Công chúa nói không thích, ngươi phải tháo.”
