Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 28.2: Theo Hiền Phi Đi Chùa

Cập nhật lúc: 24/12/2025 16:11

"Thật lòng thì sao, giả ý thì thế nào, bây giờ ta mới là Thần Vương phi."

Ninh Nhàn Uyển nắm chặt khăn trong tay, ánh mắt hận đến nghiến răng, chỉ muốn bóp c.h.ế.t Phật Tịch.

Phật Tịch liếc mắt nhìn nàng ta, đỡ trang sức trên đầu, thái độ ngạo mạn.

"Người ta nói dưa hái xanh không ngọt, nhưng ta không quan tâm nó có ngọt hay không. Ta chỉ muốn hái nó, hái nó thì ta đã vui rồi, sau đó chiếm nó làm của riêng. Cho dù nó bị hỏng, ta cũng không muốn chia sẻ với người khác."

Nàng nghiêng đầu nhìn Ninh Nhàn Uyển: "Vì đó là dưa của ta, chỉ có ta chán ghét rồi vứt bỏ. Nếu không, người khác đừng hòng có được."

Sau khi nói những lời này, trong lòng Phật Tịch chấn động.

Trời ơi, sao nàng lại nói những lời này, giống như gà mái giữ gà con vậy.

Ninh Nhàn Uyển cố gắng nở nụ cười khó chịu, nàng ta biết ý của Phật Tịch.

Đáng ghét, dám cảnh cáo mình.

"Vương phi, người đi chậm chút." Tòng Tâm giúp Phật Tịch chỉnh lại váy áo.

Phật Tịch nâng bước lên xe ngựa, khẽ nói: "Có lẽ Ninh tiểu thư không quen ngồi xe ngựa của Thần Vương phủ." 

Sắc mặt của Ninh Nhàn Uyển rất khó coi: "Tỷ tỷ, muội..."

Tòng Tâm vội đi qua, chỉ vào xe ngựa ở phía sau nói với Ninh Nhàn Uyển: "Ninh tiểu thư, người ngồi xe ngựa này đi."

Ánh mắt Ninh Nhàn Uyển lóe lên vẻ âm trầm, giận dữ đi ra phía sau ngồi trong xe ngựa, tức giận đến mức cả người run lên.

Tiện nhân này, dám đối xử với mình như thế. Nhất định nàng phải khiến nàng ta trả giá đắt, để nàng ta sống không bằng c.h.ế.t.

Một đám nha hoàn ma ma ngồi xe ngựa đi ra ngoài cửa thành.

Cả đêm Phật Tịch không ngủ đủ, giờ phút này xung quanh yên tĩnh, nàng vén rèm cửa sổ lên.

Tòng Tâm ngẩng đầu: "Vương phi sao thế?"

Phật Tịch giơ tay lên miệng, khẽ nói: "Ta ngủ một lát, ngươi trông giúp ta."

Tòng Tâm gật đầu...

Phật Tịch ngủ một giấc đến cổng chùa.

"Vương phi, vương phi..." Tòng Tâm vỗ nhẹ Phật Tịch.

Phật Tịch từ từ mở mắt, còn buồn ngủ: "Đến rồi sao?"

"Đã đến rồi." Tòng Tâm đỡ Phật Tịch ngồi dậy, giúp nàng sửa lại tóc và váy áo rối tung.

Phật Tịch xuống xe, chớp mắt nhìn về phía chùa. Nàng cảm thấy bầu không khí ở nơi này rất tốt, hít sâu một hơi cảm thấy tràn đầy tinh lực.

"Thần Vương phi..."

*

Một đám thiên kim tiểu thư hành lễ với Phật Tịch, Phật Tịch gật đầu đáp lời từng người.

"Hiền phi nương nương đến." Thái giám cất cao giọng quát.

Phật Tịch nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy nữ nhân ung dung cao quý xuống xe ngựa, dáng vẻ đoan trang ưu nhã nhìn cửa chùa.

"Thỉnh an Hiền phi nương nương, chúc Hiền phi thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

Hiền Phi: "Không cần đa lễ."

"Tạ nương nương."

Hiền phi nhìn về phía Phật Tịch, ánh mắt hiền lành: "Thần Vương phi..."

Phật Tịch bước nhanh qua: "Hiền phi nương nương."

Hiền phi gật đầu: "Phiền con có lòng, phải dậy sớm theo ta đến dâng hương."

Phật Tịch cười nói: "Nên thế..."

Hiền phi đi về phía chùa, Phật Tịch theo sát phía sau.

Ninh Nhàn Uyển đi theo phía sau, ánh mắt ác độc nhìn bóng dáng kia.

Hiền phi đi vào chùa, sau khi thắp hương xong, quỳ trên mặt đất chắp tay trước n.g.ự.c cầu nguyện.

Phật Tịch đứng ở một bên, trên mặt hiện vẻ nhàm chán, thật sự không biết Bắc Minh Thần bảo nàng đến đây làm gì?

Hiền Phi ngồi dậy, nhìn về phía nữ quyến ở phía sau.

"Các ngươi đi chỗ khác đi, ta có vài chuyện cần nói với phương trượng."

"Vâng." Chúng nữ quyến đáp lời rời đi.

Sau khi ra khỏi chính sảnh, các nữ quyến tản ra xung quanh. Phật Tịch đi dạo trong chùa, cảm thấy vô cùng nhàm chán.

Nàng nhìn thấy bên cạnh có chỗ xem bói, ánh mắt tỏa sáng chạy đến. Nàng nhìn quanh không có ai cả, đưa tay cầm bình trúc lắc nhẹ.

"Xoạt" Một thẻ trúc rơi xuống.

Phật Tịch đặt bình trúc trong tay xuống, nhặt lên thẻ rơi xuống lật qua xem, chữ Hung màu đỏ chói mắt in trên đó.

Phật Tịch mở to mắt, hít sâu một hơi, tim đập thật mạnh.

Không được, làm lại.

Nàng mau chóng cầm thẻ kia bỏ vào bình trúc, cầm bình lắc khẽ.

"Xoạt" Lại một thẻ rơi xuống.

Nàng xoay người nhặt lên, Cát.

Phật Tịch không hài lòng lắc đầu, cho thẻ vào bình lắc tiếp.

"Xoạt."

Nàng nhặt lên xem, chỉ thấy trên thẻ in chữ "Đại cát"...

Phật Tịch hài lòng gật đầu, nắm chặt thẻ kia, vận mệnh của mình phải do mình nắm giữ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 56: Chương 28.2: Theo Hiền Phi Đi Chùa | MonkeyD