Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - 2
Cập nhật lúc: 11/07/2026 05:01
Đêm nay ta uất ức bỏ phủ đi bụi, ngày mai vương phủ sẽ biết thế nào là cảnh nghèo rớt mồng tơi.
Ta lẻn ra cửa sau, dùng khinh công mèo ba chân nhảy phắt qua bờ tường.
Bên ngoài, chiếc kiệu nhỏ của tổng bộ tình báo đã đợi sẵn từ lâu.
Ta chui vào kiệu, lấy thỏi vàng ra c.ắ.n một cái cho bớt tức, rồi lạnh giọng ra lệnh:
"Đi! Hướng thẳng về biên giới, quay về địa bàn của chúng ta!"
Kinh thành này cứ để cho hắn và ả trà xanh kia tự diễn kịch với nhau đi.
Ta về vùng biên làm bà trùm tình báo, gặm đùi dê nướng, ung dung xem ca ca ngốc bị truy sát không phải sướng hơn sao?
Hơn nửa năm sau.
Khi ta đang vắt chân chữ ngũ ở t.ửu lầu biên thùy, rung đùi đếm tiền, thì cửa phòng bỗng bị một lực đạo cực mạnh tông vỡ.
Một bóng người mình đầy m áu ngã nhào vào lòng ta.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc quen thuộc xộc lên mũi.
Ta cúi đầu nhìn, da đầu lập tức tê dại.
Ủa? Ca ca nuôi đoạn tụ của ta sao lại t.h.ả.m hại thế này?
04.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Ta nhìn nam nhân đang gục trong lòng mình, hô hấp gần như ngừng trệ.
Gương mặt tuấn tú vốn luôn lạnh lùng như băng tuyết của Cố Hoài Cẩn, lúc này trắng bệch không một giọt m.á.u.
Vết thương trên n.g.ự.c sâu hoắm, m.á.u tươi vẫn không ngừng rỉ ra, nhuộm đỏ cả y phục dạ hành.
Hắn khẽ nhíu mày, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy chéo áo ta, lẩm bẩm trong cơn mê sảng:
"A Dao... chạy mau..."
Đến nông nỗi này rồi mà còn bảo ta chạy?
Ta nghiến răng, một trận xót xa không tên bỗng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.
"Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đem hòm t.h.u.ố.c đến đây!"
Ta gầm lên một tiếng, đám thủ hạ vốn đang giả danh sơn tặc lóng ngóng ngoài cửa lập tức cuống cuồng hành động.
Đứa bưng nước nóng, đứa cầm thảo d.ư.ợ.c, cả căn phòng phút chốc hỗn loạn.
Ta tự tay xé mở y phục của hắn, vừa bôi t.h.u.ố.c vừa run rẩy băng bó.
"Báo!"
Phó tướng của mạng lưới gián điệp, hiện tại đang đóng vai nhị đương gia của trại cướp, mặt biến sắc lao vào:
"Đại ca, phát hiện dấu vết của một đội cấm quân tinh nhuệ đang đuổi theo vệt m.á.u đến đây."
"Khoảng nửa khắc nữa sẽ bao vây t.ửu lầu."
Ta lau vết m.á.u trên mặt Cố Hoài Cẩn, ánh mắt chợt lạnh xuống.
Dám đuổi sát sạt đến tận địa bàn của ta sao?
"Truyền lệnh xuống, dọn sạch vệt m.á.u bên ngoài t.ửu lầu trong vòng ba mươi tiếng đếm."
"Bố trí mai phục ở hai bên rừng trúc, chuẩn bị sẵn tiễn độc."
"Hôm nay, một con ruồi bay tới cũng phải bỏ mạng tại đây cho ta."
Nhị đương gia nhận lệnh, dứt khoát quay người đi bố trí.
Ta quay lại nhìn ca ca nuôi vẫn đang hôn mê bất tỉnh trên giường, khẽ hừ một tiếng.
"Ca ca ngốc, bình thường ở kinh thành bản lĩnh lắm mà?"
"Sao bây giờ lại biến thành cái dạng t.h.ả.m hại này, còn phải lết xác đến đây để muội muội nuôi cứu mạng?"
Ta đắp chăn cho hắn, trong lòng vừa lo lắng, lại vừa có chút đắc ý ngầm của kẻ làm chủ cuộc chơi.
Vở kịch này, xem ra giang sơn đã đổi chủ thật rồi.
05.
Canh ba.
Cố Hoài Cẩn cuối cùng cũng tỉnh.
Hắn vừa mở mắt, sát khí lạnh lẽo quen thuộc đã tràn ngập khắp phòng.
Nhưng khi nhìn thấy ta đang ngồi bên giường, tay cầm thìa t.h.u.ố.c gật gù buồn ngủ, ánh mắt hắn bỗng mềm nhũn đi.
"A Dao..."
Hắn khàn giọng gọi, định ngồi dậy nhưng vết thương ở n.g.ự.c kéo rách khiến hắn khẽ hừ một tiếng.
Ta giật mình tỉnh giấc, lập tức trừng mắt, ấn bả vai hắn găm trở lại giường:
"Nằm im! Muốn c.h.ế.t thì cút ra ngoài, đừng làm bẩn giường của ta."
Cố Hoài Cẩn không tức giận.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, rồi lại nhìn quanh căn phòng xa hoa đầy những món đồ tình báo quý giá.
Hắn cười khổ, giọng khàn đặc:
"Nàng quả nhiên không chịu chịu thiệt. Tưởng nàng lưu lạc đáng thương, ai ngờ nàng lại chạy ra đây làm trùm."
Ta hếch cằm, cười lạnh một tiếng:
"Chứ sao? Không lẽ ngồi yên ở vương phủ đợi Vương gia ngài ném tờ thông cáo đuổi cổ?"
Cố Hoài Cẩn bỗng nhiên im lặng.
Hắn thình lình vươn cánh tay còn lại, dứt khoát kéo mạnh một cái.
Ta mất thăng bằng, cả người ngã nhào lên l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, bị hắn gắt gao đè bẹp vào góc tường bên giường.
Hơi thở nóng hổi cùng với mùi d.ư.ợ.c liệu xộc thẳng vào mặt ta.
Hắn nhìn sâu vào mắt ta, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt:
"Nếu ta không dùng cách đó đuổi nàng đi, làm sao có thể danh chính ngôn thuận tước binh quyền, dụ phủ Thái t.ử ra tay?"
"Nếu ta không công bố chúng ta không phải huynh muội ruột thịt..."
Hắn dừng lại một chút, ghé sát vào tai ta, nghiến răng khàn giọng:
"...Thì ta làm sao có thể lấy danh nghĩa một nam t.ử để cưới nàng?"
Đầu óc ta "oanh" một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Cái gì cơ?
Cưới... cưới ta?
Ta lắp bắp, mặt đỏ tía tai: "Huynh... huynh đừng tưởng ta vô tri. Thiên hạ đều đồn huynh đoạn tụ cơ mà?"
Cố Hoài Cẩn tức đến bật cười, vết thương trên n.g.ự.c lại rỉ m.á.u.
Hắn nghiến răng nặn từng chữ:
"Thẩm Dao, nàng có lương tâm không hả? Ta đoạn tụ hay không, nàng muốn tự mình kiểm tra thử không?"
Ta còn chưa kịp tiêu hóa hết cú lật kèo động trời này, thì cửa phòng bỗng bị gõ dồn dập.
"Đại ca! Không xong rồi, cấm quân của Thái t.ử đã bao vây t.ửu lầu!"
Nghe tiếng cấm quân bao vây, Cố Hoài Cẩn lập tức biến sắc.
Hắn chịu đựng cơn đau kịch liệt, một tay đẩy ta ra sau lưng, tay kia rút thanh đoản kiếm giấu dưới gối.
"A Dao, cấm quân kinh thành rất tinh nhuệ."
"Lát nữa ta sẽ ra ngoài thu hút hỏa lực, nàng nhân cơ hội men theo mật đạo trốn đi."
