Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - 5
Cập nhật lúc: 11/07/2026 05:01
Đến đêm, trên chiếc xe ngựa lăn bánh về kinh, ta dứt khoát giật lấy bình rượu trên tay Cố Hoài Cẩn.
"Huynh khai thật đi, rốt cuộc năm đó tại sao lại tự bôi đen mình, để thiên hạ đồn huynh đoạn tụ?"
"Đến mức vị tiểu Vương gia kia đến cầu hôn ta, huynh cũng vác kiếm đ.ấ.m người ta ra bã?"
Cố Hoài Cẩn nhìn bàn tay trống trơn, rồi nhìn biểu cảm hóng hớt của ta, bỗng khẽ thở dài.
Hắn dựa lưng vào thành xe, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, trong ký ức bỗng hiện lên chút tia lạnh lẽo.
"A Dao, năm nàng mười sáu tuổi, Thái t.ử đã bắt đầu đề phòng binh quyền của ta."
"Gã liên tục ban thưởng mỹ nhân, cài cắm gián điệp vào vương phủ để tìm nhược điểm của ta."
Hắn quay đầu lại nhìn ta, giọng bỗng thấp xuống, nghiêm túc đến lạ kỳ:
"Lúc đó, phủ Thái t.ử còn định dùng hôn nhân để khống chế nàng, ép nàng gả cho người của gã."
"Vị tiểu Vương gia đến cầu hôn nàng năm đó, thực chất chính là quân cờ của Thái t.ử phái đến."
Ta nghe đến đây, trong lòng bỗng chốc rùng mình.
Hóa ra màn đ.ấ.m người chấn động kinh thành năm ấy, không phải vì ghen tuông vô tri, mà là một đòn dằn mặt chính trị.
Cố Hoài Cẩn dứt khoát nhích lại gần ta, khẽ gõ nhẹ vào trán ta một cái:
"Nếu ta không diễn vai một kẻ đoạn tụ, tuyệt đối không gần nữ sắc, gã làm sao buông lỏng cảnh giác?"
"Nếu ta không đ.ấ.m gã tiểu Vương gia kia thừa sống thiếu c.h.ế.t, làm sao c.h.ặ.t đứt được nanh vuốt của Thái t.ử nhắm vào nàng?"
Hắn ghé sát vào tai ta, hơi thở nóng hổi vây lấy, giọng cười trầm khàn khét tiếng lưu manh:
"Thiên hạ đồn ta đoạn tụ, ta liền dứt khoát thừa nhận."
"Vì chỉ có như vậy, ta mới có cớ danh chính ngôn thuận giữ nàng lại bên mình, không cho bất kỳ gã đàn ông nào dòm ngó."
"Thẩm Dao, nàng nói xem, ta vì bảo vệ trong sạch cho nàng mà hy sinh cả danh tiếng, nàng định đền đáp thế nào đây?"
Ta đờ người ra, mặt lập tức đỏ bừng lên như tôm luộc.
Hóa ra, cái danh "đoạn tụ" bấy lâu nay, lại là cái khiên gian xảo nhất mà hắn dựng lên để bảo hộ ta an toàn lớn lên.
Ta thẹn quá hóa giận, ném thẳng cái gối ôm vào mặt hắn:
"Đền cái đầu huynh ấy! Đồ cáo già!"
Cố Hoài Cẩn ôm lấy gối, tiếng cười trầm thấp, sủng nịnh vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp của cỗ xe ngựa.
Ta ôm cái gối trong lòng, vẫn chưa chịu phục, liền hếch cằm chất vấn tiếp:
"Được, cứ cho là chuyện đoạn tụ để lừa Thái t.ử đi."
"Thế còn chuyện thân phận của ta? Ba năm qua huynh có thừa thời gian để công bố ta là nghĩa muội, sao cứ im như thóc?"
Cố Hoài Cẩn nhìn điệu bộ xù lông của ta, ánh mắt càng thêm sủng nịnh, dứt khoát vươn tay giật lại cái gối, ép ta phải nhìn thẳng vào hắn.
Hắn nghiêng đầu, cười một cách vô cùng đương nhiên:
"Công bố nàng là nghĩa muội để làm gì?"
"Để thiên hạ chúc mừng ta có em gái, rồi ngày ngày một đám công t.ử ca xếp hàng dài trước phủ Nhiếp chính vương đòi cưới nàng à?"
Ta ngẩn người, chưa kịp phản ứng thì hắn đã dứt khoát rướn người tới, giữ c.h.ặ.t lấy hai vai ta.
Ánh mắt hắn thâm trầm, nhìn chằm chằm vào mắt ta đầy bá đạo:
"Thẩm Dao, ta không công bố thân phận của nàng, là để quang minh chính đại giữ nàng trong tầm mắt của mình."
"Nàng ở trong phủ của ta, ăn cơm của ta, tiêu tiền của ta, thì vĩnh viễn là người của ta."
"Ta phải danh chính ngôn thuận bảo vệ nàng, không để cho bất kỳ tên khốn nào có cơ hội cuỗm nàng đi mất."
Hắn dừng một chút, ghé sát tai ta nghiến răng:
"Cái danh nghĩa huynh muội c.h.ế.t tiệt đó, ta thèm vào. Ta giữ nàng lại, là để sau này cưới nàng làm Vương phi."
Hơi thở nóng hổi của hắn rải trên cổ khiến toàn thân ta như có dòng điện chạy qua, tê dại.
Hóa ra, từ ba năm trước gã này đã đào sẵn một cái hố sâu hoắm, chỉ chờ ta tự nhảy vào.
Ta thẹn quá hóa giận, mặt đỏ đến tận mang tai, vung tay đ.ấ.m một cú vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn:
"Đồ cáo già vô liêm sỉ! Buông ta ra!"
Cố Hoài Cẩn chịu một đ.ấ.m nhưng không hề buông, ngược lại còn thấp giọng cười lớn, tiếng cười tràn ngập sự đắc ý của kẻ đã hoán đổi được con mồi vào bẫy.
11.
Đêm hai ngày sau, cỗ xe ngựa áp sát ngoại ô kinh thành.
Bầu không khí xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng bánh xe nghiền lên lá khô sàn sạt.
Ta vén rèm nhìn ra ngoài, trạm gác cổng thành đã đổi sang người của phủ Thái t.ử từ bao giờ.
Kiểm tra nghiêm ngặt, rà soát từng chiếc xe củi qua đường.
Cố Hoài Cẩn ngồi phía sau, khẽ siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, trong mắt lóe lên tia lạnh:
"A Dao, lát nữa để ta xử lý đám lính gác."
Ta quay lại, lườm hắn một cái cháy mặt:
"Huynh động thủ lúc này là muốn lạy ông tôi ở bụi này sao?"
Nói rồi, ta thò đầu ra ngoài, gõ gõ ba tiếng ngắn hai tiếng dài vào mạn thuyền xe ngựa.
Từ trong bóng tối của bụi rậm ven đường, một tên lính lật đật chạy ra, cúi đầu nhận lệnh.
Gã lính gác cổng thành vừa nhìn thấy chiếc xe ngựa của ta, liền lập tức ra hiệu cho đồng bọn mở toang cửa.
Xe ngựa nghênh ngang đi vào, không một ai dám ho một tiếng.
Cố Hoài Cẩn chứng kiến từ đầu đến cuối, thanh kiếm trong tay lại một lần nữa cứng đờ.
Hắn dở khóc dở cười nhìn ta, giọng điệu bất lực vô cùng:
"Đến cả lính gác cổng thành cũng là người của nàng?"
Ta nhún vai, thản nhiên dựa vào thành xe, khoanh tay trước n.g.ự.c:
"Gã đội trưởng gác cổng thích đ.á.n.h bạc, ta chỉ bốc đại một ván bài, gã liền nợ ta cả mạng sống."
Cố Hoài Cẩn lắc đầu cười khổ, bỗng nhiên vươn tay ôm trọn lấy eo ta, kéo mạnh một cái vào lòng hắn.
Lồng n.g.ự.c ấm áp quen thuộc vây lấy ta, hắn tựa cằm lên vai ta, thở dài một tiếng đầy thỏa mãn:
"A Dao, ta phát hiện cưới nàng về, ta liền có cả thiên hạ."
