Vương Phi Tuyệt Tự, Không Tranh Không Giành - Chương 4

Cập nhật lúc: 21/07/2026 12:01

Ta lập tức quỳ xuống:

“Hoàng hậu nương nương, thần nữ cùng Cảnh Vương vẫn chưa hoàn tất hôn lễ, chưa chính thức trở thành phu thê.”

“Cảnh Vương và Thẩm tiểu thư lưỡng tình tương duyệt, lại vì tình mà sinh ra biến cố, sự việc hôm nay đã thành cục diện như vậy, nàng ấy lại đang mang hoàng tự, thần nữ không muốn kẹt giữa Cảnh Vương và Thẩm tiểu thư.”

“Hơn nữa, cốt nhục trong bụng nàng ấy là huyết mạch duy nhất của Cảnh Vương điện hạ, vốn dĩ nên sinh ra đã là đích t.ử. Hoàng hậu nương nương nên thành toàn cho họ, để Thẩm tiểu thư làm Cảnh Vương phi.”

“Thần nữ tự nguyện hủy bỏ hôn ước, từ nay về sau cùng Cảnh Vương nam hôn nữ gả, không còn liên quan.”

Song thân và huynh trưởng cũng đồng loạt quỳ xuống:

“Thỉnh Hoàng hậu nương nương ân chuẩn, hủy bỏ hôn ước.”

Phó Thừa An hoàn toàn không ngờ, ta lại lựa chọn hủy bỏ hôn ước.

Hắn ngơ ngác nhìn ta:

“Sơ Dao, vì sao nàng muốn hủy bỏ hôn ước? Chẳng lẽ chỉ vì ta không thể có con nên nàng mới muốn rời khỏi vương phủ sao?”

Ta thản nhiên lắc đầu:

“Điện hạ, khi nãy ngỡ người uống phải t.h.u.ố.c là ta, ngài hết mực thiên vị Thẩm cô nương, coi ta – chính phi được cưới hỏi đàng hoàng – chẳng ra gì.”

“Nay nàng ta lại m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục duy nhất của ngài, ta hủy hôn chẳng phải càng hợp ý điện hạ sao?”

Phó Thừa An lắc đầu:

“Không, ta không đồng ý! Nàng và ta đã bái đường thành thân, nàng chính là Cảnh Vương phi của ta. Ta sẽ không để nàng rời đi.”

Phụ thân ta lúc này đứng dậy, nghiêm mặt nhìn hắn:

“Cảnh Vương điện hạ, ta đem ái nữ gả cho người, vậy mà người chưa thành thân đã có cốt nhục với nữ nhân khác. Chính thất còn chưa lập, thứ t.ử đã có trước. Vậy thể diện của phủ Trấn Quốc Công ta, người định đặt ở đâu?”

Ta cũng cười lạnh nhìn hắn:

“Điện hạ, nếu muốn ta làm chính phi, ta tuyệt đối không thể chấp nhận sự sỉ nhục thế này. Trừ phi Thẩm Uyển Uyển bỏ đi t.h.a.i nhi trong bụng, ta mới có thể cho phép nàng vào phủ làm thiếp.”

“Nếu không, ta tuyệt đối không thể nhìn một đứa thứ t.ử chào đời, càng không thể nhìn vương phủ này chỉ có con của nàng ta.”

“Nàng ta nếu mất đi hài t.ử, ta sẽ đồng ý làm Cảnh Vương phi. Điện hạ, ngài bằng lòng chăng?”

Phó Thừa An như bị sét đ.á.n.h, lui từng bước:

“Không… không được… đó là cốt nhục duy nhất của ta… nàng sao dám!”

Ta cười lạnh trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn:

“Ta có gì mà không dám? Ngài muốn giữ lấy con nối dõi, ta phải giữ lấy thể diện của phủ Trấn Quốc Công. Mà tất cả mọi chuyện hôm nay, chẳng phải là vì ngài dung túng mà nên sao?”

Cuối cùng, Phó Thừa An cúi đầu, ngã ngồi xuống đất.

Phủ Trấn Quốc Công, không phải là dòng dõi tầm thường.

Phụ huynh ta nắm giữ đại quân mấy chục vạn, ngay cả Hoàng hậu cũng không dám dễ dàng đắc tội.

Nhìn dáng vẻ mất hồn của Phó Thừa An, Hoàng hậu nương nương giận không thể rèn sắt thành thép, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn vài lần, rồi tuyên bố, trước mặt mọi người, hủy bỏ hôn ước giữa ta và hắn.

Phủ Trấn Quốc Công hủy hôn với Cảnh Vương, còn việc Cảnh Vương bị nữ nhi của v.ú nuôi hạ d.ư.ợ.c khiến tuyệt tự, lập tức truyền khắp kinh thành, xôn xao bàn tán.

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, vô cùng thất vọng vì Cảnh Vương dung túng Thẩm Uyển Uyển gây nên đại họa, đích thân khiển trách hắn một trận.

Hoàng hậu cũng đập bàn quở mắng hắn:

“Ngươi có biết bổn cung vì ngươi mà tính toán hôn sự với phủ Trấn Quốc Công đã tốn bao nhiêu tâm huyết? Vậy mà ngươi lại để một nữ nhi v.ú nuôi phá hỏng đến mức này.”

“Ta đã sai người đưa v.ú nuôi ngươi đến trại nông Hoàng gia, đợi Thẩm Uyển Uyển sinh hạ cốt nhục, bổn cung tự có an bài.”

“Hiện giờ, ngươi tốt nhất nghĩ cách khiến Vân Sơ Dao tha thứ. Trấn Quốc Công phủ đích nữ, nếu ngươi cưới không được, thì người khác cũng đừng hòng lấy.”

“Nếu mấy vị hoàng t.ử khác cưới được Vân Sơ Dao, mà ngươi lại tuyệt hậu, đứa trẻ trong bụng Thẩm Uyển Uyển lại chưa chắc là nam hay nữ, đến lúc đó, ngươi còn muốn tranh vị trí Thái t.ử, chẳng phải là nằm mộng giữa ban ngày sao?”

Quyền binh trong tay phủ Trấn Quốc Công, là thứ mà bất kỳ hoàng t.ử nào cũng thèm muốn.

Có được hậu thuẫn từ phủ Trấn Quốc Công, chính là chiếm được thế lực mạnh mẽ nhất trong triều đình.

Phó Thừa An quay về vương phủ, Thẩm Uyển Uyển lập tức lao tới:

“Điện hạ, có phải là do thiếp mà khiến người bị Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương trách mắng không? Nếu muốn trách, hãy trách Uyển Uyển đi.”

“Uyển Uyển thật sự tội đáng muôn c.h.ế.t… chỉ là… khi đó thiếp ghen… thiếp sợ người thích tiểu thư Vân gia, rồi sẽ quên thiếp mất… nên mới làm chuyện dại dột…”

“Thiếp không ngờ Vân Sơ Dao lại độc ác đến thế… nàng ta dám tráo chén rượu cho người uống!”

“Nàng ta nhất định là đã biết, nên mới tráo chén… nếu không, sao có thể trùng hợp như vậy?”

“Uyển Uyển yêu điện hạ như vậy… sao có thể nỡ lòng hại người chứ?”

Trong đáy mắt Phó Thừa An thoáng qua một tia âm độc.

Phải rồi, nếu không phải khi uống hợp cẩn t.ửu bị ta đổi chén, sao hắn lại rơi vào kết cục hôm nay?

Hắn nhớ đến lời Hoàng hậu nói.

Nếu Trấn Quốc Công phủ đích nữ không thể gả cho hắn, thì cũng tuyệt đối không thể gả cho kẻ khác.

Ta gả vào nhà nào, chỉ cần không đứng về phía hắn trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, đều là địch nhân.

P/S: Vũ Nhi

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Phi Tuyệt Tự, Không Tranh Không Giành - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD