Vượt Quỹ Đạo - 9
Cập nhật lúc: 29/08/2026 07:04
16
Đoàn Tiêu cất điện thoại, ánh mắt hết nhìn tôi rồi lại nhìn Phó Tư Châu.
Cuối cùng dừng trên người Phó Tư Châu, bình tĩnh cười.
“Phó Tư Châu, nếu cậu thật sự ngủ với bạn gái tôi…”
“Thì mẹ nó tôi nhất định sẽ xử c.h.ế.t cậu.”
Tôi lập tức chắn trước mặt Phó Tư Châu, cảnh giác nhìn anh ta.
Giọng lạnh xuống:
“Đoàn Tiêu, đừng phát điên.”
“Tôi nhấn mạnh lần cuối, ngay tối ở quán bar hôm đó tôi đã chia tay anh rồi.”
Phó Tư Châu dường như hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí nặng nề này.
Vẫn giữ vẻ điềm nhiên bình thản vốn có.
Anh gạt tay tôi ra, bước đến trước mặt Đoàn Tiêu.
Khóe môi cong lên đầy khiêu khích.
“Không phải tôi ngủ với cô ấy.”
“Mà là cô ấy ngủ với tôi.”
Sợi dây căng thẳng đang níu giữ mọi thứ đột nhiên đứt phựt.
Đoàn Tiêu c.h.ử.i thề một tiếng, vừa định giơ tay lên đã bị Phó Tư Châu đè xuống.
Ngược lại còn lĩnh trọn một cú đ.ấ.m của Phó Tư Châu.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ hung lệ đến vậy trên người anh.
Phó Tư Châu túm lấy cổ áo anh ta, áp sát lại.
“Cậu có tư cách gì mà chất vấn tôi? Hửm?”
“Nếu cậu không làm những chuyện khốn kiếp đó, cô ấy sẽ bỏ cậu sao?”
Đoàn Tiêu thở hổn hển nặng nề, cố gắng đ.á.n.h trả.
Nhưng lại bị Phó Tư Châu đá mạnh vào n.g.ự.c, ngã xuống đất.
Anh gần như dùng ánh mắt nhìn xuống từ trên cao:
“Tôi thật sự không hiểu, rốt cuộc cậu lấy đâu ra tự tin rằng dù cậu có làm loạn đến mức nào, cô ấy cũng sẽ không rời bỏ cậu?”
Đoàn Tiêu nhìn về phía tôi đang lạnh lùng đứng quan sát ở đằng xa, ánh mắt sâu thẳm, phức tạp.
Tôi hoàn toàn coi như không thấy.
Đợi Phó Tư Châu bước tới, tôi vô cùng tự nhiên nắm lấy tay anh rồi rời đi.
Tôi không hề cố tình hạ thấp âm lượng, thản nhiên than phiền với bạn trai hiện tại về bạn trai cũ:
“Anh ta yếu thật đấy.”
17
Đoàn Tiêu chẳng qua chỉ là một khúc nhạc đệm.
Chuyện nên đến rồi vẫn sẽ đến.
Sau khi tan tiết học cuối cùng vào buổi chiều, tôi theo Phó Tư Châu đến căn hộ bên ngoài trường của anh.
Bởi vì anh nuôi một chú mèo Xiêm siêu đáng yêu.
Ban đầu lúc đến đó, trong lòng tôi hoàn toàn không có tạp niệm.
Mãi đến sau bữa tối, khi xem phim, Phó Tư Châu cho tôi uống hơn nửa chai rượu trái cây.
Giai đoạn hơi say khiến lá gan của tôi lớn đến mức có thể đ.â.m thủng trời.
Phó Tư Châu ôm tôi ngồi trên đùi, hứng thú hỏi:
“‘Cây lớn treo quả ớt’ nghĩa là gì?”
“Vậy em nhớ được những gì?”
Tôi đã chịu đủ dáng vẻ vừa ung dung tự tại vừa chẳng đứng đắn, cố ý trêu ghẹo tôi của anh.
Dứt khoát bất chấp luôn.
Tôi chớp mắt, vô tội nhìn anh:
“Nhớ chứ, không được sao?”
Tôi chỉ vào một vị trí trên bụng dưới của mình.
“Lúc đó đến đây.”
Phó Tư Châu bật cười, cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên môi tôi.
“Thật sao?”
Sau đó anh lại bắt đầu chế độ khen ngợi.
“Sợ em nhớ không rõ, để tôi giúp em hồi tưởng lại.”
Tôi vẫn chẳng có tiền đồ mà đỏ mặt.
Đến khóe mắt cũng nóng ran.
“Anh đừng lúc nào cũng quyến rũ em như vậy, Phó Tư Châu.”
Nụ hôn của anh đã chuyển xuống bên cổ tôi, giọng nói ngày càng trầm thấp.
“Vậy em có thích không?”
Tôi không kiểm soát được hơi thở, khẽ hừ một tiếng.
Nhỏ giọng trả lời:
“Thích.”
Chú mèo Xiêm bị Phó Tư Châu nhốt vào phòng ngủ.
Chiếc sofa được khai phá thêm một công dụng vốn không thuộc về nó.
Gánh chịu tất cả những điều vốn không nên do nó gánh chịu.
Đêm đó, tôi bị ép phải nói không biết bao nhiêu lần chữ “thích”.
