Xa Rời - Chương 3

Cập nhật lúc: 12/09/2026 08:01

Khi không còn Lâm Sơ Hạ trên đời.

Tôi khẽ xoay người, vùi mặt vào hõm vai anh lần cuối cùng để mặc cho một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài thấm ướt một mảng áo ngủ của anh.

Trong bóng tối tĩnh lặng, tôi bắt đầu đếm ngược.

Ngày thứ nhất.

Sáng hôm sau, tôi bị đ.á.n.h thức bởi một cơn co thắt dữ dội từ dạ dày.

Nó không còn là cảm giác âm ỉ của đêm qua nữa mà giống như có một bàn tay vô hình thọc sâu vào ổ bụng, điên cuồng vặn xoắn từng khúc ruột.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, rón rén gỡ cánh tay Tống Dực đang ôm ngang eo mình, lảo đảo lao vào nhà vệ sinh.

Vừa chốt cửa, tôi gục xuống bồn cầu, nôn thốc nôn tháo, không có thức ăn, chỉ có dịch vị đắng ngắt và một chút tơ m.á.u đỏ sẫm hòa lẫn trong bọt trắng.

Tôi run rẩy đưa tay xả nước, nhìn dòng nước cuốn trôi đi những dấu vết của sự mục nát bên trong cơ thể mình.

Ngẩng mặt lên nhìn vào gương, tôi suýt không nhận ra người phụ nữ tiều tụy trong đó, hốc mắt trũng sâu, làn da tái nhợt không còn chút huyết sắc, đôi môi khô khốc nứt nẻ.

Mới chỉ là ngày thứ hai trong chuỗi một trăm ngày đếm ngược mà t.ử thần dường như đã bắt đầu khắc những dấu ấn đầu tiên lên dung mạo tôi.

Tôi vặn vòi nước, tát nước lạnh buốt lên mặt cho tỉnh táo rồi với tay lấy hộp kem che khuyết điểm.

Tôi bôi một lớp thật dày dưới quầng mắt, dặm thêm phấn hồng lên gò má, tô một lớp son đỏ rực cẩn thận.

Bảy năm qua, Tống Dực luôn thích tôi để mặt mộc, anh bảo tôi có vẻ đẹp thanh thuần tĩnh lặng, nhưng từ hôm nay tôi phải tự tay bôi xóa đi sự tĩnh lặng ấy.

Khi tôi bước ra ngoài, Tống Dực đã dậy.

Anh đang đứng trước tủ quần áo, bới tung mọi thứ lên.

Thấy tôi, anh quay lại, nụ cười vẫn ấm áp như nắng ban mai.

Tống Dực: "Vợ ơi, chiếc áo sơ mi xanh đen anh hay mặc em cất ở đâu rồi? Hôm nay anh có cuộc họp với hội đồng quản trị."

Bình thường mỗi sáng tôi đều chuẩn bị sẵn quần áo, ủi phẳng phiu treo ở ngoài cho anh.

Bữa sáng cũng sẽ được dọn sẵn trên bàn với cháo nóng hoặc bánh mì nướng.

Nhưng hôm nay gian bếp lạnh tanh, tôi bước tới bàn trang điểm, thản nhiên xịt một lớp nước hoa đắt tiền mà trước đây tôi tiếc rẻ không dám dùng.

Lâm Sơ Hạ: "Em không biết, chắc lẫn trong đống đồ chưa giặt, anh tự tìm cái khác mà mặc."

Tống Dực khựng lại, động tác lục lọi của anh dừng hẳn.

Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt lướt qua lớp trang điểm đậm và mùi nước hoa nồng nặc, đuôi chân mày hơi nhíu lại.

Tống Dực: "Sơ Hạ, hôm nay em có chuyện gì không vui à? Bữa sáng em mệt không nấu được sao?"

Lâm Sơ Hạ: "Bữa sáng em mệt không nấu. Anh tự gọi đồ ăn ngoài hoặc đến công ty ăn đi. Lát nữa em có hẹn đi mua sắm với mấy người bạn, trưa không về đâu."

Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt Tống Dực.

Bảy năm qua, tôi chưa từng dùng thái độ này nói chuyện với anh, càng chưa bao giờ bỏ mặc anh vào những ngày anh có cuộc họp quan trọng.

Nhưng anh nổi tiếng là người kiên nhẫn và bao dung, nhất là với tôi.

Anh thở dài một hơi, bước tới định ôm tôi, nhưng tôi đã nhanh ch.óng lùi lại một bước, giả vờ như đang chỉnh lại vạt áo.

Bàn tay anh chơ vơ giữa không trung rồi từ từ hạ xuống.

Tống Dực: "Được rồi, chắc dạo này ở nhà nhiều em cuồng chân. Cứ đi chơi cho khuây khỏa. Thẻ phụ của anh, em cứ quẹt thoải mái, nhưng nhớ ăn uống đầy đủ, đừng để đau dạ dày nhé."

Sự dịu dàng của anh như một mũi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng vào tim tôi, tàn nhẫn khoét sâu thêm vết thương đang rỉ m.á.u.

Tôi phải c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến mức hàm ê ẩm mới có thể thốt ra một tiếng ừ lạnh nhạt rồi quay lưng bước thẳng ra cửa.

Ra khỏi nhà, tôi lang thang vô định giữa trung tâm thương mại rộng lớn.

Tiếng nhạc Giáng sinh sớm vang lên rộn rã khắp các hành lang, ánh đèn rực rỡ hắt lên những tủ kính trưng bày hàng hiệu xa xỉ.

Tôi ghé vào những cửa hàng mà trước đây tôi chỉ dám đứng nhìn từ xa, vung tay quẹt thẻ mua những chiếc túi xách hàng chục ngàn tệ, những bộ váy lụa đắt đỏ mà tôi biết chắc mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mặc đến.

Nhân viên bán hàng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhân viên: "Chị Lâm, bạn trai chị thật hào phóng, chị thật hạnh phúc."

Tôi cười nhạt.

Lâm Sơ Hạ: "Hạnh phúc sao?"

Phải, trong mắt người ngoài, tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất, có người chồng thành đạt yêu chiều hết mực.

Nhưng họ đâu biết tôi đang dùng những món đồ xa xỉ này để xây nên một hình tượng mới, một Lâm Sơ Hạ ham mê vật chất, phù phiếm và ích kỷ, để Tống Dực có lý do chính đáng mà chán ghét tôi.

Buổi trưa, tôi ngồi một mình trong quán cà phê đắt nhất trung tâm, gọi một ly Americano đá.

Vị đắng chát xộc thẳng lên não khiến cơn đau dạ dày lại cuộn lên.

Tôi phải chạy vội vào nhà vệ sinh, nôn ra toàn nước.

Nhìn mình trong gương, lớp son đỏ đã lem nhem, tôi bật khóc, tiếng khóc không thành tiếng, chỉ có bờ vai run rẩy dữ dội.

Tống Dực à, em xin lỗi.

Buổi tối, tôi về nhà rất muộn, người nồng nặc mùi rượu dù tôi chỉ nhấp môi cho có.

Tống Dực vẫn ngồi ở sofa đợi tôi, trên bàn là hộp cơm anh mua về vẫn còn ấm, ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt đầy lo lắng của anh.

Tống Dực: "Em đi đâu mà giờ mới về? Anh gọi em không được, anh lo lắm."

Lâm Sơ Hạ: "Em đi chơi với bạn, điện thoại hết pin. Anh chưa ăn sao?"

Tôi đá đôi giày cao gót ra, ném mấy túi đồ hiệu lên sofa một cách vô tâm.

Tống Dực nhìn đống túi đồ, rồi nhìn tôi.

Tống Dực: "Sơ Hạ, em... hôm nay em mua nhiều vậy?"

Lâm Sơ Hạ: "Thẻ của anh không phải bảo em quẹt thoải mái sao? Sao, xót tiền rồi à? Khi công ty anh còn chưa lên sàn, em đã phải sống khổ sở tiết kiệm từng đồng, bây giờ anh có tiền rồi, em tiêu một chút thì sao?"

Câu nói của tôi sắc như d.a.o, tôi thấy rõ sự tổn thương lướt qua đáy mắt anh, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn nhầm.

Anh không giận, chỉ lặng lẽ cúi xuống dọn đống túi đồ của tôi vào góc, giọng nói vẫn dịu dàng đến đau lòng.

Tống Dực: "Không, anh không xót tiền. Chỉ cần em vui là được. Thôi em đi tắm đi, anh hâm lại cơm cho em ăn."

Tôi đứng c.h.ế.t trân nhìn bóng lưng anh lúi húi trong bếp, nước mắt lại trào ra.

Kế hoạch của tôi, mới chỉ ngày đầu tiên đã khiến cả hai chúng tôi đều đau đớn như vậy.

Một trăm ngày, làm sao tôi có thể chịu đựng nổi đây?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.