Xa Xăm Nơi Hoang Dã - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/07/2026 14:01
6
Gặp chuyện gì cũng không hoảng loạn, đó luôn là nguyên tắc sống của tôi.
Chưa đầy mười giây, tôi đã thu dọn xong ba lô, lao với tốc độ nhanh nhất đến nơi tổ chức buổi liên hoan hôm đó.
Nhanh ch.óng tìm được chị lễ tân.
“Chị ơi, camera của phòng riêng 309 tối ngày 18 tháng 2... chị có thể đừng đưa cho người khác được không?”
Chị lễ tân nói chuyện này chị ấy không thể tự quyết.
Nhưng sau một hồi bị tôi năn nỉ không ngừng, cuối cùng chị ấy cũng mềm lòng.
“Em gặp chuyện gì vậy?”
Gặp chuyện gì à.
Hôn nhầm người... có tính không?
Nhưng nếu thừa nhận mình hôn nhầm người thì chẳng phải quá ngốc sao?
Thế là tôi cụp mắt xuống, làm ra vẻ si tình.
“Chắc chị cũng nghe chuyện xảy ra hôm đó rồi.”
“Thật ra... là em. Em thầm thích một người rất lâu rồi, em đã cưỡng hôn anh ấy.”
“Em yêu anh ấy đến mức ăn không ngon, ngủ không yên, ngày nào cũng mất ngủ, ngay cả trong mơ cũng chỉ có anh ấy…”
“Nhưng em vẫn chưa muốn nói cho anh ấy biết, em sợ nếu anh ấy biết rồi thì đến cả bạn bè cũng chẳng làm được nữa.”
Tôi lén véo mạnh vào đùi mình, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem. Chắc chị lễ tân cũng bị kỹ năng diễn xuất của tôi làm cho cảm động.
Chị ấy trầm ngâm rất lâu.
Rồi vỗ nhẹ lên vai tôi, an ủi:
“Đừng buồn nữa. Chị vừa kiểm tra rồi, camera đó bị vật gì che khuất nên chẳng quay được gì cả.
“Yên tâm đi, người em thầm thích sẽ không biết đâu.”
Thì ra chẳng quay được gì.
Tôi mừng rỡ, nhất thời lỡ miệng:
“Thế thì tốt quá. Em chỉ muốn dùng chân thành để từ từ khiến anh ấy rung động, chứ không muốn ép buộc bằng cách đó.”
“Sau này nếu em với anh ấy kết hôn, nhất định sẽ mời chị đến uống rượu mừng.”
Tôi phủi m.ô.n.g chuẩn bị rời đi.
Niềm vui còn chưa kéo dài nổi nửa phút.
Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp đầy từ tính:
“Thì ra là cậu à.”
C.h.ế.t t.i.ệ.t!!!
Đó chẳng phải giọng của Phó Dã sao?
Rốt cuộc cậu ấy đã nghe được bao nhiêu?
Tôi quay người lại.
Không chỉ nhìn thấy Phó Dã.
Mà còn có...
Mấy cậu con trai phía sau cậu ấy, ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Đã có người che miệng hét lên:
“Hóa ra Tống Dao thích thầm anh Dã? Còn làm ra chuyện như thế nữa?”
Tôi: “...”
Tôi cảm ơn cậu nhé.
Cậu có biết thế nào gọi là thầm thích không?
7
Mọi người rất tinh ý để lại không gian riêng cho tôi và Phó Dã.
Bầu không khí nhất thời trở nên ngượng ngập.
Cậu ấy tựa người vào tường, thong thả nhìn tôi.
“Đúng là bạn học Tống Dao rất thích giúp đỡ người khác. Đến cả chuyện đại sự cả đời của người khác cũng muốn giúp.”
Tôi không có.
Đừng có nói bậy.
Tôi nắm c.h.ặ.t ống tay áo, mặt đầy vẻ hổ thẹn, muốn biện minh mà chẳng biết phải biện minh thế nào.
Phó Dã lại bước đến gần thêm một bước, vẻ mặt như đang lên án.
Cứ như thể tôi là kẻ đã giở trò với cậu ấy vậy.
“Cậu sao...”
Tôi biết rồi.
Trong mắt tất cả mọi người, hình tượng của tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Chỉ cần tôi chủ động nhận trước thì sẽ chẳng còn ai có thể trách móc tôi nữa.
Thế là tôi cắt ngang lời cậu ấy, không cho cậu ấy có cơ hội mở miệng.
“Đúng vậy, tôi là một con dê xồm.”
Phó Dã lập tức sững sờ, mí mắt khẽ hạ xuống, nhất thời nghẹn lời.
Khoảng cách giữa hai người quá gần.
Hơi thở đầy nguy hiểm quen thuộc lại bao trùm lấy tôi.
Thôi thì liều vậy.
Đằng nào tôi cũng phải trả giá cho chuyện ngu ngốc mình đã làm.
Tôi hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu lên.
“Cậu cứ đán...”
“Cốp.”
Tôi ôm trán kêu đau.
Phó Dã thì ôm cằm, khẽ hít một hơi.
Trớ trêu hơn nữa là cậu ấy vô tình c.ắ.n trúng khóe môi, m.á.u rịn ra một chút.
Chỉ trong vòng một tuần, đôi môi của cậu ấy liên tiếp bị thương.
Thế nên khi hai chúng tôi vừa bước ra ngoài, đám người đang tụ tập trước cửa lại đồng loạt tròn mắt.
“Anh Dã lại bị cưỡng hôn nữa rồi à?”
“Đúng là không thể xem thường phụ nữ.”
“Không không không, phải là không thể xem thường Tống Dao mới đúng. Thầm thích bao nhiêu năm, cuối cùng cũng không nhịn nổi rồi.”
“Nhìn cô ấy còn chưa cao đến mét bảy, vậy mà dữ dội thật đấy.”
“...”
8
Hình như Trần Yến Sơ giận tôi rồi.
Bởi vì cậu ấy hẹn tôi đến thư viện, nhưng vừa gọi điện tới thì đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Phó Dã.
“Đau lắm, cậu thổi giúp tôi đi.”
Hơi thở của Trần Yến Sơ có chút rối loạn, cậu ấy im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:
“Xin lỗi vì đã làm phiền.”
Làm phiền cái gì chứ?
Bản thân tôi còn đang lo chưa xong, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cậu ấy.
Tôi chỉ có thể cầm t.h.u.ố.c giúp Phó Dã xử lý vết thương ở khóe môi.
Ban đầu là y tá bôi t.h.u.ố.c cho cậu ấy.
Nhưng rõ ràng đây là một bệnh nhân cực kỳ khó chiều.
Lúc thì chê người ta trang điểm quá đậm, lúc lại bảo không quen để người khác đứng gần mình.
Này, người ta trang điểm đậm thì liên quan gì đến việc bôi t.h.u.ố.c cho cậu?
Nhưng cậu ấy cao lớn, nhìn là biết chẳng dễ dây vào.
Y tá có khổ cũng chẳng dám trút lên cậu ấy, chỉ biết trừng mắt nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn.
Ánh mắt ấy như đang nói:
“Sao cô không quản bạn trai mình đi?”
Tôi quản nổi chắc?
Bị nhìn đến mức ngượng ngùng, lại còn là người gây ra mọi chuyện, tôi đành miễn cưỡng lên tiếng:
“Hay là... để tôi bôi t.h.u.ố.c cho cậu nhé?”
Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Phó Dã gật đầu.
“Được.”
Khóe môi cậu ấy khẽ nhếch.
“Cậu làm đi.”
Tôi: “?”
Hóa ra cậu chờ sẵn ở đây hả?
Chị y tá nhìn chúng tôi với ánh mắt bỗng có thêm vài phần mờ ám, không khỏi cảm thán:
“Đúng là mấy cô cậu trẻ tuổi bây giờ.”
