Xa Xăm Nơi Hoang Dã - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:05
Ông ta cười khẩy:
“Chúng ta lén đi, sao ông ta biết được?”
“Xong chuyện này, tôi đảm bảo cô sẽ được thăng chức.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Quản lý Trương đã sa sầm mặt bước ra từ góc khuất, giơ tay gõ mạnh lên đầu Trần Chấn một cái.
“Đi cái gì mà đi?
“Tối nay tăng ca.”
Mấy ngày sau, tin Trần Chấn bị sa thải lan khắp công ty.
Từ đó chẳng còn ai đến gây khó dễ với tôi nữa.
Tôi vắt chân ngồi trước bàn làm việc, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa tiện tay đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.
“Ác nhân rồi cũng sẽ có ác nhân trị.”
Chẳng bao lâu sau đã có bạn nhắn tin cho tôi.
“Chị, chị xảy ra chuyện gì à?
“Anh Dã cuống cuồng đòi đi tìm chị.”
Phó Dã.
Chỉ cần nghĩ đến cái tên ấy.
Tim tôi bỗng khẽ rung lên.
15
Tan làm lúc 8h tối, trời đã nhá nhem.
Tôi vừa bắt máy cuộc gọi của Phó Dã.
Thì phía sau bỗng có một cơn gió lạnh thổi tới, khiến sống lưng tôi lạnh buốt, cứ như bị thứ gì đó bám theo.
Qua màn hình điện thoại, tôi nhìn thấy Trần Chấn đang lén lút đi phía sau.
Chắc vì bị mất việc nên ông ta muốn trả thù tôi.
Người qua lại rất đông, tôi cũng chẳng sợ, dứt khoát đối mặt luôn.
“Ông theo tôi làm gì?”
Trần Chấn đúng là chẳng biết tính toán.
Ông ta cầm theo một sợi dây thừng, vậy mà định bắt cóc tôi ngay giữa đường…
“Con khốn, tao đã quá nể mặt mày rồi.”
Ông ta người gầy đét, làm thêm suốt ngày nên vừa yếu vừa hư thận, nhìn chẳng có chút uy h.i.ế.p nào.
Vừa gào thét, ông ta vừa lao tới định siết cổ tôi.
C..h.ế.t t.i.ệ.t.
Đúng lúc dạo này đi làm bực bội quá.
Tôi ngăn cô bạn định chạy tới giúp mình, rồi tung một cú đá thật mạnh.
Trần Chấn bị đá văng vào gốc cây, ôm hạ thân đau đớn.
Cảnh sát nhanh ch.óng có mặt.
“Ai là người báo cảnh sát? Nghi phạm đâu?”
Tôi lạnh lùng chỉ vào người đàn ông đang quằn quại dưới đất.
“Nghi phạm là ông ta.”
Trần Chấn nắm lấy ống quần của cảnh sát.
“Tôi... tôi muốn báo cảnh sát...”
Ông ta đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra.
“Cứu... cứu tôi với...”
Đúng lúc ấy Phó Dã chạy đến.
Có lẽ vì quá vội nên tóc mái trước trán cậu ấy bị gió thổi rối tung.
Cậu ấy túm cổ áo Trần Chấn, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
“Mày chán sống rồi đúng không?”
Còn chưa kịp ra tay.
Trần Chấn đã sợ đến mức ngất xỉu.
Phó Dã: “...”
Sợ xảy ra chuyện, tôi vội kéo cậu ấy lùi lại, rồi giải thích với chú cảnh sát:
“Người nhà. Anh ấy là người nhà của cháu.”
Vừa dứt lời.
Tôi đã rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Bàn tay phải của Phó Dã nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi, tim cậu ấy đập mạnh đến mức tôi cũng cảm nhận được.
Cậu ấy hít sâu một hơi rồi mới hỏi:
“Em không sao chứ?”
Trong mắt người ngoài, cảnh tượng ấy chẳng khác gì một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm.
Hai chúng tôi còn đang ôm ôm ấp ấp bên cạnh, chú cảnh sát chỉ biết bất lực liếc một cái.
“Hiện giờ người có chuyện là cậu ta kìa.”
Sau khi nộp toàn bộ bằng chứng Trần Chấn quấy rối tôi suốt thời gian qua, đến lúc bước ra khỏi đồn cảnh sát thì đã hơn một tiếng đồng hồ.
Phó Dã vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Gương mặt lạnh lùng hiếm khi dịu dàng đến vậy.
Cậu ấy vừa cao, vừa đẹp trai, lại có thân hình hoàn hảo.
Bảo tôi không nảy sinh chút rung động nào thì thật khó.
Tôi đã cố bình tĩnh suốt mấy ngày nay.
Không ngờ cậu ấy vẫn tìm đến.
Gió đêm thổi lạnh hai má, tóc bị gió hất lên khiến mắt tôi ngứa ngáy.
Phó Dã là người tốt.
Tôi không thể tiếp tục lừa cậu ấy nữa.
Tôi nhỏ giọng nói:
“Thật ra... người tôi muốn hôn tối hôm đó đúng là không phải cậu.”
Tôi rất sợ chỉ vì chuyện đó mà cậu ấy nảy sinh tình cảm khác với tôi.
Bóng người bên cạnh khựng lại.
Mấy con thiêu thân vẫn không ngừng bay quanh cột đèn.
Một lúc lâu sau, cậu ấy ung dung đáp:
“Vậy... người em muốn hôn bây giờ chắc là anh rồi chứ?”
Được lắm.
Đúng là chẳng bao giờ chịu đi theo lối bình thường.
16
Hôm sau, Phó Dã bị sốt.
Nguyên nhân là...
Tắm nước lạnh suốt cả đêm.
Tôi cầm chiếc nhiệt kế, vẻ mặt kỳ lạ ngồi xổm bên cạnh giường.
“Tự nhiên cậu tắm nước lạnh cả đêm làm gì?”
Bây giờ thời tiết cũng đâu có nóng.
Cậu ấy im lặng nằm trên giường.
Rất lâu sau mới ngượng ngùng lên tiếng:
“Hôm qua... em nói anh là người nhà...”
Ký ức hôm qua lập tức ùa về, mặt tôi đỏ bừng.
“Cậu... cậu... cậu đừng hiểu lầm.”
Lông mày cậu ấy khẽ động, vành tai cũng đỏ lên.
“Anh muốn...”
Tôi lập tức lấy chiếc khăn ướt úp lên mặt cậu ấy.
“Không. Cậu không muốn gì hết.”
Cậu ấy cười khẽ:
“Được.”
Ngũ quan của cậu ấy rất đẹp.
Đường nét sâu sắc, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi đỏ, nhưng rõ ràng lúc hôn lại rất mềm.
Ngay khoảnh khắc tôi vô thức đưa tay chạm lên môi cậu ấy.
Tim tôi bỗng thắt lại.
Xong rồi.
Hình như...
Tôi bắt đầu có những suy nghĩ không đứng đắn với Phó Dã.
Hay nói đúng hơn...
Có lẽ tôi thật sự thích cậu ấy rồi?
Nghe tin Phó Dã bị bệnh, mấy cậu bạn thân của cậu ấy lần lượt đến thăm.
“Chị dâu, em nói nhỏ với chị nhé, anh Dã hễ bị ốm là bướng lắm.”
“Bữa nào anh ấy cũng phải có thịt. Cháo rau hay đồ thanh đạm thì anh ấy nhìn cũng chẳng thèm nhìn.”
Tôi đặt bát cháo trắng vừa mới nấu xuống bàn.
“Ăn.”
Hàng mi dài của Phó Dã khẽ chớp.
Cậu ấy ngoan ngoãn đáp:
“Vâng.”
Mấy cậu bạn của cậu ấy: “?”
