Xán Xán Có Trình Tự - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 11:01
Tôi và Tần Duẫn Phi vẫn như trước đây.
Thích nhất là cùng nằm dài trên ghế sofa tám đủ chuyện trên trời dưới đất.
Đêm dần buông xuống.
Câu chuyện của chúng tôi cũng từ mấy chuyện hóng hớt quay về chính bản thân mình.
Tần Duẫn Phi vừa xoắn lọn tóc buông trên vai, vừa quan tâm hỏi:
“Anh tớ đối xử với cậu ổn chứ? Có bắt nạt cậu không?”
“Trước đây tớ bảo anh ấy giới thiệu đối tượng cho cậu, mặt anh ấy miễn cưỡng như sợ cậu làm hỏng danh tiếng bạn mình vậy. Thế mà bây giờ lại sốt sắng cưới cậu...”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
“Không đâu. Anh ấy đối xử với tớ khá tốt, cũng không còn ghét bỏ tớ như trước nữa.”
“Chắc vì giờ cậu đã kết hôn rồi, nên mục tiêu đối địch của anh ấy chuyển thành chồng cậu.”
Tần Duẫn Phi chậc lưỡi liên tục.
“Đúng là cậu thật đấy. Trước kia cậu còn bảo nhìn thấy anh tớ là phải tránh xa ba mét. Bây giờ lại biết nói đỡ cho anh ấy...”
“Quả nhiên tình yêu khiến con người ta mù quáng.”
Tôi cười chua chát.
Giữa tôi và Tần Tự chỉ toàn lợi ích.
Có cố cũng chẳng thể nảy sinh nổi chút tình cảm nào.
Đổi chủ đề, tôi áy náy nhìn Tần Duẫn Phi.
“Còn cậu thì sao? Chỉ vì muốn tớ được ăn cỗ mà tùy tiện lấy một người đàn ông. Mỗi lần nghĩ đến chuyện này tớ đều thấy rất có lỗi.”
“Cậu nói gì thế?”
Tần Duẫn Phi nhún vai.
“Nhà tớ kiểu gì cũng phải có người đi liên hôn. Anh tớ không chịu thì đến lượt tớ thôi.”
“Vì sao anh ấy không chịu?”
Thảo nào trong nhà giục kết hôn mãi mà anh cứ chần chừ.
“Vì trong lòng có người rồi chứ sao. Anh ấy từ trước đến nay vẫn vậy, bướng bỉnh lắm. Đã nhận định ai rồi thì chín con trâu cũng không kéo lại nổi.”
“Còn tớ thì sao cũng được. Ngoài cậu ra, tớ chẳng cần ai cả. Gả cho gà hay cho ch.ó cũng như nhau thôi.”
Nói rồi cậu ấy ghé tới hôn lên má tôi.
Tôi cũng định hôn lại thì phía sau vang lên giọng Triệu Tiêu Văn:
“Chị dâu, anh em đang đợi chị ở ngoài.”
Sắc mặt Triệu Tiêu Văn không mấy vui vẻ.
Anh nhìn tôi với vẻ mất kiên nhẫn.
“Về đi. Trời tối rồi.”
Tôi và Tần Duẫn Phi nhìn nhau.
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Sao anh ấy biết tớ ở đây nhỉ? Rõ ràng tớ bảo với anh ấy là đi tụ tập cùng đồng nghiệp mà.”
Tần Duẫn Phi suy nghĩ một lát rồi ngước mắt nhìn Triệu Tiêu Văn.
Người đàn ông kia chột dạ quay mặt đi chỗ khác.
6
Đón tôi xong, Tần Tự không nói nhiều, chỉ thong thả lái xe về nhà.
Tôi cứ thẫn thờ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng tò mò không biết người anh thích là ai.
Muốn hỏi thẳng.
Nhưng lại cảm thấy như vậy hơi vượt quá giới hạn.
Thế là tôi đành cố nén trái tim nhiều chuyện đang ngứa ngáy của mình.
Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi đã có câu trả lời.
Sáng hôm sau đến công ty, tôi đang ngáp ngắn ngáp dài, chuẩn bị tranh thủ giờ làm để mơ mộng thì bỗng có người hét lớn:
“Trời ơi??? Tổng giám đốc Tần nổi giận trong cuộc họp rồi. Mắng suốt nửa tiếng đồng hồ, câu nào câu nấy không hề lặp lại, lại còn không thèm c.h.ử.i tục.”
“Lại phòng ban nào gây họa thế? Lâu lắm rồi tổng giám đốc Tần mới nổi nóng như vậy.”
“Cái miệng ấy mà dùng để cãi nhau thì ai thắng nổi chứ?”
“Đi đi đi… Mau đi xem.”
Nghe nói có chuyện hay để hóng, cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay sạch.
Hơn nữa, tôi cũng chưa từng thấy dáng vẻ nổi trận lôi đình của Tần Tự, không khỏi tò mò.
Thế là tôi cũng lon ton đi theo đám đồng nghiệp đến phòng họp.
Vừa tới nơi đã thấy anh ném mạnh tập tài liệu xuống bàn.
Giấy tờ văng tung tóe khắp nơi.
Tôi sợ đến mức vội co người nép sang bên cạnh.
Thư ký của anh đi ngang qua, liếc nhìn mấy người chúng tôi một cái rồi vội vàng bước vào phòng, nhặt hết tài liệu dưới đất, sắp xếp gọn gàng rồi ghé sát nói gì đó bên tai anh.
Anh nhìn cô ấy một cái, lại đưa mắt lướt ra ngoài cửa.
Tôi cùng mấy đồng nghiệp đang hóng chuyện suýt nữa bị phát hiện, vội vàng nép sang một bên.
Sau khi nghe thư ký nói xong, vẻ mặt anh lập tức dịu xuống.
Anh hơi mất tự nhiên đưa tay sờ mũi, khóe môi còn khẽ cong lên thành một nụ cười.
Không còn vẻ sắc bén bức người như vừa nãy.
Ngược lại...
Lại có chút dịu dàng.
Trực giác mách bảo tôi...
Anh có tình cảm đặc biệt với chị thư ký này.
“Đúng là chị Ôn Ninh, thư ký theo Tổng giám đốc Tần nhiều năm có khác. Chỉ vài câu đã dỗ được anh ấy.”
“Chứ còn gì nữa. Bao năm nay chỉ có chị ấy luôn ở bên cạnh tổng giám đốc Tần. Người kén chọn như anh ấy mà giữ chị ấy lại lâu như vậy, chứng tỏ chị Ôn Ninh phải rất giỏi.”
“Ui da, tự nhiên thấy hai người đẹp đôi ghê. Mà em gái tổng giám đốc Tần kết hôn rồi, anh ấy vẫn chưa cưới, có khi đang đợi chị Ôn thì sao?”
“Tổng giám đốc Tần chưa kết hôn à? Tôi thấy ngón áp út của anh ấy có đeo nhẫn cưới mà. Chỉ là chưa từng nghe tin anh ấy kết hôn, chắc kín tiếng thôi.”
“Làm gì có. Đám cưới em gái anh ấy rầm rộ đến mức cả thành phố đều biết. Nếu anh ấy kết hôn thì sao có thể kín tiếng được? Chắc chắn là chưa cưới.”
“Đeo nhẫn chưa chắc đã kết hôn. Nhìn Xán Xán chẳng phải cũng đeo đó sao, vẫn độc thân như thường.”
“Thế thì tôi tiếp tục đẩy thuyền tổng giám đốc Tần với chị thư ký Ôn. Nam đẹp nữ xinh, nhìn đã thấy thích mắt.”
“Mọi người biết hôm nay là sinh nhật chị Ôn không? Sáng nay tôi mang tài liệu vào, thấy trên bàn sếp có một cái hộp. Thương hiệu đó tôi biết, là dây chuyền đấy. Chậc chậc...”
