Xé Cp Của Tôi, Tôi Về Chung Đội Với Ảnh Đế - Chương 5
Cập nhật lúc: 02/08/2026 08:03
Nói xong, như sợ tôi sẽ từ chối, anh ấy lại bổ sung thêm một câu, "Đóng cặp với anh."
Niềm vui sướng tột cùng trong thoáng chốc càn quét qua trái tim tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên hồi. Tôi ngước mắt nhìn anh ấy ở trong gương, đôi đồng t.ử thâm trầm của anh ấy lúc này đang dịu dàng nhìn ngắm tôi.
Con người ta khi được một người đẹp trai chú ý đến đều sẽ theo bản năng mà thẹn thùng, tôi cúi gằm đầu xuống nhưng lại chẳng thể ngăn bản thân lén nhìn anh ấy qua gương.
Trang phục mặc ở nhà màu trắng dáng rộng rãi, cúc áo mở hai chiếc để lộ xương quai xanh tinh tế, hoàn toàn trùng khớp với vô số bức ảnh mà A Nam từng chụp gửi cho tôi, trắng trẻo và vô cùng xinh đẹp.
Tôi hé môi định nói nhưng anh ấy lại thu hồi ánh mắt: "Không sao đâu, anh có thể dành thời gian cho em suy nghĩ."
"Không cần đâu ạ, em đồng ý. Anh bảo em qua đây chẳng phải là vì chuyện này sao?"
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, cả hai chúng tôi đều ngẩn ngơ. Rõ ràng anh ấy hỏi tôi là có hứng thú hay không, thế nhưng tôi lại trả lời là em đồng ý, nghe qua có chút giống như lời cầu hôn vậy. Mặt tôi đỏ bừng lên, không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy.
Cho đến khi anh ấy đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là mã QR WeChat của anh ấy.
Tôi lập tức nhận ra anh ấy muốn tôi tiếp xúc với một bản thể chân thực hơn của mình. Tôi không chút do dự quét mã QR rồi bấm gửi yêu cầu kết bạn.
Tên WeChat của anh ấy là một chữ N, đơn giản rõ ràng, hình đại diện cũng rất giống với của A Nam, đều mang phong cách đen trắng. Lần này tôi lại càng chắc chắn hơn anh ấy chính là A Nam.
Thế nhưng có vẻ như sau khi biết anh ấy chính là Kỷ Thụ Nam rồi, tôi lại chẳng dám nhắn tin trò chuyện với anh ấy nữa. Tôi ngồi một bên mà không biết nên mở lời thế nào.
Ngoài cửa có người vén tấm rèm lên: "Cho hỏi đây có phải là phòng trang điểm của diễn viên chính không ạ?"
Tần Hách Dã lập tức đứng dậy, thế nhưng khi nhìn thấy người tới là Thời Vực thì trên mặt nhanh ch.óng xẹt qua một tia thất vọng.
Trái lại, Thời Vực lại mỉm cười chào anh ta: "Anh Hách Dã!"
Tần Hách Dã giấu đi sự thất vọng, cũng mỉm cười với cậu ta: "Đến rồi à? Nào ngồi đi, chút nữa anh dẫn em đi gặp đạo diễn."
Sau khi Thời Vực bước vào còn móc từ trong túi ra một ít đồ ăn vặt chia cho các nhân viên: "Chào mọi người, em là Thời Vực, là diễn viên mới! Nếu như có cơ hội được làm việc cùng mọi người thì mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn ạ."
Không ít người nhận ra cậu ta, biết rõ chuyện CP giữa cậu ta và Tần Hách Dã: "Tôi biết cạu rồi! Thời Vực! Trong phim Khó Gặp, tôi thích cậu lắm đấy."
"Lần này vẫn đóng cặp với thầy Tần nhà chúng tôi sao? Lần này hai người có thể không đóng ngược thân ngược tâm nữa được không?"
Thời Vực đỏ bừng mặt: "Cảm ơn mọi người, nếu như không nhờ có buổi tuyên truyền phim thì có lẽ em vẫn chưa được mọi người biết đến đâu."
Ý trong lời nói chính là trước đây do tôi đã ngáng đường cậu ta, là do tôi nhường bước nên cậu ta mới có thể được công chúng biết đến.
Tôi âm thầm bĩu môi khinh bỉ. Kỷ Thụ Nam đã đưa kịch bản vai diễn mà anh ấy muốn tôi đóng sang. Tôi xem qua vài trang thì phát hiện vai diễn này quả thực có rất nhiều cảnh quay chung với Kỷ Thụ Nam, bởi vì chúng tôi đóng một cặp tình nhân.
Tôi đọc vài câu thoại, vành tai lập tức đỏ gấc lên.
Kỷ Thụ Nam nhìn thấy phản ứng của tôi liền mỉm cười: "Sao thế? Em không muốn đóng à?"
Tôi lập tức lắc đầu: "Không có ạ, em muốn đóng chứ."
Tôi vừa dứt lời thì Thời Vực ngồi ở phía đối diện vừa vặn chọn được một vị trí ngồi xuống. Không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy tôi, nét mặt cậu ta khựng lại nhưng rất nhanh lại đong đầy nụ cười: "Anh Dữ Bạch, anh cũng ở đây sao? Anh đến tìm anh Hách Dã à?"
Tần Hách Dã hừ lạnh một tiếng: "Cậu nghĩ nhiều rồi, hiện tại cậu ta đã trèo lên được với thầy Kỷ nhà chúng ta rồi đấy."
Lời nói đ.â.m chọc đầy mỉa mai, Kỷ Thụ Nam nghe thấy vậy liền nhíu c.h.ặ.t mày: "Thầy Tần, cậu hãy chú ý lại cách dùng từ. Thầy Ôn hiện tại đã là đồng nghiệp của chúng tôi rồi."
Tần Hách Dã nhún vai, hướng về phía Thời Vực ra hiệu bằng ánh mắt, như thể đang muốn nói: "Em xem, anh nói có sai đâu?"
Thời Vực nhanh ch.óng kéo nhẹ tay áo Tần Hách Dã: "Anh Hách Dã, người anh hẹn vẫn chưa đến sao?"
"Chẳng phải bảo là sẽ giới thiệu cho em quen biết sao ạ?"
Tần Hách Dã lúc này mới thu lại vẻ mặt, sau đó có chút thất vọng lắc lắc đầu: "Vẫn chưa, chắc là lạc đường rồi."
Anh ta liên tục ngoảnh đầu nhìn ra phía cửa, chẳng biết là đang đợi người nào.
Tôi thu hồi tầm mắt lại, trong lòng tôi có chút phiền muộn.
Kỷ Thụ Nam nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay tôi rồi khẽ lắc đầu với tôi.
"Em không sao đâu ạ."
"Vậy thì tốt rồi. Anh vốn dĩ định hôm nay gọi điện thoại liên lạc với em, không ngờ em lại tự mình tới đây."
"Anh có xem bộ phim Khó Gặp do em đóng rồi, em diễn tốt lắm, thế nên anh thấy em rất phù hợp với vai diễn hiện tại."
Bộ phim anh ấy vừa nhắc tới lại chính là tác phẩm mà tôi và Tần Hách Dã đóng chung. Tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng, bởi vì phần lớn các phân cảnh trong đó đều là cảnh quay vô cùng táo bạo.
