Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 124

Cập nhật lúc: 04/03/2026 10:01

Trong phòng

Diệp Tri Du lấy chiếc váy ra cho Tần Nhược Nam thử.

Chiếc váy xòe màu đỏ anh đào phối với chiếc áo thun trắng trông vô cùng tinh tế và đáng yêu, đặc biệt Diệp Tri Du còn chuẩn bị hai sợi dây buộc tóc hình quả anh đào để buộc lên mái tóc sừng dê của Tần Nhược Nam, khiến cô bé trông giống như một nàng công chúa nhỏ thực thụ.

“Nào, chúng ta đi cho hai anh trai xem thử nhé!"

Diệp Tri Du đặt chiếc gương nhỏ trước mặt Tần Nhược Nam, đưa ra lời đề nghị.

Tần Nhược Nam nhìn mình trong gương, kinh ngạc há hốc cái miệng nhỏ thành hình chữ O, cô bé dùng hai bàn tay nhỏ che lấy mặt mình, sửng sốt nói:

“Đây là con sao!?"

Cô bé có thể xinh đẹp đến thế này sao!?

“Tất nhiên rồi!"

Diệp Tri Du nghiêm túc gật đầu, “Nam Nam nhà mình thật xinh đẹp!"

Được Diệp Tri Du khen ngợi, Tần Nhược Nam ngại ngùng mím môi, kéo kéo tà váy, “Chị dâu, chiếc váy này có đắt không ạ?"

Hay là cứ thử một lát thôi cũng được.

Diệp Tri Du nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô bé, “Nam Nam, em phải biết là chị dâu mua cho em thì nghĩa là chị dâu nuôi nổi."

Nói xong Diệp Tri Du đi đôi giày da nhỏ cùng tông màu vào chân Tần Nhược Nam.

“Đi thôi!

Chúng ta đi cho các anh xem nào!"

Tần Nhược Nam được Diệp Tri Du bế xuống giường.

Cô bé nhìn đôi giày da trên chân, từng bước từng bước, thận trọng tiến về phía trước, cứ như thể nếu đi nhanh quá thì đôi giày trên chân sẽ bị mất hoặc hỏng vậy.

Mở cửa ra, Tần Nhược Nam nhìn hai anh trai với ánh mắt đầy mong đợi.

Tần Nhược Thịnh và Tần Nhược Hàn đang lục lọi quần áo nghe tiếng mở cửa liền đồng loạt quay đầu lại, sau đó cả hai đều đờ người ra.

Vẫn là Tần Nhược Thịnh phản ứng nhanh nhất, cậu nói với Tần Nhược Nam:

“Em gái xinh đẹp quá."

Nói xong Tần Nhược Thịnh huých khuỷu tay vào Tần Nhược Hàn một cái.

“Oa!

Cái này cũng quá là đẹp luôn rồi!

Đây có phải là tiên nữ nhà mình không vậy!"

Tần Nhược Hàn phản ứng lại, rất phối hợp mà thốt lên tiếng “oa" thật lớn.

Được hai anh trai khen ngợi, Tần Nhược Nam thẹn thùng mím môi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, “Hai anh nói quá lời rồi đấy."

Không khó để nhận ra cô bé đang rất vui mừng.

Thấy cô bé tâm trạng tốt, Tần Nhược Thịnh và Tần Nhược Hàn thở phào nhẹ nhõm, hai người tiếp tục lật xem những bộ quần áo thuộc về mình.

“Chị dâu, hình nhân nhỏ trong tay áo chị sao không chịu ra ngoài vậy ạ?"

Ngay lúc Diệp Tri Du vừa thở phào thì Tần Nhược Nam bỗng quay đầu lại, nắm lấy tay cô hỏi.

Diệp Tri Du muộn màng nhìn về phía tay áo nơi Lâm Tĩnh Thư đang ở đó.

Tần Nhược Thịnh và Tần Nhược Hàn đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn hai người với vẻ không thích ứng cho lắm.

Em gái họ lại nhìn thấy thứ gì dơ bẩn rồi sao?

“Nam Nam, anh không tìm thấy quần áo của mình, em sang xem giúp anh được không?"

Vì không muốn làm em gái sợ hãi, Tần Nhược Thịnh bỗng lên tiếng đ-ánh lạc hướng sự chú ý của cô bé.

Tần Nhược Nam quả nhiên bị thu hút, đôi giày da nhỏ “cộp cộp" chạy sang đó.

Mấy đứa nhỏ ríu rít bên nhau, Diệp Tri Du liền quay người ra ghế sofa ngồi.

Khi đang nằm ườn trên sofa, Diệp Tri Du chợt nhớ tới Ngọc Chí Cần.

Ánh mắt cô vô thức rơi vào ngăn kéo bàn trà, nghĩ tới tấm ảnh trong đó, cô suy nghĩ một chút rồi cúi người kéo ngăn kéo ra.

Vừa mở ngăn kéo, đ-ập vào mắt là một mảng lớn “tóc giả" màu đen.

Diệp Tri Du nhíu mày, lôi đống “tóc giả" trong ngăn kéo ra, cô xoay qua xoay lại vài cái mới muộn màng nhận ra đây không phải là tóc giả.

Mà là bộ râu của Ngọc Chí Cần!

Râu của cái tên “chó má" này là giả!

Cô vậy mà bấy lâu nay chẳng hề phát hiện ra!

Lấy bộ râu giả ra khỏi ngăn kéo, Diệp Tri Du lại thấy phong thư trong đó, tuân thủ nguyên tắc không lục lọi đời tư của người khác, cô mở thiên nhãn định dùng quẻ bói xem thứ bên trong phong thư là gì.

Chỉ là vừa mở thiên nhãn, đ-ập vào mắt cô là một b.úi dây màu đỏ quấn c.h.ặ.t trong phong thư.

Diệp Tri Du:

“?"

Dây đỏ?

Cô là người trong huyền môn chứ có phải bà nguyệt trong miếu Nguyệt Lão đâu, sao lại có thể nhìn thấy dây đỏ chứ?

Nghĩ thì nghĩ vậy, Diệp Tri Du vẫn lấy ra ba đồng xu quẳng lên bàn trà để gieo quẻ.

Quẻ tượng hiển thị phong thư này có liên quan tới cô.

Thứ có liên quan tới cô lại bị dây đỏ quấn lấy...?

Tâm trạng Diệp Tri Du trở nên phức tạp, thậm chí còn có chút kỳ lạ.

Trong lòng cô dấy lên một dự cảm không mấy tốt lành.

Cứ nghĩ tới khả năng sắp sửa suy đoán tiếp theo, Diệp Tri Du liền xách bộ râu giả lên nhét lại vào ngăn kéo và đóng ngăn kéo bàn trà lại.

Khi ngăn kéo vừa đóng lại, trong đầu cô chợt lóe lên một tia linh cảm——

Râu giả, hình khắc lục thân...

Chẳng lẽ mọi chuyện đúng như cô nghĩ sao——

Ngay khi cô định tiếp tục suy đoán thì Tần Nhược Nam đi đôi giày da nhỏ mím môi chạy tới trước mặt cô, “Chị dâu, khi đi học em có thể mặc chiếc váy này đi không ạ?"

“Tất nhiên rồi!"

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, Diệp Tri Du không nghĩ thêm nữa.

Thay vào đó cô bảo Tần Nhược Nam quay lại chỗ Tần Nhược Hàn, “Nam Nam, em sang gọi anh hai lại đây được không?

Chị dâu có chuyện muốn nói với anh ấy."

Tần Nhược Nam tưởng cô định kiểm tra bài tập của Tần Nhược Thịnh nên không nghĩ ngợi gì, chạy về phía Tần Nhược Hàn và Tần Nhược Thịnh.

Một lát sau Tần Nhược Thịnh đi tới trước mặt Diệp Tri Du.

“Chị dâu, chị tìm em ạ?"

Diệp Tri Du nhìn thiếu niên trước mặt đã cao lên một chút và rắn rỏi hơn, cô nhíu mày hỏi:

“Thịnh Thịnh, em có thấy... lần đầu tiên em nhìn thấy Ngọc Chí Cần, có cảm giác quen thuộc không?"

Chương 105 Ngọc Chí Cần là người đóng thế của anh cả cậu!

Trong mắt Tần Nhược Thịnh hiện lên vẻ mờ mịt, cậu chớp mắt, cố gắng nhớ lại lần đầu gặp Ngọc Chí Cần.

“Em nhớ là lúc chúng ta bị đuổi ra ngoài thì gặp... lúc đó em sợ quá nên không để ý lắm..."

Tần Nhược Thịnh không hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu hỏi này của Diệp Tri Du là gì.

Nhưng cậu ghi tạc trong lòng và cố gắng hồi tưởng lại khuôn mặt của Ngọc Chí Cần.

Không biết có phải vì sự nhắc nhở của Diệp Tri Du hay vì lý do gì khác, Tần Nhược Thịnh càng hồi tưởng càng thấy Ngọc Chí Cần trông quen mắt một cách lạ thường.

“Có phải nhớ ra gì rồi không?"

Thấy vẻ mờ mịt trên mặt Tần Nhược Thịnh biến mất, thay vào đó là sự trầm tư, Diệp Tri Du cảm thấy hình như cậu đã nghĩ ra điều gì đó nên truy hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 124: Chương 124 | MonkeyD