Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 161
Cập nhật lúc: 04/03/2026 10:07
“Diệp Tri Du đi phía trước, ba người cứ nhảy từng cái từng cái theo sau, thu hút vô số sự chú ý của người đi đường.”
Trở thành một phong cảnh mê người bên đường.
Những nơi đi qua tỷ lệ quay đầu là một trăm phần trăm.
Từ chỗ Diệp Tri Du ở đến sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy đi bộ mất hơn hai mươi phút, nếu cứ nhảy nhót như vậy sẽ vô cùng mệt mỏi.
Diệp Tri Du là cố ý hành hạ họ, bắt họ nhảy mà đi.
Thế nhưng bất kể họ nhảy như thế nào, cả người mồ hôi đầm đìa ra sao thì chỗ dán bùa chú vẫn vô cùng sảng khoái sạch sẽ, ch-ết sống cũng không rơi xuống được.
Điều này khiến mấy người trong lòng vô cùng sốt ruột.
Bên trong sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy.
Diệp Tri Du gần đây bận rộn đến mức không thấy bóng dáng, Chu Tĩnh Sinh và những người trong đội cũng bận rộn đến tối tăm mặt mũi, đã nhiều ngày không gặp.
Không ngờ vừa gặp mặt Diệp Tri Du đã tặng họ ba món quà lớn.
“Ba tên thợ săn tiền thưởng này trên tay có hàng chục mạng người."
Diệp Tri Du vừa vào cửa đã giới thiệu với Chu Tĩnh Sinh đang ngước mắt nhìn mấy người phía sau như xác sống kia.
Động tác trên tay Chu Tĩnh Sinh khựng lại, nghiêng đầu nhìn mấy người phía sau Diệp Tri Du, lông mày nhíu c.h.ặ.t:
“Cô gặp họ ở đâu?"
Thân phận thợ săn tiền thưởng không phải chuyện đùa đâu.
“Họ tới để g-iết tôi."
Diệp Tri Du chỉ vào mặt tên cầm đầu cho Chu Tĩnh Sinh xem:
“Dấu vết đ-ánh nh-au rõ ràng như vậy mà không nhìn ra sao?"
Chu Tĩnh Sinh từng nghĩ Diệp Tri Du tới để kiếm tiền thưởng truy nã, chứ chưa từng nghĩ cô là đối tượng bị ám s-át.
Điều đầu tiên anh nghĩ đến chính là:
“Mấy đứa nhỏ ở nhà thì sao?"
Thợ săn tiền thưởng thuộc bộ phận sát thủ không có lòng đồng cảm gì đâu, họ ra tay g-iết người chẳng khác gì thái rau cả.
“Ở chỗ Tạ Gia Hân rồi."
Ánh mắt Diệp Tri Du tối sầm lại vài phần.
Nếu mấy củ cải nhỏ xảy ra chuyện thì đó không còn là chuyện cô tuân thủ pháp luật nữa, mà là cả bộ phận của họ phải chôn cùng mấy củ cải nhỏ nhà cô rồi.
Sắc mặt đầy ẩn ý của Diệp Tri Du khiến lòng Chu Tĩnh Sinh hơi nặng nề.
“Sếp Chu, tôi có chuyện muốn hỏi về vị hôn phu của mình."
Diệp Tri Du chuyển chủ đề.
Nhắc đến Tần Chi Dục, sắc mặt Chu Tĩnh Sinh liền trở nên vô cùng kỳ quái.
Không còn bình tĩnh như trước kia, giống như không quen biết người này, chỉ là người ch-ết t.h.ả.m do anh thụ lý.
“Vụ án của vị hôn phu cô chẳng phải đã kết thúc rồi sao?"
Sao còn tới hỏi tiếp vậy?
Diệp Tri Du nở nụ cười 'hòa nhã' với Chu Tĩnh Sinh:
“Anh thực sự tưởng tôi không biết anh và Tần Chi Dục có quan hệ sao?"
Nếu không phải muốn từ chỗ anh ta điều tra chút chuyện về Tần Chi Dục thì cô có khổ cực giúp sở cảnh sát như vậy không?
Cô vẫn chưa cao thượng đến thế đâu.
“Tôi không biết cô đang nói cái gì."
Hiện tại vụ án đang ở thời điểm mấu chốt, nói cái gì anh cũng không thể để Diệp Tri Du trở thành nhân tố không ổn định được.
Sở cảnh sát có quy định, Diệp Tri Du rõ ràng điều đó.
Dẫu sao có hỏi Chu Tĩnh Sinh thì Chu Tĩnh Sinh cũng sẽ không phối hợp với cô.
Thứ cô muốn hỏi không phải là chuyện liên quan đến vụ án, nghĩ đoạn Diệp Tri Du lại dẹp bỏ ý định hỏi Chu Tĩnh Sinh.
Nhìn bộ dạng của Chu Tĩnh Sinh chắc hẳn sẽ không muốn bàn luận về một Tần Chi Dục còn sống với cô.
Vậy thì——
“Tôi muốn biết vị hôn phu của mình được chôn cất ở đâu, dù sao tôi cũng phải đưa anh ấy 'lá rụng về cội'."
Diệp Tri Du đổi giọng, muốn đi xem xác ch-ết.
Chu Tĩnh Sinh cảm thấy đau đầu, anh bóp trán, dịu giọng nói khẽ:
“Tổ tông của tôi ơi, tôi cầu xin cô, có thể đừng làm khó tôi nữa được không?"
Toàn bộ sở cảnh sát Hương Cảng đều rõ ràng xác của Tần Chi Dục không được động vào, ngay cả tung tích cũng không được để lộ ra ngoài.
Một khi để lộ ra ngoài là sẽ bị xử phạt.
Anh vẫn còn muốn làm tiếp ở bộ phận hình sự, không muốn nghỉ hưu sớm đâu.
Cô nương này đừng có làm khó anh nữa.
“Vị hôn phu của tôi đã ch-ết rồi mà!"
Diệp Tri Du dùng ánh mắt vô cùng thuần khiết, lý lẽ hùng hồn:
“Tôi với tư cách là người chưa góa chồng, chẳng lẽ còn không được nhìn xác anh ấy hay là phần mộ một chút sao?"
Làm sao có thể bá đạo như vậy chứ!
Cô với tư cách là người chưa góa chồng là sẽ làm loạn lên đấy!
Chu Tĩnh Sinh người đã từng làm việc chung với Diệp Tri Du một thời gian, vừa thấy ánh mắt Diệp Tri Du trở nên không mấy thân thiện là anh biết cô nàng này sắp gây chuyện rồi.
Anh vội vàng lên tiếng:
“Thực sự không được, đợi tháng sau, tháng sau được không?"
Trong thần sắc của Chu Tĩnh Sinh thậm chí còn nhuốm màu cầu khẩn.
Diệp Tri Du:
“?"
Không đến mức đó chứ hả!
Thấy Chu Tĩnh Sinh thực sự không cách nào nói ra địa chỉ bảo quản xác của 'Tần Chi Dục', cô liền không đi theo con đường của Chu Tĩnh Sinh nữa, mà sau khi giao thợ săn tiền thưởng cho sở cảnh sát thì đi tìm Tạ Gia Hân để đón mấy nhóc tì về.
Mấy đứa nhỏ đang ở nhà Tạ Gia Hân.
Nghe thấy có người gõ cửa, Tạ Gia Hân đang chơi đùa với mấy đứa nhỏ trong phòng lập tức ngẩng đầu, cao giọng lên tiếng:
“Một hai ba bốn năm!"
Diệp Tri Du đứng ở cửa nghe thấy tiếng của Tạ Gia Hân, có chút ngập ngừng hé môi, sau đó nhắm mắt lại thốt ra câu tiếp theo.
“Diệp Tri Du vô lý nhất!"
Cô không hiểu cô vô lý ở chỗ nào?
Thế nhưng ngay cả khi Diệp Tri Du đã đối đúng ám hiệu thì Tạ Gia Hân cũng không mở cửa.
Mà tiếp tục hỏi:
“Người tới phải chăng là Gia Cát Khổng Minh?!"
Câu ám hiệu này khiến Diệp Tri Du quay đầu nhìn kỹ phía sau.
Xác định phía sau không có ai cô mới cao giọng trả lời:
“Tại hạ Võ Đang Vương Dã."
Câu nói này của Diệp Tri Du vừa dứt, cửa nhà Tạ Gia Hân cạch một tiếng mở ra.
Đẩy cửa vào.
Đ-ập vào mắt là ba củ cải nhỏ, mỗi đứa đang bận rộn việc của riêng mình.
Hai cậu bé đang viết bài tập, Tần Nhược Nạm ba tuổi vì còn nhỏ bài tập ít nên đang đ-ánh bài với Tạ Gia Hân.
Trên mặt hai người đều dán những tờ giấy trắng.
“Tối nay có muốn ngủ lại chỗ tôi không?"
Tạ Gia Hân nhiệt tình mời mọc:
“Tôi có tài liệu nội bộ về các vụ án của sở cảnh sát đấy."
Chương 137 Vùng Nước Bị Khuấy Đục
Diệp Tri Du không mắc bẫy.
“Cô tưởng tôi không biết sở cảnh sát các người có quy định sao?"
Thực sự coi tôi là tấm chiếu mới cái gì cũng không biết chắc?
Tôi thông minh lắm đấy!
Tạ Gia Hân tức giận lườm Diệp Tri Du một cái cháy mắt:
“Tôi chỉ là muốn tán gẫu với cô về chuyện cô và Hà Thương gần đây đi thôn Bạch Ngọc thôi mà."
