Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 29

Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:04

Diệp Tri Du dời ánh mắt sang bức ảnh của người ch-ết.

Chính là gã tài xế định g-iết cô, kẻ mà trong miệng không có lưỡi đó.

“Sếp Châu, anh nói sai rồi, tôi chỉ đến để thu dọn xác, không phải đến để phá án.”

Diệp Tri Du ngước mắt, nhìn thẳng vào Chu Tĩnh Sanh, Tần Chi Dục còn chưa ch-ết, cô phá vụ án gì chứ?

Có muốn phá thì cũng là Tần Chi Dục hiện đang làm cảnh sát chìm phá.

Hơn nữa, phía cảnh sát cũng không có bằng chứng nào chỉ ra là cô g-iết người.

“Tôi muốn hỏi sếp Châu một chút, thời gian t.ử vong của người ch-ết là lúc nào, đã kiểm tra xem tôi có bằng chứng ngoại phạm hay không chưa?”

Hôm đó lúc cô xuống núi, cô đã lướt qua vô số con phố với tư thế vô cùng nổi bật.

Để mất mặt lớn như vậy trước bàn dân thiên hạ, giờ lại bảo người là do cô g-iết, cô không chịu đâu!

Chu Tĩnh Sanh nhìn chằm chằm Diệp Tri Du, đọc được từ trong ánh mắt của cô rằng cô không hề ngạc nhiên trước c-ái ch-ết của nạn nhân.

Nhưng cô cũng đủ tự tin rằng cảnh sát không có đủ bằng chứng chứng minh cô g-iết người.

Ngay cả khi cô có động cơ g-iết người, nhưng cô lại không có điều kiện gây án.

Cô không có mặt tại hiện trường.

Chu Tĩnh Sanh cảm thấy có chút uất ức, từ khi Diệp Tri Du xuất hiện trong tầm mắt anh, anh cảm thấy mọi vụ án bí ẩn đều có liên quan đến cô.

Anh mệt mỏi xoa xoa huy đầu:

“Cô có phải cảm thấy chúng tôi không làm gì được cô không?”

“Không hề nha, tôi là dân lành mà, sếp Châu đừng vu oan cho người tốt.”

Diệp Tri Du làm vẻ mặt vô tội:

“Hơn nữa, sếp Châu thần thông quảng đại như vậy, chẳng lẽ không điều tra ra tại sao hôm đó tôi lại gặp gỡ ông ta sao?”

Chu Tĩnh Sanh và Diệp Tri Du đấu mắt với nhau.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Chu Tĩnh Sanh mới bực bội chịu thua.

Diệp Tri Du nhìn Chu Tĩnh Sanh:

“Sếp Châu có biết vị hôn phu của tôi ch-ết như thế nào không?”

Ánh mắt Diệp Tri Du khóa c.h.ặ.t trên mặt Chu Tĩnh Sanh.

Cô đang quan sát xem liệu mình có thể nhìn thấy biểu cảm vi mô cho thấy Chu Tĩnh Sanh nhận ra Tần Chi Dục hay không.

Chu Tĩnh Sanh không trả lời, chỉ nhíu mày nhìn cô một cái, sau đó xem đồng hồ đeo tay rồi đi ra ngoài phòng thẩm vấn.

Diệp Tri Du:

“?”

Anh nhận ra thì nhận ra, không nhận ra thì không nhận ra, chẳng nói lời nào mà cứ thế đi ra ngoài là có ý gì?

Chẳng lẽ, anh ta ra ngoài để gặp người rất giống Tần Chi Dục kia?

Nghĩ vậy, Diệp Tri Du cũng có chút ngồi không yên.

Cô cũng muốn đi gặp Tần Chi Dục mà.

“Diệp tiểu thư, làm phiền cô phối hợp với công việc của chúng tôi một chút.”

Thấy mắt Diệp Tri Du cứ dõi theo Chu Tĩnh Sanh ra ngoài, cảnh viên trong phòng thẩm vấn gõ gõ mặt bàn, thu hút sự chú ý của Diệp Tri Du.

“Yes... sir...”

Diệp Tri Du kể lại cảnh tượng mình gặp đối phương ngày hôm đó, và kể lại những chuyện đã xảy ra cho viên cảnh sát đối diện.

Vốn dĩ viên cảnh sát không thấy có vấn đề gì, cho đến khi——

“May mà Ngọc Chí Cần kịp thời có mặt và cứu tôi ra, không có anh ấy là tôi tiêu đời rồi!”

Diệp Tri Du khoa trương muốn ôm ng-ực, như thể vẫn còn sợ hãi.

Cảnh viên:

“Ngọc Chí Cần?

Anh ta?

Cứu cô?”

Nếu anh không nhớ lầm, Ngọc Chí Cần là người của băng Tứ Đao nhỉ?

Kẻ có thể vào được băng đảng đó thì thành phần ra sao còn cần phải nói sao?

Chuyện “anh hùng cứu mỹ nhân” mà cô nói thật sự sẽ xảy ra sao?

Cảnh viên không tin.

Diệp Tri Du thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói với cảnh viên:

“Nói ra có thể anh sẽ không tin, nhưng anh ấy thích tôi.”

“...”

“Tôi hiểu tâm trạng của anh, nhưng sự thật là như vậy.”

“...”

Cảnh viên nhìn Diệp Tri Du trước mặt, lại nhìn đám người đi tới đi lui bên ngoài phòng thẩm vấn, rồi viết mấy chữ nhỏ ở dưới cùng của bản lấy lời khai—— Đầu óc có lẽ không được bình thường.

Diệp Tri Du ở lại đồn cảnh sát cả ngày, bị hỏi đi hỏi lại những câu hỏi về người ch-ết.

Cô vẫn giữ nguyên câu trả lời nhất quán.

Khi nhắc đến việc Ngọc Chí Cần hay giúp đỡ mọi người, đồn cảnh sát có ý định điều tra mối quan hệ của hai người, kết luận nhận được là hai người là quan hệ bạn đời.

Chu Tĩnh Sanh không thể tìm thấy đột phá khẩu từ phía Diệp Tri Du, đành phải thả người.

Chỉ là, anh không tin Diệp Tri Du và Ngọc Chí Cần là quan hệ tình nhân.

Cô mang theo ba đứa trẻ đến Hồng Kông tìm Tần Chi Dục, sao có thể chỉ trong vòng nửa năm đã quên béng “vị hôn phu” ra sau đầu?

Trước khi tiễn Diệp Tri Du ra cửa, Chu Tĩnh Sanh hỏi cô:

“Diệp tiểu thư sắp có hỷ sự?

Nhớ mời họ Chu này uống chén r-ượu mừng.”

Anh đang thăm dò.

“Không có, tôi phải thủ tiết cho vị hôn phu ba năm.”

“Ngọc tiên sinh bằng lòng sao?”

“Anh ấy bằng lòng vì yêu mà làm nhỏ, không cầu danh phận.”

“?”

“Hết cách rồi, anh ấy quá yêu tôi mà.”

Diệp Tri Du dang tay.

Chu Tĩnh Sanh im lặng.

Anh coi như nhìn ra rồi, cô nhóc trước mắt này không có lấy một câu nói thật trong miệng.

Một cái rắm nổ ra hai câu nói dối, chính là đang nói cô ta đấy!

Trước khi đi, Diệp Tri Du cảm thấy cô cần phải cho Chu Tĩnh Sanh một lời khuyên, thế là cô đề nghị với anh:

“Cơm nước ở đồn cảnh sát các anh không ngon đâu, khuyên anh lần sau đừng giữ tôi lại ăn cơm, dở lắm.”

Không bằng tay nghề của em chồng nhà cô.

Chu Tĩnh Sanh:

“Kỹ thuật lái xe của tài xế đồn chúng tôi cũng không tốt lắm, Diệp tiểu thư hôm nay tự đi bộ về đi.”

Diệp Tri Du cân nhắc thấy trời đã tối, đang suy tính xem nên xuống nước thế nào thì cô thấy ngoài cửa có một chiếc mô tô nát, cùng với một người trông rất quen mắt.

Thật là hết cách, vốn định tỏ ra mạnh mẽ một chút, kết quả, “chỗ dựa” của cô đến rồi.

Thật ngại quá đi.

“Sếp Châu tạm biệt nhé~”

Khóe môi Chu Tĩnh Sanh động đậy, không nói gì.

Anh tiễn mắt Diệp Tri Du ngồi lên xe mô tô của Ngọc Chí Cần, hơn nữa, vừa lên xe cô đã túm lấy tóc sau gáy Ngọc Chí Cần, sắc mặt dữ tợn trong chốc lát, như thể đang nói lời đe dọa gì đó.

Chu Tĩnh Sanh người từng học chuyên ngành đọc môi đã đọc hiểu, Diệp Tri Du đang nói:

Cảnh cáo nhổ tóc!

“...”

Giới trẻ bây giờ đều thích kiểu thú vui này sao?

Chu Tĩnh Sanh có chút xót xa sờ sờ tóc sau gáy mình, xem ra sau này anh không thể tìm bạn gái quá trẻ được, nếu không tóc của anh sẽ không chịu nổi gánh nặng mất.

Trước cổng đồn cảnh sát.

Ngọc Chí Cần định nổ máy mô tô phóng vọt đi thì bị túm tóc, đành phải chậm chạp khởi động xe, sau đó di chuyển chậm rì như sên bò.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 29: Chương 29 | MonkeyD