Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 374
Cập nhật lúc: 04/03/2026 13:08
“Được."
Lam Lan lúc này căn bản không dám quay về.
Có Diệp Tri Du đi cùng, cô có thể dạn dĩ hơn chút.
“Giá cả cô rõ rồi chứ?"
Diệp Tri Du bổ sung thêm.
Lam Lan:
“...
Cô cứ yên tâm, tôi đều biết cả."
Cái mạng nhỏ sắp không giữ được rồi, còn quan tâm gì chút tiền này nữa chứ!?
Lam Lan biết thói quen của Diệp Tri Du, thế là cô chạy sang một bên đứng đợi Diệp Tri Du bói quẻ cho những người phía sau.
“Đại sư, tôi muốn... tìm tung tích của một người."
Phía sau cô gái là một bà lão tóc bạc trắng, ăn mặc chỉnh tề.
Bà mặc bộ sườn xám màu tím sẫm, mái tóc bạc được b.úi lên, tư thế nhã nhặn, nhìn qua đã thấy xuất thân từ một gia đình danh giá.
Bà trông chừng khoảng hơn bảy mươi tuổi, tuy nhiên sự tao nhã đã làm mờ đi những dấu vết thời gian trên mặt, khiến bà trông rất trẻ trung.
Dù tuổi đã cao nhưng vẫn khiến người ta không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
Diệp Tri Du khi nhìn thấy đối phương lần đầu tiên, ban đầu là kinh diễm, sau đó là bất lực.
Trong lòng mỗi người đều có một chấp niệm, chấp niệm của quý bà này chắc hẳn là mối tình đầu từ mấy chục năm trước của bà...
“Đây là bát tự của ông ấy."
Bà lão đưa bát tự trong tay cho Diệp Tri Du, trong mắt lấp lánh sự kỳ vọng.
Kỳ vọng đối phương vẫn còn sống trên đời, vẫn còn cơ hội gặp mặt.
Diệp Tri Du nhận lấy, sau đó liếc nhìn bà lão một cái.
Trên mặt bà lão viết đầy việc bị gã đàn ông phụ bạc lừa dối mấy chục năm...
Chương 316 Ân nhân cứu mạng không phải hắn
“Ông ấy vẫn còn sống..."
Diệp Tri Du suy nghĩ một chút, quyết định nói thật.
Bà lão có thể tới bói mệnh, chắc hẳn trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Chỉ là sâu thẳm trong lòng vẫn ôm một tia kỳ vọng nên mới tìm tới Diệp Tri Du để bói quẻ.
Lời của Diệp Tri Du khiến trên mặt bà lão hiện lên vài phần vui mừng:
“Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi..."
Bà nói xong liền định đứng dậy.
“Bà không hỏi..."
“Cô bé à, ta sống ngần này tuổi rồi, chuyện gì mà chưa từng thấy qua chứ?"
Biết Diệp Tri Du muốn hỏi gì, động tác bà lão khựng lại, bà mỉm cười dịu dàng với Diệp Tri Du, ngữ khí mang theo sự thông thấu đặc thù của mình:
“Ông ấy còn sống thì sẽ không còn độc thân đâu."
Mà bà dĩ nhiên là hy vọng ông ấy còn sống.
Ít nhất khi hai người còn trẻ, tình cảm bên nhau là thật.
Lúc đó, mọi lời ông ấy nói đều là thật lòng, dù sau này ông ấy có thay lòng đổi dạ thì bà cũng chưa bao giờ nghi ngờ sự chân thành của ông ấy vào khoảnh khắc đó.
Bà cũng không muốn để đoạn ký ức đẹp đẽ này bị phủ bụi.
Hôm nay bà tới đây là để vẽ một dấu chấm hết cho tuổi thanh xuân của mình, dừng lại đúng lúc là tốt rồi.
Diệp Tri Du kinh ngạc trước sự phóng khoáng của bà lão.
Trong đầu cô chỉ tràn ngập một câu nói—— “Tao nhã, đúng là quá tao nhã!"
Tư tưởng của quý bà này là điều mà bao nhiêu người học cũng không được!
Bà lão đứng dậy, người thanh niên đi phía sau vội vàng bước lên một bước, ngữ khí trách móc:
“Cô bà, bà vì một lão già như vậy mà cả đời không gả chồng, có đáng không?"
“Đáng."
Bà lão đứng thẳng lưng, trả lời rất dứt khoát.
“Cháu đã nói với bà rồi, cháu sẽ tìm người đi điều tra, sau đó đưa lão ta tới gặp bà, tại sao bà lại không đồng ý chứ?"
Người thanh niên không hiểu nổi.
Suy nghĩ của anh ta rất đơn giản.
Nếu đối phương vẫn còn giữ mình vì cô bà của anh ta thì anh ta sẽ đón lão già đó về để hưởng phúc!
Nếu lão già đó không giữ mình vì cô bà anh ta mà con cháu đầy đàn, anh ta sẽ đón lão ta về để chịu khổ, ngày ngày phải sám hối trước mặt cô bà anh ta!
Phải biết rằng cô bà anh ta vì lão ta mà cả đời không lấy chồng!
Dường như nhận ra suy nghĩ của người thanh niên, bà lão khẽ cau mày:
“Mẹ cháu lại nói gì với cháu rồi?
Nói ta cả đời không lấy chồng là vì ông ta sao?"
Trên mặt người thanh niên thoáng hiện vẻ chột dạ.
“...
Ngu xuẩn!"
Bà lão im lặng hồi lâu, nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ.
Năm đó bà tham gia kháng chiến, bị thương tổn đến căn bản nên không thể sinh con.
Mà bà lại là người không chịu khuất phục, không muốn cuộc sống gia đình vì chuyện con cái mà trở nên hỗn loạn, nên cả đời không lấy chồng.
Ai nói với họ là bà không lấy chồng là vì đối phương chứ?
Một gã đàn ông chưa xứng đáng để bà phải giữ mình như vậy!
Bà dầu gì cũng là người từng đi du học, sao có thể ngu xuẩn như vậy chứ!?
“Nhưng mà, người cứu bà năm đó không phải là ông ta."
Khi bà lão đang giáo huấn đứa cháu họ thì giọng nói của Diệp Tri Du vang lên từ phía sau.
Khiến bà lão khựng bước.
Bà đột ngột quay đầu lại nhìn Diệp Tri Du:
“Cô nói... cái gì?"
Người cứu bà năm đó không phải là đối phương, là... có ý gì?
Bà bị người ta lừa gạt sao?
“Chính là ân nhân cứu mạng năm đó của bà không phải đối phương mà là một người khác."
Diệp Tri Du sờ sờ sống mũi, quyết định nói ra sự thật cho bà lão biết.
Dù sao đối phương cũng là nhờ vào sự đề bạt của gia đình bà lão mới có được cuộc sống tốt đẹp.
Bà lão sải bước quay lại trước mặt Diệp Tri Du, bà run giọng hỏi:
“Vậy ân nhân cứu mạng của ta còn sống không?"
Diệp Tri Du im lặng.
Sau đó, cô chậm rãi thốt ra một câu:
“Cái này là giá khác..."
“Tiểu Tân!"
Bà lão quay đầu nói với đứa cháu họ bên cạnh.
Đứa cháu họ rất hiểu chuyện, rút ví tiền ra, lấy một xấp tiền giấy đặt trước mặt Diệp Tri Du:
“Tới đi, mời cô cứ việc nói thẳng!"
Đây không chỉ là tiền bói quẻ mà còn là tiền cảm ơn cô vừa rồi đã nói ra sự thật cho cô bà anh ta biết.
Diệp Tri Du thu tiền, sau đó viết ra địa chỉ nơi đối phương đang ở.
Nếu đối phương là người tốt thì cô sẽ không nhắc nhở bà lão đâu.
Chỉ là nhà đối phương dột từ nóc dột xuống, Diệp Tri Du mới không bỏ qua công đức để kiếm mà che giấu chuyện của đối phương đâu!
Đặc biệt là ân nhân thực sự của bà lão vì sự chèn ép của hắn ta mà hiện giờ cuộc sống đang rất không thuận lợi.
“Tôi đã viết địa chỉ của ân nhân và địa chỉ của đối phương lên đây cho bà rồi."
Diệp Tri Du đưa tờ giấy cho người cháu họ.
Người cháu họ rất hài lòng, thu tờ giấy lại.
“Cô bà, đi thôi, cháu đưa bà đi miền Bắc!"
“Cút đi!"
Một già một trẻ xoay người rời đi.
Người cuối cùng bước lên phía trước, từ trên cao nhìn xuống Diệp Tri Du:
“Đại sư, tôi muốn bói mệnh."
