Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 377
Cập nhật lúc: 04/03/2026 13:09
“Lam Lan, sao cậu lại đen đủi vậy chứ?"
“Rốt cuộc là kẻ nào xấu xa thế, tặng sính lễ mà người ta không biết vậy chứ!?
Thật đáng ghét!"
Sự mắng nhiếc của bạn cùng phòng khiến cô gái đứng trước mặt hai người mặt mày trắng bệch, cô ta cũng đi theo quan tâm hỏi:
“Có phải cậu đắc tội với ai không?
Nếu không sao người ta lại chỉ nhắm vào mỗi cậu chứ?"
Nghe cô ta nói vậy, hai cô gái vừa rồi còn đang hăng hái mắng nhiếc bỗng nhiên im bặt, nhìn nhau trân trân.
Lời cô ta nói nghe cứ quái quái thế nào ấy.
Lam Lan tức giận:
“Ý của cậu là tôi đã làm chuyện gì không tốt nên mới bị nhắm vào phải không?"
Mới vừa rồi, Lam Lan còn đang nghĩ liệu bạn cùng phòng hãm hại mình có nỗi khổ tâm gì không?
Bị đe dọa hay là như thế nào?
Giờ xem ra, cô ta đơn thuần là kẻ xấu xa!
“Vương Mỹ Phụng, cậu nói lời này là có ý gì hả!?"
Lam Lan chất vấn.
Cô gái tên Vương Mỹ Phụng đỏ hoe mắt, như thể bị Lam Lan nhắm vào vậy:
“Lam Lan, tôi có nói gì đâu chứ?
Cậu đừng kích động như vậy, nếu cậu thấy khó chịu thì tôi xin lỗi cậu có được không?"
“Cậu đúng là phải xin lỗi tôi đấy!"
Lời của Lam Lan khiến hai người bạn cùng phòng khác nhíu mày.
Cảm thấy lời Vương Mỹ Phụng nói đúng là có chút không ổn, nhưng Lam Lan cũng không nên dồn ép người quá đáng như vậy.
Chỉ là không đợi hai người kia lên tiếng, Lam Lan đã ném đôi hoa tai vàng tới trước mặt Vương Mỹ Phụng:
“Trả lại sính lễ cho cậu đấy!"
Đôi hoa tai vàng từ trên người Vương Mỹ Phụng rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm kim loại giòn tan.
Sắc mặt hai người bạn cùng phòng trở nên quái dị.
“Lam Lan, có hiểu lầm gì không?"
Nếu cô không nghe nhầm thì lúc Lam Lan ném cho Vương Mỹ Phụng có nói là sính lễ nhỉ?
“Đúng vậy, Mỹ Phụng không phải người như vậy đâu, có phải cậu hiểu lầm cậu ấy rồi không?"
Miệng thì nói vậy nhưng cô ấy vẫn lùi lại một bước nhỏ.
Hành động của hai người đó Vương Mỹ Phụng không hề bỏ lỡ.
Cô ta che giấu sự u ám trong mắt, lộ ra biểu cảm vô tội với Lam Lan, cô ta chực khóc:
“Lam Lan, sính lễ gì cơ?
Cậu đang nói gì vậy?
Đây chẳng phải là quà sinh nhật tôi tặng cậu sao?"
Vương Mỹ Phụng không nhắc đến chuyện này thì thôi, nhắc đến là Lam Lan lại càng thấy kinh tởm hơn.
Cô không biết rốt cuộc mình đã đắc tội với Vương Mỹ Phụng ở chỗ nào mà khiến Vương Mỹ Phụng lại nhắm vào mình như vậy!
Gia cảnh của Vương Mỹ Phụng giàu có hơn gia cảnh cô nhiều, trông cũng rất xinh đẹp, chỉ duy nhất việc học hành là không đuổi kịp cô, lẽ nào Vương Mỹ Phụng lại ghen tị với việc học hành của cô sao?
“Lúc anh họ cô ch-ết cô cũng ngồi bên cạnh, chắc hẳn cậu và mợ cô hận cô lắm nhỉ?
Luôn miệng nói tại sao người ch-ết không phải là cô?"
Diệp Tri Du nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng, đẩy vấn đề ngược lại cho Vương Mỹ Phụng.
Vương Mỹ Phụng không ngờ Diệp Tri Du lại tính ra được cả chuyện này.
Sắc mặt cô ta trở nên rất khó coi.
“Để chuyển dời mâu thuẫn trên người mình, cô đã tự tiến cử mình muốn tìm cho anh họ một mối hôn sự tốt."
Giọng của Diệp Tri Du vẫn tiếp tục:
“Vì vậy cô đã nhắm trúng Lam Lan, người đang đi học một mình ở Hương Cảng."
Vương Mỹ Phụng có một người anh họ vừa mới qua đời không lâu, mọi người trong phòng ký túc xá đều biết.
Chỉ là họ không ngờ để tránh bị cậu mợ oán hận, cô ta lại có thể độc ác như vậy, lợi dụng bạn cùng phòng để kết âm hôn với người anh họ đã ch-ết của mình để xoa dịu cơn giận của cậu mợ cô ta!
Ngay lập tức, hai cô gái đứng phía sau nhìn cô ta với biểu cảm vô cùng phức tạp.
Họ bắt đầu nhớ lại xem Vương Mỹ Phụng có mang thứ gì cho họ không, có tặng quà gì không?
Nếu có thì phải nhanh ch.óng trả lại cho cô ta.
Nhìn ra ý nghĩ của hai người bạn cùng phòng, Lam Lan lên tiếng:
“Không cần lo lắng đâu, anh họ cô ta đã bị Diệp đại sư gọi Ngưu Đầu Mã Diện đưa xuống địa phủ rồi."
Nghe vậy, sắc mặt Vương Mỹ Phụng thay đổi tức thì.
Vẻ nhu nhược trên mặt biến mất, thay vào đó là sự không thể tin nổi và tức giận:
“Các người đã làm gì anh ấy rồi?
Ai cho phép các người đưa anh ấy xuống địa phủ hả!?"
Vương Mỹ Phụng định xông lên lý luận với Lam Lan.
Nào ngờ Diệp Tri Du đã sải bước chắn giữa hai người:
“Tôi đưa đấy, thì sao?"
Đối mặt với Diệp Tri Du, nhu khí của Vương Mỹ Phụng bỗng chốc xẹp xuống một bậc.
“Người đã ch-ết thì nên xuống địa phủ trình diện, từ khi nào họ lại được phép lưu lại dương gian hả!?"
Giọng Diệp Tri Du sắc lẹm, mặt mày lạnh căm:
“Các người tưởng các người trốn thoát được sao?
Bao che cho quỷ quái đã khuất lưu lại nhân gian, đây là tội lỗi của các người, sau này khi các người xuống địa phủ thì tất cả sẽ được tính lên đầu các người hết."
“Tuy nhiên, bây giờ nó cũng sẽ ảnh hưởng đến vận may của các người thôi."
Lời nói của Diệp Tri Du khiến thân hình Vương Mỹ Phụng trở nên run rẩy.
Mắt cô ta đỏ hoe:
“Tôi cũng không muốn vậy đâu, là họ ép tôi, tôi... tôi chưa từng nghĩ tới việc hại mạng sống của Lam Lan, chẳng qua là một cuộc âm hôn thôi, kết rồi... cũng đâu có ch-ết."
Cô ta không giúp anh họ mình kết âm hôn thì người ch-ết chính là cô ta rồi!
Sự ngụy biện của Vương Mỹ Phụng khiến mọi người có mặt ở đó đều tức nổ đom đóm mắt.
“Dựa vào cái gì mà Lam Lan phải kết âm hôn với hắn ta chứ?"
“Đúng vậy!
Ai mà không biết anh họ cô là một gã b-éo múp míp chứ!?"
Chương 319 Đột phá khẩu
Nghe xem cô ta nói cái giọng gì vậy chứ!?
Cái gì mà kết âm hôn rồi cũng đâu có ch-ết?
Không ch-ết thì có thể để người khác kết âm hôn với người ch-ết sao?
Sao cô ta lại vô liêm sỉ như vậy chứ?
Trước kia những người bạn cùng phòng có ấn tượng tốt với Vương Mỹ Phụng đều vì hành động lúc này của cô ta mà tránh xa cô ta như tránh tà, cảm thấy cô ta thật không thể lý giải nổi!
Cả hai người đều nhìn Vương Mỹ Phụng bằng ánh mắt chán ghét.
Vương Mỹ Phụng chẳng hề cảm thấy mình có lỗi gì, thấy thái độ của mấy người đối với mình thay đổi, cô ta cũng chẳng thèm duy trì cái vỏ bọc nhu nhược của mình nữa mà dùng ánh mắt độc ác nhìn Lam Lan.
“Nhà cậu tôi là gia tộc nằm trong top 10 của Hương Cảng, gả cho cô một đứa con gái đại lục là nể mặt cô lắm rồi!
Cô còn gì mà không hài lòng nữa hả?"
Giọng của Vương Mỹ Phụng vô cùng ch.ói tai.
Từ lời nói của cô ta có thể thấy cô ta từ tận đáy lòng chẳng hề coi trọng Lam Lan, một tiểu thư nhà giàu từ đại lục tới.
Cô ta cảm thấy Lam Lan chẳng qua chỉ là hạng nhà giàu mới nổi so với đám dân nghèo kia thôi, chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Để cô ta kết âm hôn với anh họ mình chính là đang ban thưởng cho cô ta!
Lam Lan bị lời của Vương Mỹ Phụng làm cho tức điên lên:
“Vương Mỹ Phụng!
Tôi tới Hương Cảng học hành là với tư cách sinh viên ưu tú, tôi chưa bao giờ cảm thấy thân phận của mình có gì phải tự ti cả!"
