Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 430
Cập nhật lúc: 04/03/2026 13:23
“Đây chính là “sủng nhi” mà anh ta đã nghìn chọn vạn tuyển ra, sao có thể không có chút năng lực này được?”
“Ngài dự định khi nào đi gặp cô ấy?”
Người đàn ông mặc đồ Trung Sơn tiếp tục truy vấn.
Người đàn ông cụp mắt, nâng chén trà trong tay lên, anh ta xoay xoay chén trà trong tay, chăm chú nhìn hoa văn trên chén trà, giọng nói lạnh nhạt:
“Đợi mấy tên ngu ngốc đó ch-ết hết là lúc chúng ta gặp mặt.”
“Thực sự có chút mong đợi, cô ấy thấy ta sẽ có biểu cảm gì đây.”
Trên mặt người đàn ông hiện lên vài phần nụ cười ấm áp.
Người đàn ông mặc đồ Trung Sơn nhìn đồng hồ đeo tay, ngước mắt nhìn về hướng mấy vị hộ pháp vừa biến mất:
“Tôi đã chuẩn bị xe xong rồi, ngày mai sẽ là lúc ngài gặp cô ấy.”
Chương 363 Trống Chị Gái (A Tỷ Cổ)
Trên mặt ‘Chủ’ hiện lên nụ cười rạng rỡ, vô cùng hài lòng với lời nói của quản gia.
‘Sủng nhi’ mà anh ta chọn trúng làm sao có thể không phải là đối thủ của mấy cái đồ phế vật dưới tay anh ta chứ?
Thật mong chờ quá đi~...
Diệp Tri Du ở lại nhà của Bạch Tùng T.ử hai ngày.
Nhưng quẻ tượng cô tính cho Bạch Tùng T.ử cho thấy kẻ thù mạnh nhất của ông ta sẽ không tự mình ra tay, mà sẽ phái mấy tên tay sai mạnh nhất đến để truy sát Bạch Tùng Tử.
Diệp Tri Du có chút thất vọng nhưng cũng không có ý định rời đi.
Cô muốn xem thử tay sai mạnh nhất dưới trướng đối phương có năng lực gì.
Đừng có giống như mấy cái đồ phế vật ngày hôm qua bị cô hạ gục chỉ trong một chiêu.
Như vậy sẽ khiến cô nghi ngờ thực lực của cái tên ‘Chủ’ kia mất.
Diệp Tri Du thầm nghĩ không bao lâu thì cô cảm nhận được có ba luồng sức mạnh mạnh mẽ đang tiến lại gần, đó là quỷ sủng mà đối phương cố ý thả ra.
Người chưa đến, quỷ đã đến trước.
“Dù cô có cứu tôi, tôi cũng sẽ không mang ơn cô đâu.”
Diệp Tri Du cảm nhận được, không có lý nào Bạch Tùng T.ử không cảm nhận được.
Nhưng ông ta vẫn nói ra những lời bạc bẽo như kẻ ăn cháo đ-á bát.
Diệp Tri Du cạn lời, cô cảm thấy những lời cô nói với ông ta hôm qua đều là phí lời.
Ông ta chẳng nghe lọt tai chút nào.
Không sao, cô có thể coi như ông ta đang đ-ánh rắm, chỉ cần không thực sự làm thối đến cô thì tùy ông ta muốn nói gì thì nói.
“Đây là quỷ vật của ba vị đại hộ pháp dưới trướng Chủ...”
Bạch Tùng T.ử nhìn lũ quỷ bên ngoài, tim thắt lại ngay lập tức, miệng thì nói sẽ không cảm kích Diệp Tri Du nhưng ông ta thực sự không muốn ch-ết.
Thấy quỷ vật liền theo thói quen giải thích thân phận của đối phương cho Diệp Tri Du.
Diệp Tri Du nhíu mày, có chút thắc mắc:
“Thường thì hộ pháp chẳng phải đều là số chẵn sao?”
Tại sao hộ pháp của cái tên Chủ này lại là số lẻ?
Bạch Tùng T.ử im lặng một lúc.
“Dưới trướng Chủ có bốn đại hộ pháp Đông Tây Nam Bắc, còn tại sao bây giờ chỉ có ba người đến... là vì hôm qua cô đã g-iết mất một người rồi.”
Bạch Tùng T.ử không hiểu nổi.
Đã là hộ pháp rồi mà tại sao năng lực đối phương lại thấp kém như thế, chưa kịp giáp mặt đã bị Diệp Tri Du phản sát.
Diệp Tri Du ngạc nhiên nhìn Bạch Tùng Tử.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Bạch Tùng T.ử đọc được ý nghĩa biểu cảm trên mặt Diệp Tri Du:
“Đã là hộ pháp rồi sao còn gà thế?”
Bạch Tùng T.ử không phải là người ở tầng lớp cao nhất nên sự hiểu biết về các hộ pháp chỉ là một số thông tin trên bề mặt.
Những thứ khác ông ta không rõ.
Hoặc là cô quá mạnh, hoặc là đối phương không giỏi về ma quỷ.
Nhưng Bạch Tùng T.ử cảm thấy chắc là do vế trước.
Ông ta có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của lũ quỷ đến ngày hôm qua, đó không phải là thứ ông ta có thể đối phó được, nhưng trước mặt Diệp Tri Du thì chỉ trong một lần chạm mặt đã bị đo ván.
“Hôm nay cô còn định làm giống như hôm qua nữa không?”
Mời người của địa phủ đến trực tiếp đưa quỷ vật đi, cưỡng ép cắt đứt liên kết của đối phương với quỷ vật.
Diệp Tri Du không nói cho ông ta biết cô định làm gì.
Tuy nhiên dù cô không nói thì cô cũng sẽ không làm giống như ngày hôm qua.
Đối phương đã có chuẩn bị, hôm nay làm theo cách cũ sẽ không thể khiến đối phương mất mạng chỉ trong một đòn, cô cần làm chút chuyện khác.
Thế là Diệp Tri Du bảo Bạch Tùng T.ử đưa kéo và giấy trắng cho mình, cắt ra mấy hình nhân giấy nhỏ, ra cửa đi dắt mũi mấy con lệ quỷ bên ngoài, coi chúng như lũ khỉ mà trêu đùa.
Diệp Tri Du khá là ranh mãnh, mấy hình nhân giấy cô ném ra không chỉ chạy nhanh như bay mà còn mang theo luồng quỷ khí công đức mà lệ quỷ không thể cưỡng lại được.
Chỉ cần nuốt chửng luồng quỷ khí này, chúng có thể thăng cấp thành Quỷ vương.
Cũng có thể thoát khỏi sự khống chế của kẻ đứng sau chúng.
Thế là chúng đồng loạt đi đuổi theo hình nhân giấy, quăng luôn mệnh lệnh của kẻ đứng sau ra sau đầu.
Ba vị hộ pháp ở đằng xa thấy không thể điều khiển quỷ vật từ xa được nữa, đành phải bước vào sân nhà Bạch Tùng T.ử để đích thân điều khiển quỷ vật.
Ba vị hộ pháp lộ diện, trái tim đang treo lơ lửng của Bạch Tùng T.ử cuối cùng cũng nguội ngắt.
Chẳng còn chút hy vọng hão huyền nào nữa.
Lần này nếu Diệp Tri Du thực sự giữ được mạng cho ông ta, ông ta sẽ không cảm kích nhưng sẽ nể phục.
“Con nhóc, ta khuyên cô nên giao hắn ra đây, như vậy ta còn có thể để cô được toàn thây.”
Người lên tiếng là Đông hộ pháp với vóc dáng uyển chuyển.
Nửa mặt của cô ta xăm hình nửa khuôn mặt Nộ Mục Kim Cang, trên cánh tay để lộ ra cũng xăm những hoa văn quái dị, nhìn thôi cũng thấy nổi da gà.
Diệp Tri Du xoa xoa lớp da gà trên cánh tay, không hề có phản ứng gì.
Cứ như không hề nghe thấy lời của đối phương.
Cô âm thầm tăng thêm công đức trên hình nhân giấy, những con lệ quỷ bị áp chế lại bắt đầu muốn giãy giụa để đi nuốt chửng hình nhân giấy đó.
Đông hộ pháp rõ ràng biết thủ đoạn của Diệp Tri Du, cô ta lấy ra nhành liễu có khắc phạn văn, quất thật mạnh lên con lệ quỷ không nghe lời:
“Còn dám không nghe lệnh của ta, ta sẽ cho ngươi đi ch-ết luôn!”
Thực T.ử Nữ của Nam hộ pháp đã rất thê t.h.ả.m, lũ quỷ vật của ba vị hộ pháp còn lại cũng chẳng kém cạnh gì.
Mỗi một con đều là quỷ vật vô cùng t.h.ả.m khốc.
Trong đó quỷ vật của Tây hộ pháp khiến sát ý của Diệp Tri Du đối với lão ta càng thêm đậm.
Không vì cái gì khác, quỷ vật của lão ta nói là quỷ thì thà nói là một món đồ vật thì đúng hơn.
Trong món đồ vật đó hẳn là chứa hàng trăm hàng nghìn con nữ quỷ không có lớp da.
Đúng vậy!
Quỷ vật mà Tây hộ pháp điều khiển chính là những nữ quỷ bị lột da, trông chỉ khoảng mười hai mười ba tuổi, họ không chỉ không có da mà còn không có tai và lưỡi, xương sọ cũng thiếu mất một mảnh.
Có thể thấy khi còn sống họ đã phải trải qua những gì.
Diệp Tri Du nhìn chằm chằm vào món đồ trên tay Tây hộ pháp, cơn giận trào dâng.
Bạch Tùng T.ử thấy thần sắc của Diệp Tri Du không đúng liền thuận theo ánh mắt của cô nhìn sang, liền thấy Tây hộ pháp đang cầm chiếc Trống Chị Gái.
