Xem Bói Quá Chuẩn, Tôi Bị Toàn Bộ Cảnh Trưởng Hương Cảng Chú Ý - Chương 63
Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:11
“Diệp tiểu thư, thật ngại quá nha, sa triển của chúng tôi tính tình thẳng thắn, không biết nói lời vòng vo, hy vọng cô đừng để bụng.”
Sau khi đối phương đi xuống hầm, viên cảnh sát túc trực trên mặt đất đi đến trước mặt Diệp Tri Du, xin lỗi cô.
Diệp Tri Du ngược lại không giận, chỉ cảm thấy đối phương âm dương quái khí một cách rất khó hiểu.
“À, các anh là cảnh sát Tiêm Sa Chủy sao?
Sao tôi chưa từng gặp các anh bao giờ nhỉ?”
Diệp Tri Du không trả lời mà dùng câu hỏi ngược lại khiến đối phương im miệng.
Cô hoạt động ở gần Tiêm Sa Chủy, thường xuyên hợp tác với Chu Tĩnh Sinh không phải là chuyện bình thường sao?
Viên cảnh sát bị Diệp Tri Du hỏi đến đỏ mặt tía tai, anh ta gãi đầu:
“Thật ngại quá nha.”
Sa triển của bọn họ cũng nghĩ nhiều quá rồi nhỉ!
Chưa từng gặp người ta mà đã gắn cho người ta cái mác ấn tượng mỗ mỗ, quả thực không tốt lắm.
Diệp Tri Du không muốn dây dưa quá nhiều với đối phương, chỉ đang nói tình hình cơ bản với viên cảnh sát:
“Chuyện của tôi chắc anh cũng rõ, tôi cũng không vòng vo với anh làm gì.”
Thấy vậy, viên cảnh sát vội vàng đi vào trong xe lấy giấy b.út dự phòng chạy lại.
“Cô nói đi ạ.”
“Bảy người phụ nữ ngoại trừ người trong l.ồ.ng kính là ở gần đây, số còn lại đều là những cô gái mất tích gần đây, trong số đó có một người là học sinh lớp 11 trường nữ sinh Saint Roland số 1 vùng Ma Dầu Địa…”
Diệp Tri Du nói rõ tình hình cô nhìn thấy với viên cảnh sát.
Đợi sau khi sa triển của đối phương đi lên, thứ nghe được chính là lời giải thích của Diệp Tri Du về tình hình của người cuối cùng.
Ông ta định mỉa mai vài câu nhưng khi chạm phải ánh mắt nhẹ bẫng của Diệp Tri Du, ông ta liền nuốt những lời khó nghe vào trong.
“Bảo vệ tốt hiện trường.”
Sa triển đối phương để lại câu này rồi dẫn người rời đi.
Diệp Tri Du nhìn theo đối phương rời đi, cô liếc nhìn người đàn ông không xa, nói với viên cảnh sát:
“Đối phương là người nhà nạn nhân, anh có thể hỏi anh ta xem gần đây có thấy ai khả nghi không.”
Viên cảnh sát lưỡng lự nhìn người đàn ông không xa, sau đó gật đầu.
Vì vụ án trọng đại, Diệp Tri Du lại bị đưa về đồn cảnh sát.
Tuy nhiên, đồn cảnh sát lần này đến không phải của Tiêm Sa Chủy mà là của Ma Dầu Địa.
Đến đồn cảnh sát vừa quen thuộc vừa xa lạ, Diệp Tri Du ngồi trên ghế trong phòng nghỉ, bưng một ly nước nóng, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhìn cái gì vậy?”
Giọng nói quen thuộc khiến Diệp Tri Du quay đầu lại.
Diệp Tri Du không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của đối phương:
“Anh đến hơi chậm đấy.”
Người đến không phải ai khác, chính là Chu Tĩnh Sinh vội vã chạy từ đồn cảnh sát Tiêm Sa Chủy tới.
“Ừm, Trần sa triển không có ác ý đâu, ông ấy có nói gì với cô thì cô đừng để bụng nha.”
Chu Tĩnh Sinh nói giúp cho người đàn ông đã âm dương quái khí với Diệp Tri Du hôm nay.
Chu Tĩnh Sinh biết Diệp Tri Du trông có vẻ là một cô gái rất hay cười, thực tế đó là trong trường hợp không liên quan đến lợi ích và mâu thuẫn.
Có người chạm vào vảy ngược của Diệp Tri Du thì đối phương sẽ xui xẻo to đấy.
Lúc anh đến đã nghe nói Diệp Tri Du đang tìm mộ tổ nhà Hạ Thiên, định ra tay với mộ tổ nhà họ Hạ.
Anh mấp máy môi, cuối cùng không khuyên can Diệp Tri Du.
Chuyện này anh mắt nhắm mắt mở cho qua vậy.
Để Hạ Thiên biết điều một chút cũng tốt, tránh cho hắn ta cứ hở ra là tìm rắc rối cho phía cảnh sát, khiêu khích cảnh sát.
Diệp Tri Du ở đồn cảnh sát Ma Dầu Địa khoảng hơn hai tiếng đồng hồ mới được Chu Tĩnh Sinh đưa đi.
“Ngọc Chí Cần đâu rồi?”
Ngồi lên xe cảnh sát, Diệp Tri Du liền hỏi Chu Tĩnh Sinh.
Từ khi Ngọc Chí Cần không về nhà, Diệp Tri Du có chút không quen, hơn nữa vì sự giúp đỡ của đối phương trong thời gian qua, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, cô hỏi thăm tình hình hiện tại của anh ta một chút.
Nhắc đến Ngọc Chí Cần, Chu Tĩnh Sinh day day huyệt thái dương:
“Tối nay chắc anh ta có thể về rồi.”
Diệp Tri Du gật đầu.
“Sau khi về… hãy bảo anh ta đi khám bác sĩ tâm lý đi nha.”
Anh không muốn nhìn thấy cái tên điên Ngọc Chí Cần đó thêm một lần nào nữa.
Nghe vậy, Diệp Tri Du kinh ngạc nhìn Chu Tĩnh Sinh, trong đôi mắt lóe lên ngọn lửa hóng hớt, cả người trở nên vô cùng hưng phấn.
Chu Tĩnh Sinh bị Diệp Tri Du nhìn đến mức có chút sợ hãi:
“Cô làm cái gì vậy?”
“Anh ta đã làm chuyện gì trong đồn cảnh sát của các anh sao?”
Trông có vẻ như có dưa để hóng.
Có dưa gì, cô muốn ăn!
Chu Tĩnh Sinh đơ mặt:
“Không làm bất cứ chuyện gì cả.”
Nếu ô nhiễm ngôn từ không được tính.
Diệp Tri Du không tin chút nào.
Chu Tĩnh Sinh chắc chắn là không muốn để cô biết nên mới nói không có.
Và nguyên nhân khiến anh không muốn nói chắc hẳn là vì anh đã mất mặt.
Diệp Tri Du càng hưng phấn hơn.
Cô không dám tưởng tượng nếu cô hóng được dưa của Ngọc Chí Cần và Chu Tĩnh Sinh thì cô sẽ là một cô gái hạnh phúc đến nhường nào!
Diệp Tri Du không bỏ cuộc.
“Anh ta là bạn trai tôi mà, anh cũng phải cho tôi biết anh ta ở bên trong có chịu ấm ức gì không chứ?”
Diệp Tri Du nói một cách vô cùng nghiêm túc, trang trọng, mang đầy cảm giác tin tưởng.
Bây giờ trong đầu cô chỉ có một câu nói——Ngọc Chí Cần là bạn trai cô.
Chu Tĩnh Sinh:
“…
Để tìm chút niềm vui mà cô cũng thật là liều mạng.”
“Xem anh nói kìa, tôi là loại người đó sao?”
Cô không phải loại người đó, cô chỉ đang quan tâm bình thường đến sức khỏe thể chất và tinh thần của bạn trai thôi!
Chu Tĩnh Sinh từ chối trả lời câu hỏi của Diệp Tri Du.
Suốt cả quãng đường, Diệp Tri Du cứ bồn chồn bứt rứt không thôi.
Chương 53 Ngọc Chí Cần anh ta không ổn
Cho đến cuối cùng, Diệp Tri Du cũng không được cho biết dưa giữa Ngọc Chí Cần và Chu Tĩnh Sinh là gì.
Lẽ ra ở trên đường Diệp Tri Du đã có cơ hội biết được.
Nhưng Chu Tĩnh Sinh đã bịt miệng đám cấp dưới trước khi bọn họ kịp mở lời.
“Các cậu mà còn thích hớt lẻo thì tối nay tôi cho các cậu đi trực ca đêm ở Ma Dầu Địa hết đấy.”
Một câu nói đơn giản đã khiến đám cảnh sát của anh mất hết tâm trí muốn trút bầu tâm sự.
Diệp Tri Du rất không vui.
Sau khi Chu Tĩnh Sinh đưa Diệp Tri Du về nhà xong liền lái xe rời đi.
Anh ngồi ở ghế phụ, nhìn bóng dáng Diệp Tri Du qua gương chiếu hậu, thấy cô đang trợn trắng mắt về hướng bọn họ, miệng lầm bầm lẩm bẩm, hình như đang mắng anh.
Anh cong môi.
Thầm nghĩ:
“Trẻ tuổi thật tốt, thật có sức sống.”
“Sa triển, sao anh không phàn nàn với Diệp tiểu thư vậy?
Những chuyện Ngọc Chí Cần làm trong trại tạm giam thực sự không phải là con người mà!”
Nhắc đến Ngọc Chí Cần, đám cảnh sát dưới trướng Chu Tĩnh Sinh liền mang vẻ mặt đầy phẫn nộ và cạn lời.
“Sa triển, anh ta còn dám…!”
