Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 126: Sự Thật Sau Vụ Án Hải Yêu; Nhân Tính Tham Lam!
Cập nhật lúc: 21/04/2026 10:01
Giao nhân đã được đưa về trụ sở Cục Đặc Điều.
Ninh Kế Đồng từ diện đối thoại phối hợp điều tra chính thức trở thành nghi phạm bị thẩm vấn. Ông ta chọn cách giữ im lặng để chờ luật sư đến, nhưng Triệu Diễn chẳng hề lo lắng chuyện ông ta không nhận tội. Cục Đặc Điều có thừa thời gian và thủ đoạn, hơn nữa một phòng thí nghiệm quy mô lớn như vậy đã bày ra trước mắt, tội danh là không thể chối cãi.
Giao nhân được đưa vào khoang giam giữ cấp Địa. Đàn Âm thắp cho bà một nén nhang đặc chế để xoa dịu tâm trí và tẩy trừ lệ khí trên người. Không lâu sau, Giao nhân tỉnh lại.
"Các người là... ai?" Trên mặt Giao nhân vẫn còn lốm đốm những chiếc vảy, động tác chậm chạp, giọng nói cũng khàn đục, ngắt quãng.
Đàn Âm đứng bên ngoài khoang giam quan sát bà. Cổ tịch có chép: Giao nhân mắt sáng như lưu ly, lệ hóa trân châu, kết bạn với hải thú, thường dùng ngọc trai đổi lấy ngũ cốc trên cạn. Nếu gặp kẻ đi biển gặp nạn, tất sẽ dẫn lối vào bãi cạn, dùng tiếng hát an ủi linh hồn kinh sợ. Tâm họ tĩnh lặng như nước, không màng c.h.é.m g.i.ế.c, chẳng có lòng cướp đoạt.
Lam Mạt nhìn Đàn Âm: "Là cô đã cứu tôi?"
"Là tôi. Bà còn nhớ mấy chục năm qua đã xảy ra chuyện gì không?"
Lam Mạt hơi khựng lại, bà giơ tay nhìn lại dáng vẻ người không ra người ngợm không ra ngợm của mình lúc này. Ký ức ùa về, đôi mắt bà ngập tràn lệ hoa, những giọt lệ rơi khỏi hốc mắt hóa thành trân châu lăn lạch cạch trên mặt đất.
Giao nhân vốn si tình, cả đời chỉ chung thủy với một người. Nếu năm đó bà không động lòng với kẻ ấy, thì đã chẳng rơi vào bước đường vạn kiếp bất phục này.
Đàn Âm bảo người đưa linh quy vào. Lam Mạt nhìn thấy người bạn cũ, sững sờ: "Lưu Xuyên."
"Bà nhận ra ta sao?" Lưu Xuyên vươn dài cổ hỏi.
Đôi mắt xanh biếc u uẩn của Lam Mạt xao động: "Lưu Xuyên, ông... không nhận ra tôi nữa sao?"
Đàn Âm khẽ nhắm mắt, lại sai người đưa Lư Gia Hán vào.
"Tiểu Lục!"
Lư Gia Hán chấn động trước cảnh tượng trước mắt. Ông đi đến cạnh Lưu Xuyên, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại trên người Lam Mạt, biểu cảm đầy vặn vẹo như đang cố xác nhận một điều gì đó.
Có lẽ nhờ sợi dây liên kết huyết thống, hơi thở của Lam Mạt như ngưng trệ. Bà ngơ ngẩn nhìn Lư Gia Hán, bàn tay đưa ra giữa không trung nhưng lại khựng lại khi thấy Lư Gia Hán hơi lùi bước. Bà hoảng loạn thu tay về, quay lưng đi mà nức nở.
Khi bà đi, con trai mới lên bảy, giờ đây đã trưởng thành thế này rồi.
Ba người mang ba sắc thái khác nhau. Lam Mạt mất tích ba mươi lăm năm, không biết tình hình của con trai và bạn thân. Trong ký ức của Lư Gia Hán, hình bóng người mẹ dịu dàng xinh đẹp khó lòng chồng khít lên người phụ nữ trước mắt. Còn Lưu Xuyên thì mất trí nhớ, chẳng còn nhớ gì về cố nhân.
Đàn Âm mở cửa khoang giam: "Nhặt hết mấy viên trân châu bà vừa đ.á.n.h rơi đưa cho tôi."
Lam Mạt ngẩn người.
"Tôi có thể khôi phục dung mạo cho bà, nhưng phải thu phí."
"Tôi cũng có thể khôi phục ký ức cho ông, và cũng phải thu phí."
Thanh Phong, Triệu Diễn: "..." Cố vấn Đàn rốt cuộc là thiếu tiền đến mức nào vậy?
Sau khi thu đủ năm viên trân châu, Đàn Âm liên tiếp thi triển hai đạo pháp quyết. Không khí phảng phất mùi nhang thơm, trong ánh kim quang mờ ảo, lớp vảy trên người Giao nhân dần bong tróc, lộ ra làn da trắng mịn màng. Đàn Âm lấy trong túi đeo chéo một bộ đồ dự phòng khoác lên người bà, mấy người đàn ông xung quanh cũng vội vàng quay mặt đi.
"Lam Mạt, Lam Mạt!" Lưu Xuyên chợt hét lên.
Ông nhớ ra rồi. Ông là rùa cạn, năm đó bị người ta hiểu lầm rồi phóng sinh xuống biển. Ông không chịu nổi nước mặn, chính Lam Mạt đã cứu mạng ông. Ông và bà là tri kỷ thâm giao.
"Quay lại đi, nhìn cho kỹ xem đây có phải người các ông quen biết không?"
Người phụ nữ xấu xí vừa nãy giờ đây sở hữu làn da tỏa sáng như ngọc trai, dung mạo như hoa như nguyệt, đôi mắt xanh thẳm như lưu ly chứa cả bầu trời sao. Đàn Âm dù là nữ giới cũng phải rung động trước vẻ đẹp này.
Thế gian như chìm vào tĩnh lặng. Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, chính là mẹ đứng ngay trước mặt con mà con lại chẳng hề hay biết. Ba ánh mắt chạm nhau, nỗi nhớ nhung, sự hối hận và niềm xúc động vô bờ bến trào dâng như sóng biển bao quanh họ.
"Mẹ... mẹ thật sự là mẹ!" Lư Gia Hán oà khóc nức nở như một đứa trẻ.
"Là mẹ, mẹ đã về rồi, xin lỗi con..."
Lưu Xuyên cũng không cầm được lòng mà tuôn rơi những giọt nước mắt rùa già. Đàn Âm nhặt thêm hai viên trân châu rồi thi triển một đạo quyết lên người Lưu Xuyên.
"Lam Mạt, Lam Mạt, bà còn sống là tốt rồi."
Thanh Phong và Triệu Diễn bỗng nghe thấy một giọng nói lạ vang lên, kinh ngạc nhìn quanh. Đến khi quay đầu lại thì Đàn Âm đã đi ra ngoài, để lại không gian riêng cho ba người họ đoàn tụ.
Một tiếng sau, Lam Mạt và Lưu Xuyên lần lượt tiếp nhận thẩm vấn.
"Tôi tên là Lam Mạt, là một Giao nhân. Bốn mươi ba năm trước, tôi đã cứu một người trên biển, đưa anh ta vào bờ cát, người đó chính là Ninh Kế Đồng..."
Sau đó, họ yêu nhau. Một ngày, Lam Mạt phát hiện mình mang thai. Giao nhân và con người vốn không thể yêu nhau, càng không thể có con. Khi mang thai, đôi chân bà không thể biến lại thành đuôi cá để bơi về biển cả, trừ khi phải bỏ đứa bé. Nhưng Giao nhân vốn si tình, bà không nỡ ra tay.
Vì vậy, bà định cư tại thôn Cửu Loan cạnh bờ biển, dự định sinh con xong sẽ rời đi. Thế nhưng khi đứa trẻ chào đời, tình mẫu t.ử khiến bà không thể dứt bỏ.
Nhưng lời nguyền của tộc nhân không sai, con người và Giao nhân không thể có con. Đứa trẻ sinh ra khác biệt với người thường, luôn lộ ra những đặc điểm của Giao nhân: hai bên cổ mọc mang không rõ rệt, đôi khi tai biến nhọn, cánh tay mọc vảy cá nhỏ li ti. Đứa bé lại không thể thở dưới nước, trạng thái nửa người nửa giao này trong mắt người đời chính là quái vật.
Bà chỉ có thể dùng pháp thuật để giúp con giữ được hình dáng con người bình thường. Nhưng theo thời gian, cách này không còn hiệu quả. Lúc còn nhỏ còn có thể giữ con trong nhà, nhưng khi lớn lên, đứa trẻ đi ra ngoài thường xuyên hơn, nhiều lần trở về với những đặc điểm Giao nhân phát tác, khiến bà hằng ngày sống trong sợ hãi.
Năm Lư Gia Hán lên bảy, bà quay về đáy biển tìm cách giúp con trở thành người bình thường. Bà đã vi phạm tộc quy, yêu người phàm nên phải chịu trừng phạt. Bà dùng toàn bộ tu vi để chuyển hóa đặc điểm Giao nhân của con trai. Sau khi tu vi mất sạch, hình phạt hiện rõ, bà trở thành một kẻ xấu xí kinh dị. Vì sợ con trai và người đời nhìn thấy, bà lập tức bỏ nhà ra đi.
Lam Mạt không biết rằng pháp thuật của bà không hoàn toàn thành công, Lư Gia Hán lúc đó đã cận kề cái c.h.ế.t. Lưu Xuyên cảm thấy có điềm chẳng lành, tìm đến nơi thì thấy đứa trẻ sắp c.h.ế.t, ông đã dùng hai trăm năm tu vi của mình để hộ mệnh cho đứa bé, cũng vì thế mà ông rơi vào hôn mê sâu. Khi Lư Gia Hán tỉnh lại, mẹ đã biến mất, chỉ thấy con rùa thường gặp đang nằm thoi thóp trong nhà.
Lam Mạt lang thang bên ngoài vài ngày thì bị Ninh Kế Đồng bắt đi. Hắn bắt bà làm nghiên cứu, ép bà rơi lệ, uống m.á.u bà, thậm chí là lóc thịt bà. Giao nhân có khả năng tái tạo, kẻ từng thề thốt yêu bà nhất đời đã hành hạ bà suốt ba mươi lăm năm. Hắn còn ảo tưởng ép bà phải yêu hắn lần nữa. Bà dần trở nên hung bạo, không ngừng tìm cách bỏ trốn.
Ninh Kế Đồng bèn nghĩ mọi cách tạo ra một Giao nhân thứ hai, vừa để dùng đứa trẻ ràng buộc bà, vừa để có thêm vật mẫu nghiên cứu. Đợi đến khi hắn nghiên cứu ra t.h.u.ố.c trường sinh bất lão để bán ra thị trường, hắn sẽ đứng trên đỉnh cao của thế giới.
Cho đến tiệc sinh nhật mười tám tuổi của đứa trẻ kia, Lam Mạt mới tìm được cơ hội, thừa lúc chúng lơ là mà trốn thoát. Ngờ đâu Ninh Kế Đồng lại g.i.ế.c người để đổ tội cho bà, hắn đe dọa rằng nếu bà không ra mặt, sẽ có thêm nhiều người phải c.h.ế.t. Cuối cùng bà vẫn bị bắt lại và bị xích c.h.ặ.t hơn xưa.
Đàn Âm và mọi người cuối cùng đã hiểu rõ ngọn ngành. Chẳng trách mãi không thấy bóng dáng hải yêu đâu, hóa ra là đã bị bắt đi từ trước. Diện mạo hiện tại của Lư Gia Hán là tướng mạo con người được hình thành sau khi các đặc điểm Giao nhân bị xóa bỏ. Còn Lưu Xuyên chọn ở lại bảo vệ chính là vì con của người bạn thân.
"Đứa trẻ mười tám tuổi kia dường như không có đặc điểm Giao nhân rõ rệt?" Đàn Âm có chút thắc mắc.
