Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 17: Bùi Diệu Thuộc Tổ Điều Tra Án Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:05
Nữ quỷ khi còn sống là lễ tân của một công ty, ngày nào cũng trang điểm đậm, phô diễn bộ mặt tốt nhất của công ty ra bên ngoài.
Cô ta kẻ vẽ gương mặt tinh tế, khoác lên mình những bộ đồ công sở đắt tiền, trên người đeo trang sức không rẻ, mỗi ngày ra vào khu chung cư đều như một phú bà, hoàn toàn lạc lõng với mọi người xung quanh.
"Tôi kiếm được tiền, lại xinh đẹp, gu thẩm mỹ tốt, quan hệ đồng nghiệp thân thiết, uy tín trong công việc cũng cao. Tôi thấy rõ ràng là có kẻ nảy sinh lòng ghen ghét, thừa dịp tôi tăng ca về nhà đã đ.á.n.h ngất tôi, sau đó cướp của không thành nên mới g.i.ế.c người diệt khẩu, còn hủy thi diệt tích nữa!" Nữ quỷ đầy vẻ phẫn uất.
Đàn Âm nghe qua lời kể của mẹ con bà Hoàng cũng biết được người phụ nữ này quả thực ăn mặc lộng lẫy, cuộc sống rất dư dả.
Người sau khi c.h.ế.t thì không thể xem được tướng mặt, Đàn Âm thấy cô ta không có vẻ gì là đang nói dối. Nhưng cô cũng không tin hoàn toàn lời cô ta.
"Có biết cái đầu của mình ở đâu không?"
"Tôi c.h.ế.t rồi thì làm sao biết được!"
Cái đầu của cô ta vẫn có thể xuất hiện cùng cơ thể nhưng không thể nối liền lại, Đàn Âm đoán chắc hẳn nó đã bị hung thủ chôn ở một nơi khác trong khu chung cư.
Xác c.h.ế.t vẫn bị chôn trong khu này, hung thủ khả năng cao là người trong chung cư, không thể nào vô duyên vô cớ g.i.ế.c người rồi lại còn hủy thi diệt tích ngay tại chỗ như vậy được. Loại hành vi này, nếu không phải là một kẻ cuồng sát thì cũng là tội phạm có mưu đồ từ trước. Gương mặt cô ta bị hủy hoại đến mức đó, tuyệt đối không phải là hành động bột phát nhất thời.
"Biết Bát tự của mình không? Cả thời gian và địa điểm bị hại nữa?"
Chu Hân Linh ngập ngừng, có chút thiếu kiên nhẫn nhưng chỉ đành nén giận: "Cô hỏi cái này làm gì?"
"Để tính xem cái đầu của cô đang ở đâu."
Gương mặt cô ta lộ vẻ phiền muộn, thân mình vẫn hướng về phía Đàn Âm nhưng cái đầu lại xoay hẳn sang một bên: "Sinh ngày 19 tháng 8 năm 199X, gặp chuyện vào ngày XX tháng 8 năm 2024, tại một con hẻm nhỏ phía sau khu chung cư."
Ngày hôm đó có người tỏ tình với cô ta, nên cô ta nhớ rất kỹ.
Đàn Âm bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán.
Bà Hoàng và Hoàng Hi Đình dần dần bám vào mép cửa, thò nửa người vào trong phòng.
"Mẹ, mẹ nói xem, đại sư có tính ra không?"
Nhìn đại sư tuổi tác chẳng lớn hơn cậu bao nhiêu mà khoảng cách sao lại xa vời vợi thế này. Cậu thì vẫn đang phiền não vì việc học hành, người ta đã cầm kiếm diệt quỷ, nhìn dáng vẻ thuần thục này, ít nhất cũng phải có thâm niên ba năm hành nghề.
"Chắc chắn rồi, đại sư cơ mà." Bà Hoàng lên tiếng với đầy sự tin tưởng.
Hoàng Hi Đình liếc nhìn mẹ mình một cái, mẹ cậu hình như vừa nói một câu thừa thãi, nhưng mà nghe cũng rất có lý.
Đàn Âm đã tính ra kết quả.
Quả nhiên, vườn hoa nằm ở phía Đông Nam khu chung cư, còn phần đầu lại bị chôn dưới một gốc cây ở phía Tây Bắc.
"Những gì cần nói tôi đều nói rồi, có thể thả tôi ra chưa?" Chu Hân Linh hỏi.
Đàn Âm: "?"
Sao lại có con quỷ hỏi một câu ngây ngô đến thế nhỉ. Vụ án mạng chưa kết thúc là một chuyện, hơn nữa với loại quỷ chuyên đi hại người như cô ta, chắc chắn phải giao cho âm sai xử lý.
Đàn Âm cười nhẹ một tiếng: "Không được đâu."
Nữ quỷ trừng mắt nhìn cô: "Dựa vào cái gì! Cô dựa vào cái gì mà bắt tôi!"
"Cô ác ý hại người, sao tôi có thể để cô tiếp tục làm xằng làm bậy được."
Chu Hân Linh không phục: "Rõ ràng là cái thằng ranh con có mẹ sinh mà không có cha dạy đó dắt theo con ch.ó c.h.ế.t tiệt sỉ nhục tôi, đi tiểu lên người tôi, tôi đ.á.n.h nó thì đã làm sao!"
Đàn Âm nhíu mày, nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ: "Đúng là không thể lý giải nổi."
Cô lấy hồ lô ra, thu nữ quỷ vào trong.
Vụ án của Hứa Anh Kiệt vẫn chưa có thông báo mới nhất nên cô vẫn chưa tiễn anh ta đi. Nữ quỷ vừa vào trong đã nhìn thấy Hứa Anh Kiệt, lập tức không nhịn được mà mắng nhiếc, giọng nói vô cùng sắc lẹm.
"Đồ khốn kiếp, sao ở đây lại có một gã đàn ông c.h.ế.t tiệt thế này, nhìn nghèo hèn rách nát phát điên lên được. Con nhóc thối kia, thả ta ra!"
Đàn Âm không định cởi bỏ trói buộc trên người cô ta. Con nữ quỷ này tính tình quá lớn, vừa thả ra chắc chắn sẽ lao vào đ.á.n.h Hứa Anh Kiệt ngay.
Bà Hoàng và Hoàng Hi Đình thấy quỷ đã biến mất mới dám bước cả người vào trong phòng.
"Đại sư, thế này là kết thúc rồi sao?"
Đàn Âm thi triển một đạo Khu Tà Chú để thanh tẩy quỷ khí trong căn phòng. Cô hạ tay xuống, gật đầu: "Đúng vậy, đã an toàn rồi."
Gương mặt bà Hoàng rạng rỡ hẳn lên, vội vàng cảm ơn: "Tốt quá rồi, cảm ơn đại sư nhiều lắm."
Đàn Âm mỉm cười ôn hòa: "Không có gì, bà cứ thanh toán hóa đơn là được."
Bà Hoàng ngẩn ra một lát rồi liên tục gật đầu: "Đúng đúng, việc nên làm, nên làm mà."
Đại sư này đúng là người thực tế.
Đàn Âm đưa mã QR cho bà Hoàng quét, rồi dùng điện thoại nhẩm tính chi phí hôm nay: Xem bói 50, phí ra ngoài 100, đào đất 200, đ.á.n.h quỷ cứu người chắc 600 đi, phí bồi thường tổn thất vì bị đưa vào đồn cảnh sát 500? Vừa rồi dùng hết năm lá bùa...
Đàn Âm còn chưa tính xong, bà Hoàng đã ngước lên nhìn cô, nét mặt vui vẻ: "Đại sư, một vạn tệ đủ không? Nếu không đủ tôi sẽ bù thêm."
Đàn Âm hơi khựng lại, rồi gật đầu một cách cứng nhắc.
Nhìn số tiền một vạn tệ vừa báo về tài khoản, lòng cô khẽ xao động.
Trời ạ, đúng là hào phóng thật, người thành phố đúng là sảng khoái. Cô đã hiểu tại sao Diệp Đông Đông kỹ thuật kém thế kia mà vẫn có người bỏ số tiền lớn mời hắn đến tận nhà rồi.
Bà Hoàng cười đề nghị: "Thời gian không còn sớm, hay là đêm nay đại sư ở lại đây nghỉ ngơi, ngày mai hãy đi?"
Hơn hai giờ sáng, đúng là rất muộn, nhưng Đàn Âm không có thói quen ngủ lại nhà người khác.
"Quy tắc đạo môn, không có việc cần thiết thì không lưu trú." Cô đưa cho bà Hoàng hai lá Bình An Phù để cảm ơn sự hào phóng của bà. "Hai lá bùa bình an này tặng cho hai mẹ con."
Bà Hoàng khỏi phải nói là cảm kích đến mức nào, còn muốn đích thân tiễn Đàn Âm xuống lầu. Đàn Âm từ chối, cô đợi đến chỗ không có camera giám sát rồi dùng Truyền Tống Phù trở về nhà thuê.
Ngày hôm sau.
Tối qua nghỉ ngơi quá muộn, Đàn Âm vốn định ngủ nướng thêm một chút thì bị một cuộc điện thoại đ.á.n.h thức, là Cảnh sát Vương gọi đến. Vụ án của Hứa Anh Kiệt và Chu Hân Linh đã có tiến triển mới, muốn cô đến đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra.
Đàn Âm lăn lộn trên giường một hồi, điện thoại đã sớm cúp máy. Khoảng mười phút sau cô mới lồm cồm bò dậy với mái đầu tổ quạ để sửa soạn bản thân.
Hơn bốn mươi phút sau, cô xuất hiện tại đồn cảnh sát và được sắp xếp ngồi đợi ở phòng nghỉ.
Cảnh sát Hứa đến gặp cô, đi cùng anh còn có một người đàn ông khác.
Người này dáng người cao lớn, ngũ quan sâu hoắm, dưới đôi lông mày rậm là đôi mắt phượng hơi xếch lên. Đôi đồng t.ử màu nâu đậm sắc lẹm và lạnh lẽo, dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác. Sống mũi cao thẳng, quai hàm đanh lại, đôi môi mím c.h.ặ.t tạo nên một vẻ uy nghiêm không thể chối bỏ.
Anh ta đang quan sát cô, và cô cũng đang đ.á.n.h giá anh ta.
Trên cổ anh ta đeo một miếng gỗ bài, Đàn Âm không nhìn ra được tướng mặt của anh ta, nhưng từ khí chất và cử chỉ có thể phân tích được người này gia thế không giàu thì cũng quý.
"Cô Đàn, đây là Bùi Diệu thuộc Tổ điều tra án đặc biệt của Cục Thành phố, anh ấy sẽ cùng tham gia điều tra hai vụ án này."
Đối phương không có ý định bắt tay, Đàn Âm cũng không tự đa tình mà chìa tay ra. Cô gật đầu: "Chắc hẳn Cảnh sát Hứa đã giới thiệu về tôi với anh rồi, tôi không tự giới thiệu lại nữa."
Đàn Âm quay sang nhìn Cảnh sát Hứa: "Không biết tôi cần phối hợp điều tra chuyện gì?"
Cảnh sát Hứa cười nhạt, không ngờ Đàn Âm lại thẳng thắn như vậy, anh nói: "Sáng nay vụ án Hứa Anh Kiệt đã có kết quả điều tra mới. Vợ của anh ta đã cúi đầu nhận tội, khai rằng chính vì bị Hứa Anh Kiệt bắt quả tang quan hệ bất chính nên cô ta đã cấu kết với cấp trên của mình để g.i.ế.c người. À ừm... tôi muốn hỏi một chút, Hứa Anh Kiệt có còn ở đây không?"
Anh ta đan chéo các ngón tay đặt trên bàn, khi hỏi đến Hứa Anh Kiệt, ngón trỏ tay phải không tự chủ được mà gõ nhẹ xuống mặt bàn. Đây là lần đầu tiên anh hỏi xem một linh hồn có còn ở đó không, cảm giác quả thực rất kỳ lạ.
Đàn Âm nhìn sang Bùi Diệu: "Tìm anh ấy có chuyện gì?"
Hai người nhìn nhau, một người ánh mắt lạnh lẽo nghiêm nghị, một người trong trẻo bình thản.
Khóe miệng Bùi Diệu hơi nhếch lên, giọng nói trầm thấp: "Anh ta có còn ở đây không?"
Người này tám phần là không quản những vụ án bình thường, đúng là "kẻ đến không thiện, kẻ thiện không đến".
