Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 31: Có Người, Không, Có Quỷ Cưỡng Đoạt Dân Nam Kìa!

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09

Người phụ nữ khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh.

"Anh Vọng Trần, đã nói là phải lấy thân đền đáp rồi mà." Trong mắt cô ta thoáng hiện vẻ chấp niệm điên cuồng.

Lâm Vọng Trần ưỡn cổ cãi lại: "Tôi từ chối! Thiếu gia đây vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, cô bớt bám lấy tôi đi!"

Thần sắc cô ta bỗng trở nên âm hiểm, giọng nói lạnh lẽo thấu xương: "Lời đã nói ra thì không thể thu hồi. Giờ anh chính là người đàn ông của tôi, tôi đã nhận anh làm chồng rồi. Anh muốn rũ bỏ tôi sao? Trừ phi hồn phi phách tán."

"Lâm lang, anh chọn thế nào đây?" Cô ta khẽ cười đầy vẻ yểu điệu.

Lâm Vọng Trần xác định mình không gặp phải quỷ thì cũng là gặp đồ tâm thần. Anh quẳng hết phong độ sang một bên, dùng sức dập mạnh cửa, đóng lại, khóa trái!

Anh đứng đối diện với cánh cửa, lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Có bệnh à, còn hồn phi phách tán? Sao cô không bay lên trời luôn đi! Cứu mạng cô mà cô còn lấy oán trả ơn! Đồ điên!"

Giây tiếp theo, anh không còn c.h.ử.i nổi nữa.

Một bàn tay trắng bệch, gầy guộc xuyên qua cánh cửa, tiếp đó là vạt váy trắng pha hồng nhạt. Dưới chân váy, cổ chân hiện ra lờ mờ, lơ lửng cách mặt đất ba tấc. Gương mặt trắng bệch dần dần hiện ra từ giữa cánh cửa, tóc dài xõa trước n.g.ự.c, lớp trang điểm diễm lệ, đôi mắt trống rỗng, khóe miệng treo một nụ cười quỷ dị.

Tay Lâm Vọng Trần vô thức run lên, đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi.

Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó, đúng là quỷ thật rồi!

Trời đất ơi!

Đáng lẽ anh không nên vào phòng! Thế này thì khác gì tự chui đầu vào lưới!

"Lâm lang, những lời vừa rồi, em coi như chưa nghe thấy. Đêm tân hôn động phòng hoa chúc, không thể bỏ lỡ thêm nữa." Giọng cô ta yểu điệu, mơ hồ.

Lâm Vọng Trần nhanh ch.óng lùi ra xa, đảo mắt tìm xem trong phòng có thứ gì làm v.ũ k.h.í được không. Phát hiện chẳng có gì, anh tiện tay vớ ngay cái gạt tàn t.h.u.ố.c bằng sứ.

"Đồ thần kinh! Muốn lấy chồng thì đi mà tìm người khác! Tìm tôi làm cái gì!"

Nữ quỷ nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt: "Em chỉ muốn anh thôi."

"Cô đừng có lại gần đây, không là tôi đ.á.n.h đấy! Tôi đập nát đầu cô bây giờ!" Anh bày ra vẻ mặt đề phòng, lớn tiếng đe dọa.

Nữ quỷ bị bộ dạng phòng bị này của anh làm cho bật cười, đôi mắt lúng liếng đa tình: "Lâm lang của em, làm gì trông cũng thật anh tuấn."

Nữ quỷ từ từ bay tới, Lâm Vọng Trần bị ép đến mức không còn đường lui. Sắc mặt anh sa sầm, thẳng tay ném cái gạt tàn vào nữ quỷ.

Cái gạt tàn xuyên qua cơ thể cô ta rồi rơi xuống đất. Nữ quỷ nhướng mày mỉm cười: "Lâm lang à Lâm lang, đừng vùng vẫy nữa, em bảo đảm sẽ khiến anh thấy sung sướng."

Nữ quỷ lao về phía Lâm Vọng Trần, anh hoảng hốt cúi người né tránh, bị dồn thẳng vào phía trong giường. Đúng như ý nguyện của nữ quỷ, cô ta đưa tay móc lấy dây áo, để lộ bờ vai trắng nõn mượt mà, vẻ mặt vô cùng khêu gợi.

Lâm Vọng Trần che mắt cũng không được, mà không che cũng chẳng xong, anh vớ đại đồ đạc trên tủ đầu giường, không phân biệt được là gì, cứ thế ném túi bụi vào người nữ quỷ.

Anh lộ rõ vẻ ghê tởm: "Mẹ kiếp, cô có biết xấu hổ không hả! Ai là Lâm lang của cô, kinh tởm!"

Nụ cười trên mặt nữ quỷ hơi cứng lại, giọng nói mang theo sự đe dọa: "Lâm lang, đừng nói những lời khó nghe như vậy nữa, em không thích đâu."

"Cô dám làm mà còn không cho người ta nói à? Không biết soi gương lại mình sao? Ai thèm yêu đương nhân quỷ với cô!"

"Tôi nói cho cô biết, em gái tôi là thiên sư đấy! Cô mà dám đụng vào tôi, tôi bảo đảm em ấy sẽ làm cô hồn phi phách tán, một mẩu tro cũng không còn!" Anh vừa đe dọa vừa tìm thời cơ chạy trốn.

Nữ quỷ khựng lại một chút rồi cười nhạt: "Thiên sư? Ha ha ha... Lâm lang, nói dối không phải là hành vi của một người đàn ông ngoan đâu."

Thiên sư c.h.ế.t tiệt gì chứ, nếu có thật thì đã sớm thu phục cô ta rồi.

Lâm Vọng Trần trong lòng hoảng loạn tột độ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Đột nhiên, ánh mắt anh khựng lại: "Em gái! Em đến rồi đấy à!"

Nữ quỷ quay đầu lại nhìn, phía sau làm gì có ai. Đến khi quay lại, Lâm Vọng Trần đã như một con lạch trơn tuột nhảy xuống giường, gương mặt hớt hải chẳng còn chút phong độ nào, vắt chân lên cổ mà chạy.

Nữ quỷ nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ bao dung: "Lâm lang thật là nghịch ngợm quá đi."

Mắt thấy sắp nhảy khỏi giường, đột ngột cổ chân anh bị thứ gì đó quấn c.h.ặ.t lấy, rồi cả người ngã nhào xuống giường. Lâm Vọng Trần hoảng loạn gào thét t.h.ả.m thiết.

"Á á á! Em gái, cứu mạng!"

"Có người, không, có quỷ cưỡng đoạt dân nam kìa!"

Lâm Vọng Trần bám c.h.ặ.t vào thành giường như bám vào cọc cứu mạng: "Tránh ra ngay, đồ thần kinh! Ai thèm động phòng với cô chứ! Cô mà dám chạm vào thiếu gia, tôi sẽ sai người quật mồ cuốc mả cô lên!"

Nhìn anh vùng vẫy phía dưới, không biết nghĩ đến điều gì, trên mặt nữ quỷ hiện lên một tia khác lạ, anh càng vùng vẫy cô ta lại càng thấy hưng phấn.

"Lâm lang, em bảo đảm sẽ không làm anh đau đâu." Cô ta nói bằng giọng khá dịu dàng.

Lâm Vọng Trần tuyệt vọng rồi. Khốn thật, sớm biết thế anh đã tin lời cô em gái mình, đúng là đào hoa âm thật. Mà không đúng, anh đẹp trai thì có gì sai, có đi lăng nhăng khắp nơi đâu, sao cái thứ này lại ám lấy anh chứ!

"Em gái ơi là em gái! Mau đến cứu anh trai em đi! Không đến nhanh là anh em mất sạch danh dự đấy!"

Bị cưỡng bức đã đành, đằng này lại còn bị một con quỷ!

Anh bị kéo tuột xuống dưới thân nữ quỷ, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, cổ tay bị cọ sát đỏ rực. Ga giường biến dạng nghiêm trọng để lại vết kéo dài, quần áo phẳng phiu giờ đầy nếp nhăn, mái tóc chải chuốt lộn xộn hết cả, vài lọn tóc rủ xuống trán. Gương mặt vốn phóng khoáng bất cần thường ngày giờ chỉ còn vẻ vừa kinh vừa sợ.

Lâm Vọng Trần lần đầu nếm trải cảm giác sụp đổ của những cô gái bị cưỡng bức.

"ĐÀN ÂM!!! Con nhỏ kia! Anh trai mày sắp bị một con quỷ vấy bẩn rồi này——"

Mắt nữ quỷ lóe lên tia sáng xanh lờ mờ: "Tiếng gọi của Lâm lang nghe thật êm tai quá đi."

Cô ta lật tay một cái trên không trung, Lâm Vọng Trần liền bị lật ngược lại, đối mặt trực diện với nữ quỷ.

Anh giận dữ bật dậy: "Mẹ kiếp, lão t.ử liều mạng với cô luôn!! C.h.ế.t thì cũng phải làm một trang hảo hán!"

Nữ quỷ càng thêm hưng phấn: "Thế thì càng tốt, lúc sống thì kết minh hôn, sau khi c.h.ế.t chúng ta sẽ thành một đôi quỷ phu thê."

Lâm Vọng Trần lao vào nữ quỷ, hai tay dùng sức bóp c.h.ặ.t cổ cô ta. Nữ quỷ không những không bị ngạt thở mà nụ cười trên mặt càng lúc càng đậm. Cô ta nhân cơ hội đưa tay cởi cúc áo Lâm Vọng Trần, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c trắng trẻo, rồi lại đè anh xuống chuẩn bị "thưởng thức".

Lâm Vọng Trần cảm thấy n.g.ự.c lạnh toát, tâm lý hoàn toàn sụp đổ: "Thái Thượng Lão Quân, Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu Nương Nương, mau mau hiển linh!!"

"Bố ơi! Lần này con trai thật sự không về được rồi! Tang lễ nhớ tổ chức thật hoành tráng vào, c.h.ế.t rồi nhớ đốt thật nhiều tiền cho con nhé!"

"Con nhỏ thối tha kia, đồ c.h.ế.t tiệt! Mày đi cứu người khác! Anh mày sắp c.h.ế.t rồi mà mày vẫn chưa xuất hiện!!"

"Mày đúng là em gái ruột của tao đấy!!!"

"Đang gọi hồn đấy à?" Một giọng nói thanh thúy nhưng lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Nữ quỷ vừa quay đầu lại, một lá bùa đã đập thẳng vào mặt cô ta. Gương mặt trắng bệch diễm lệ lập tức hóa thành thối rữa, lộ ra đôi gò má bị hư hại, sưng phù và biến dạng.

"Á—— mặt của tôi—— mặt của tôi!" Nữ quỷ phát ra tiếng thét t.h.ả.m khốc.

Lâm Vọng Trần thấy Đàn Âm xuất hiện thì vừa cảm động xong, giây tiếp theo nhìn thấy diện mạo thật sự của nữ quỷ ngay sát mặt mình, hồn vía suýt chút nữa bay lên mây xanh.

"Á—— đờ mờ đờ mờ—— Bố ơi——"

Đàn Âm thật sự muốn vả cho anh một cái.

Đã nói sớm là có đào hoa âm rồi, c.h.ế.t cũng không tin, giờ thì biết gọi trời gọi đất gọi bố làm loạn giấc ngủ của người khác rồi đấy. Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, cô đầy vẻ cáu kỉnh, túm lấy nữ quỷ trực tiếp hất văng ra xa.

Nữ quỷ ôm mặt lăn lộn trên mặt đất: "Đau quá... Lâm lang, mặt em đau quá..."

Lâm Vọng Trần chỉ thấy xúi quẩy tột cùng. Anh lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Đàn Âm, trái tim vừa mới c.h.ế.t lặng lập tức sống lại.

"Em gái, cuối cùng em cũng đến rồi!" Anh khóc không ra nước mắt.

Đàn Âm hơi chê bai nhìn bàn tay đang bám trên tay mình, liếc qua gương mặt đỏ bừng vì tức giận của anh. Đôi mắt to tròn vốn dĩ đơn thuần của anh giờ đây bị bắt nạt trông có chút đáng thương, yếu đuối.

Mà nói đi cũng phải nói lại, bộ dạng t.h.ả.m hại này của tên "công t.ử đào hoa" trông cũng khá thuận mắt, hèn gì con nữ quỷ kia lại hưng phấn đến thế.

"Em gái, mau thu phục người phụ nữ... à không, con nữ quỷ này đi, tốt nhất là băm thây nó ra làm tám mảnh!"

Lâm Vọng Trần nhớ lại nỗi nhục nhã vừa rồi, tận mắt chứng kiến em gái mình thực sự có bản lĩnh, lập tức diễn vai "cậy thế làm càn" một cách vô cùng xuất sắc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 31: Chương 31: Có Người, Không, Có Quỷ Cưỡng Đoạt Dân Nam Kìa! | MonkeyD